Giáo Dục

Tưởng tượng lại cảnh tượng sau 10 năm em về thăm lại ngôi trường đang học

Hãy tưởng tượng quang cảnh 10 năm sau bạn trở lại thăm ngôi trường bạn đang học Sau đây được HỌC247 chỉnh sửa và tổng hợp dưới đây sẽ giúp các em học trò có thêm nhiều ý tưởng để làm bài văn tự sự lớp 6 hay nhất. Tôi kỳ vọng các bạn đang viết những bài viết tuyệt vời!Ngoài ra, để làm phong phú thêm vốn kiến ​​thức của mình, các em có thể tham khảo thêm các bài văn mẫu Hãy kể cho chúng tôi về chuyến đi tới quê hương của bạn.

1. Sơ đồ tóm tắt đề xuất

2. Tổng quan cụ thể

Một. mở màn:

-Giới thiệu về ngôi trường của em và những kỉ niệm ngày trở lại trường: Đã 10 năm em tốt nghiệp trường THCS Hoàng Mai.

b. Đăng văn bản:

* Tình hình thăm trường:

  • thời kì
  • Không gian

* Chuyển nhượng trong 10 năm:

  • Đường tới trường
  • Sân trường
  • Hệ thống lớp học
  • Thầy và các bạn

C. xong xuôi:

-Cảm nhận sau chuyến thăm trường 10 năm: Buổi thăm trường đã kết thúc nhưng trong em vẫn còn những xúc cảm khó tả.

3. Bài văn mẫu

chủ đề: Hãy tưởng tượng một quang cảnh 10 năm sau bạn trở lại thăm ngôi trường bạn đang học.

Gợi ý bài tập về nhà:

3.1. Bài văn mẫu số 1

Mười năm trôi qua, mười năm trôi qua, đã có biết bao biến cố, cũng có biết bao thăng trầm trong cuộc sống. Mười năm trước, tôi có dịp trở lại ngôi trường cấp 2 nhưng tôi đã theo học. Môi trường đã mang lại cho tôi rất nhiều điều có lợi. Chúng ta hãy lấy năm đó làm hành trang và tiếp tục tuyến đường sự nghiệp của mình trong tương lai.

Mái trường THCS Minson đã khắc sâu trong tim em suốt 10 năm qua. Sau lúc tốt nghiệp cấp 3, tôi chuyển sang học tại một trường dạy nghề ở địa phương và học tiếp lên cấp 3 nên dường như tôi ko còn thời kì để quay lại trường. Có nhẽ chỉ lúc tôi vội vã về quê, đi qua trường, rồi nhìn lại trường mới thấy nhiều thay đổi.

Mười năm trước, hôm nay, khóa học của chúng ta kỷ niệm mười năm xa trường. Nhiều bằng hữu cùng trang lứa đã tề tựu về đây và nhớ về quãng thời kì học tập, vui chơi cùng nhau dưới mái trường này. Trong những năm qua, mọi người đều vui tươi, tự hào và lo lắng.

Giờ chúng ta đều đã lớn, có gia đình riêng, có công việc riêng. Ai cũng có lựa chọn riêng, tuyến đường riêng, cuộc sống riêng nhưng dường như người nào cũng nhớ về những ngày xưa học chung dưới mái trường này.

Đây có thể là lần trước tiên tôi cảm thấy bình lặng và phức tạp lúc trở lại mái trường xưa cách đây 10 năm. Nơi đón những học trò lầm lì, gầy gò, tiều tụy, tinh nghịch tới trường.

Tôi nhìn chằm chằm vào sân chơi của trường. Hiện giờ nó được lát bằng gạch đỏ rất đẹp. Không giống như trước đây, đó là một nền đất rất mịn và mịn. Trời mưa và thời tiết trơn trượt nên tôi ko ra ngoài. Sân chơi của trường cũng có thêm ghế đá, nơi học trò có thể tụ họp nói chuyện và đọc truyện.

Trước đây, có 4 dãy nhà cấp 4 và ko có nhà chọc trời để học trò học tập. Nhưng mười năm sau, một ngôi nhà hai gian hai chái khác xuất hiện, sơn màu vàng rất đẹp.

Khi tôi tới thăm phòng máy tính cũ, tôi nhận thấy rằng có rất nhiều máy tính mới. Căn phòng cũng được mở rộng và trang bị các thiết bị cho sinh viên học tập.

Hôm đó chúng tôi tới thăm trường lại vào sáng chủ nhật, vì vậy ko có lớp học. Sân trường vắng tanh và chỉ có những chú chim đang nhảy nhót trên cành cây. Như thể xúc cảm của tôi đã trở lại dữ dội. Tôi rất nhớ những năm học dưới mái trường với nhiều kỷ niệm như thế này.

Phòng làm việc của thầy cô giáo hiện đã được chuyển tới một vị trí sáng sủa và sạch đẹp hơn. Những chiếc trống cũng đã được thay mới, bàn ghế được kê ngay ngắn, những chiếc bàn gỗ cũ ko còn do bàn tay học trò nhàu nát nhưng có những bộ bàn ghế mặt bóng, chân sắt.

Khi trở lại lớp học năm xưa tôi đã học, tôi nhìn thấy điều gì đã thay đổi, nhưng có một thứ ko thay đổi: sự ấm áp và thân thiết.

Với đám bạn cười toe toét suốt ngày, tôi vẫn cảm thấy mình có duyên với ngôi trường này trên chính chiếc ghế tôi đã từng ngồi. Có nhẽ đó là những năm tháng đẹp tươi gắn liền với mái trường này nhưng tôi bám trụ cho tới ngày nay.

Cái trông giống tương tự lúc tôi tới trường cũ lần trước tiên sau 10 năm là một gốc cây cổ thụ. Trcửa ải qua nhiều năm, chúng vẫn y nguyên, nguyên vẹn và xanh tươi. Có nhẽ càng nhiều tuổi, nó càng bền và lưu lại lâu trong tim.

Mười năm là một con số khá dài cho một chặng đường đã qua. Khi xúc cảm ập tới, ký ức thường tràn về, nhất là những lúc này.

Thế hệ trước chúng tôi có trường rộng, trang thiết bị học tập tốt, có nhiều thay đổi tích cực nên chúng tôi rất vui lúc gặp nhau và bắt tay nhau. Nhìn lại, chúng tôi đã trưởng thành và trưởng thành từ những nền tảng này. Tất cả những người đã luôn trồng và dạy chúng ta đã già. Khuôn mặt và đôi mắt lúc đó ko còn được như trước. Nhưng chúng tôi cảm ơn họ và cảm ơn họ vì những gì họ đã làm cho chúng tôi ngày hôm nay.

10 năm, một chặng đường quá dài. Khi trở lại trường cũ, xúc cảm của tôi xốn xang và muốn bật tung. Để nhớ lại tháng 5 năm ngoái, em cứ để trái tim mình rong chơi tương tự.

3.2. Bài văn mẫu số 2

Ngày 20-11, tôi trở lại trường cũ và học hỏi nhiều kiến ​​thức để có thể trở thành một thầy thuốc như hiện thời. Ồ điều đó thật tuyệt.

Khi tôi tới gần ngôi trường thân yêu của mình, một cánh cổng xuất hiện trước mặt. Tôi rất buồn lúc nhìn thấy chữ “Trường THCS Trần Phú” trong tim. Cổng trường hiện thời được sơn màu trắng. Khi bước vào cổng, cô đó rõ ràng là cô đó nhớ lại tuổi thơ của mình ngày đó, chơi, bắn bi và hào hứng đuổi theo bạn trong sân chơi của trường. Những cây xà cừ trước đây chỉ cao tới tầng 2, nay đã sum suê hơn, phủ bóng xuống cả sân chơi của trường. Khẽ chạm vào lớp vỏ xù xì, chị thầm hỏi: “Cây ơi, em có nhớ anh ko?” Cành cây rung rinh như muốn trả lời: “Ừ, sao cái cây này lại quên mất ngày Tân của anh được ko?” Cô cười nhẹ rồi đi ra phía sau. trường học. Dãy núi trước đây đang được khám phá để làm nhà cho học trò lớp 7 và lớp 8. Học trò ngày nay khác trước, ngày nào cũng học sáng, chiều chiều. Tôi quay vào lớp học. Nó ko còn ở trạng thái trước đây nữa, nhưng nó rất rộng rãi, với bốn quạt, sáu đèn và một bảng lớn biết điều đó. Tôi lên lầu và xem qua. Điều đó thật tuyệt vời. Phòng ăn được trang bị hơn 40 máy tính màn hình phẳng tối tân. Nó ko còn là một cỗ máy duy nhất dành cho hai người. Thư viện có đầy đủ các trang thiết bị hiện đại. Ngày nay có nhiều học trò hơn ngày xưa. Khi đi dọc hành lang, tôi chợt thấy một sân bóng lớn. Tôi chạy lên và thấy quả bóng lăn. Sau lúc học trò chơi, tôi nghĩ rằng họ đã quên việc nghỉ học. Tôi lăn bóng trên cát bằng chân và tung một cú đá nhẹ vào khung thành. Kí ức ngày đó tuôn trào. Khi đó, nơi đây vẫn còn là một cánh đồng đầy đất và đá, và những mục tiêu duy nhất là hai chiếc cọc và những thanh gỗ, nhưng hiện thời thật tuyệt vời lúc những khung thành bằng sắt đã được xung quanh bởi những tấm lưới. Chợt nhớ ra mình còn phải đi thăm thầy nên tức tốc đi về phía phòng truyền thống. Khi vào phòng, các thầy cô đang họp nên tôi chỉ dám đợi nhưng ko làm phiền họ. Họp mặt xong thầy cô tổ chức tiệc mừng ngày vui nhưng tới giờ em mới dám ra ngoài chào thầy cô. Mọi người nhìn tôi với một tẹo ngạc nhiên. Tôi nói:

-Chào mọi người. Đây là Tân.

Khi đó, một số thầy cô giáo đã thốt lên rằng “Ồ”. Một số bạn trẻ vẫn còn ngạc nhiên và hỏi những người lớn tuổi hơn:

-Các anh chị và các bạn!

Tôi nghĩ đó là một người mới tới trường. Chợt MaiLy hỏi:

– Này, làm sao hiện thời?

Sau ngần đó năm, trông bà già đi rất nhiều, tóc bạc phơ, khuôn mặt nhăn nheo vì tuổi tác. Dù vậy, tôi vẫn có thể nhìn thấy cô đó bằng giọng nói dịu dàng và đôi mắt ko rời. Tôi trả lời:

– Vợ ơi, tôi hiện là thầy thuốc tại bệnh viện đa khoa Ducktin.

– thật? -Cố đó đã trả lời.

Tôi hỏi cô đó:

-Cô, Hoa và các cô giáo khác ở đâu?

Họ đều đã nghỉ hưu. Và cô đó sẽ nghỉ hưu vào cuối năm nay.

Nghe cô đó nói, tôi buồn lắm nhưng ko kìm chế được nhưng hỏi han cô đó nhiều hơn.

-Em dạy học trò có tốt ko?

Cố đó đã trả lời:

-Tất nhiên, sau tất cả, chúng ko cứng đầu như những học trò lên lớp 6D của tôi.

Tôi cười, cô đó cũng cười. Sau đó, các thầy cô giáo khác hỏi về nó. Thân mật lắm! Sau lúc trò chuyện một lúc lâu, tôi nhớ ra một điều quan trọng. Lao ra cổng và lấy một gói quà cho thầy cô giáo của bạn. Khi nào xong việc, tôi sẽ rời đi.

Khi rời cổng trường em thấy lòng lưu luyến khôn nguôi. Ngôi trường này đã cùng em đi qua bao kỉ niệm đẹp và có những con người tuyệt vời đã chắp cánh cho em vững bước vào đời.

—– Văn học tổng hợp và sửa đổi —–

..


Thông tin thêm

Tưởng tượng lại cảnh tượng sau 10 năm em về thăm lại ngôi trường đang học

[rule_3_plain]

Tưởng tượng lại cảnh tượng sau 10 năm em về thăm lại ngôi trường đang học dưới đây đã được Học247 biên soạn và tổng hợp giúp các em học trò có thêm nhiều ý tưởng hoàn thiện cách làm bài văn kể chuyện lớp 6 hay nhất. Chúc các em sẽ có được những bài văn thật hay nhé! Ngoài ra, để làm phong phú thêm tri thức cho bản thân, các em có thể tham khảo thêm bài văn mẫu Kể về một chuyến về quê của em.

1. Sơ đồ tóm tắt gợi ý

2. Dàn bài cụ thể

a. Mở bài:

– Giới thiệu về ngôi trường của em và kỉ niệm về thăm lại trường: Đã trải qua tròn mười năm ngày tôi tốt nghiệp trường Trung học cơ sở Hoàng Mai

b. Thân bài:

* Hoàn cảnh về thăm trường:

Thời gian
Không gian

* Sự thay đổi của trường sau 10 năm:

Con đường tới trường
Khuôn viên sân trường
Hệ thống lớp học
Các thầy cô và bằng hữu

c. Kết bài:

– Cảm tưởng của em sau 10 năm về thăm trường: Chuyến đi thăm trường khép lại, trong tôi vẫn còn nguyên vẹn những xúc cảm bổi hổi khó tả.

3. Bài văn mẫu

Đề bài: Tưởng tượng lại cảnh tượng sau 10 năm em về thăm lại ngôi trường đang học.

Gợi ý làm bài:

3.1. Bài văn mẫu số 1

Thấm thoắt đã mười năm trôi qua, mười năm với biết bao nhiêu biến cố, bao nhiêu thăng trầm trong cuộc đời. Mười năm rồi tôi mới có dịp trở về ngôi trường cấp hai đang theo học. Môi trường đã mang tới cho tôi biết bao điều có lợi. Để tháng năm đó là hành trang để tôi có thể bước tiếp vững vàng trên tuyến đường sự nghiệp đang đi.

Mái trường mang tên Trường trung học cơ sở Minh Sơn đã khắc sâu trong trái tim tôi suốt 10 năm qua. Dù sau lúc tốt nghiệp trung học, tôi đã chuyển sang trường chuyên tỉnh để học cấp 3 nên thời kì để trở về thăm trường dường như là ko có. Có chăng chỉ những lần về quê vội vã, rồi đi ngang qua trường, rồi nhìn vào và thấy nhiều sự thay đổi ở trường.

Mười năm rồi, hôm nay khóa học chúng tôi kỉ niệm mười năm xa mái trường. Rất đông các bằng hữu cùng trang lứa với tôi năm đó đều tụ hội về đây để hoài niệm lại quãng thời kì cùng học tập, cùng vui chơi dưới mái trường này. Ai cũng mang trong mình thú vui, tự hào và cả những xốn xang cho năm tháng đã qua.

Chúng tôi hiện thời người nào cũng trưởng thành, có gia đình riêng, có công việc riêng của mình. Mỗi người đều có một lựa chọn riêng, một tuyến đường riêng, một cuộc sống riêng nhưng dường như người nào cũng nhớ về những năm tháng ngày xưa, lúc còn học dưới mái trường này.

Mười năm rồi, có nhẽ đây là lần trước tiên tôi thấy mình vừa mặc nhiên, vừa xúc cảm lộn lạo lúc đặt chân trở về mái trường ngày xưa. Nơi đã đón nhận một đứa học trò nhếch nhác, gầy nhom, ăn nói ko nên lời và còn tinh nghịch vào học.

Tôi ngắm nhìn sân trường, giờ đã được lát bằng gạch đỏ, sạch sẽ; khác với ngày xưa chỉ là cái sân đất rất trơn bóng và lì. Trời mưa chẳng dám đi ra ngoài vì sự trơn trượt. Sân trường cũng đã xuất hiện thêm nhiều ghế đá, là nơi giờ ra chơi nhưng học trò có thể tụm năm tụm bảy nói chuyện, đọc truyện với nhau.

Ngày xưa có 4 dãy nhà cấp 4, chưa có nhà cao tầng cho học trò học. Nhưng mười năm sau, đã có thêm hai dãy nhà hai tầng mọc lên và được sơn màu vàng nhìn rất thích mắt.

Tôi ghé thăm phòng học tin học ngày xưa và nhìn thấy nó đã có thêm rất nhiều máy mới, gian phòng cũng được mở rộng để hỗ trợ đầy đủ thiết bị cho các em có thể học tập.

Hôm đó, chúng tôi ghé thăm lại trường vào sáng chủ nhật nên ko có lớp nào học; sân trường vắng bóng, chỉ có những chú chim nhảy nhót trên cành cây. Hình như xúc cảm trong tôi lại ùa về dữ dội. Tôi nhớ, rất nhớ những năm được học dưới mái trường có nhiều kỉ niệm như thế này.

Văn phòng của các thầy cô giờ cũng đã được chuyển sang vị trí khác sáng và sạch sẽ hơn. Trống cũng đã được thay lại mới tinh tươm, bàn ghế kê ngăn nắp, ko còn là những chiếc bàn gỗ cũ kĩ được vẽ nhàu nát bởi bàn tay học trò nữa nhưng đã có những bộ bàn ghế có mặt bóng nhoáng, chân bằng sắt rất kiên cố.

Tôi ghé lại lớp học ngày xưa tôi từng học, nhìn thấy có bao nhiêu điều đổi khác, nhưng có một điều dường như vẫn vẹn nguyên đó là hơi ấm, là sự thân quen.

Tôi vẫn còn nhìn thấy rằng mình có duyên với ngôi trường này, với những chỗ ngồi ngày xưa từng ngồi, với những người bạn cười nhăn nhở suốt ngày. Có nhẽ đó là những tháng năm tươi đẹp gắn với ngôi trường này nhưng tôi còn giữ cho tới ngày hôm nay.

Có một điều dường như ko khác lúc tôi đặt chân thăm lại trường xưa sau 10 năm chính là những gốc cây cổ thụ. Theo năm tháng, chúng vẫn như thế, vẫn vẹn nguyên và xanh tươi. Có nhẽ những thứ gì đó càng cũ càng bền, càng giữ lâu trong trái tim.

Mười năm, là một con số khá dài cho một chặng đường đã đi qua. Kỉ niệm thường ùa về lúc xúc cảm chợt tới, nhất là trong khoảnh khắc như thế này.

Thế hệ đi trước chúng tôi nhìn nhau, tay bắt mặt mừng vì ngôi trường đã khang trang, thiết bị học tập tốt hơn cũng như có nhiều thay đổi tích cực. Nhìn lại chúng tôi đã trưởng thành hơn, trưởng thành từ những nền tảng này. Còn về những người đã trồng người, đã chỉ bảo rất mực cho chúng tôi giờ đây đều đã già lão rồi. Những gương mặt, những ánh mắt ngày đó theo thời kì đã ko còn như lúc trước. Nhưng chúng tôi hàm ơn họ, hàm ơn vì những gì nhưng họ làm hành trang cho chúng tôi như hôm nay.

Mười năm, một chặng đường dài tương tự; về thăm lại trường cũ, xúc cảm trong tôi xốn xang và muốn vỡ tung ra. Tôi cứ để lòng mình chơi vơi tương tự, để nhớ về tháng năm đã qua.

3.2. Bài văn mẫu số 2

Nhân ngày 20/11, em về thăm lại mái trường xưa, nơi đã dạy em bao tri thức để em có thể làm một người thầy thuốc như hiện thời. Ôi, thật tuyệt vời.

Em bước lại gần ngôi trường mến yêu, cái cổng xuất hiện trước mắt. Nhìn hàng chữ “Trường trung học cơ sở Trần Phú” nhưng trong lòng thấy bâng khuâng vô cùng. Cổng trường hiện thời đã được quét vôi sạch sẽ. Bước vào cổng, hiện rõ trong đôi mắt em là kỉ niệm thơ ấu ngày nào, chơi đùa, bắn bi, rượt bắt nô nức dưới sân trường. Hàng cây xà cừ thuở trước chỉ cao tới tầng hai là cùng nhưng hiện thời đã xum xuê, toả bóng khắp sân trường. Khẽ chạm tay vào lớp vỏ xù xì, em thầm hỏi: “Cây ơi, mày còn nhớ tao ko?” Cành cây lay động như muốn trả lời rằng: “Có chứ, làm sao cây này quên được cậu học trò Thăng ngày nào”. Em cười nhẹ rồi đi về phía sau trường, dãy núi trước kia hiện thời đã được khai phá làm thêm một dãy nhà cho các em học trò lớp bảy, lớp tám. Học trò hiện thời ko như trước kia nữa, một ngày học luôn cả sáng lẫn chiều. Em quay mắt về phía căn phòng lớp em ngày nào. Nó ko còn như xưa nữa nhưng rất khang trang, bốn cái quạt, sáu cái đèn và cái bảng to lớn cũng đủ biết điều đó. Em tiến lên lầu, xem qua một lượt. Chà, thật là tuyệt, phòng thực hàng được trang bị toàn những máy tính hiện đại màn hình phẳng, cả thảy hơn bốn mươi chiếc. Chẳng phải hai người một máy như ngày nào nữa. Còn thư viện thì toàn những thiết bị hiện đại. Học trò thời nay hơn trước kia nhiều quá. Đi qua dãy hành lang, bỗng em phát xuất hiện một sân bóng rộng. Em chạy xuống, thấy một trái banh nằm lăn lóc. Chắc là mấy cậu học trò chơi xong quên ko bỏ lại trường đây nhưng.. Em lấy chân lăn bóng trên nền cát rồi sút một cú nhẹ vào cái khung thành. Những kỉ niệm ngày đó tuôn trào. Hồi đó, nơi đây còn là một bãi đầy đất đá, còn cái khung thành chỉ là hai cái cọc và một thanh gỗ ở trên thôi, còn hiện thời, khung thành sắt có bao bọc lưới xung quanh, tuyệt quá. Bỗng, em nhớ ra là mình còn phải thăm thầy cô nên rảo nhanh bước về phía phòng truyền thống. Bước vào căn phòng, các thầy cô đang họp nên em ko dám làm phiền nhưng đứng chờ. Họp xong, thầy cô tổ chức liên hoan mừng ngày vui, tới hiện thời, em mới đánh bạo tiến ra, chào thầy cô. Mọi người nhìn em với một tẹo ngỡ ngàng. Em thưa:

– Thưa mọi người, em là Thăng đây ạ.

Lúc bấy giờ, một vài thầy cô mới “Ồ” lên. Một số người trẻ tuổi vẫn còn ngỡ ngàng, rồi sau đó hỏi những người già hơn:

– Học trò cũ của mấy anh chị à!

Em đoán đó là người mới về trường. Bỗng, cô Mai Ly hỏi:

– Thăng này, hiện giờ em đang làm gì thế?

Bao năm tháng cách xa, hiện thời cô có vẻ già đi rất nhiều, mái tóc điểm hoa râm và khuôn mặt có nhiều vết nhăn theo tháng ngày. Mặc dù vậy, em vẫn có thể nhìn thấy cô bởi giọng nói và đôi mắt hiền từ nhưng năm tháng ko thể phai nhoà. Em trả lời:

– Thưa cô, em hiện đang thầy thuốc tại bệnh viện đa khoa Đức Tín ạ.

– Vậy à? – cô đáp.

Em hỏi cô:

– Cô ơi, cô Hoà và những thầy cô khác đâu ạ.

– Họ về hưu cả rồi. Còn cô dạy hết năm nay cũng về hưu nốt.

Nghe cô nói, em rất buồn, nhưng kìm chế được và hỏi cô thêm:

– Học trò của cô dạy có ngoan ko ạ.

Cô trả lời:

– Đương nhiên, dù sao thì chúng cũng đâu có lì bằng cậu học trò Thăng lớp 6D của tôi Thuở nào.

Em cười, cô cũng cười. Rồi sau đó, những thầy cô khác cũng hỏi chuyện. Thân mật lắm! Trò chuyện hồi lâu thì em nhớ ra một việc quan trọng. Vội chạy ra cổng, lấy vài gói quà tặng thầy cô. Xong việc, em ra về.

Bước ra khỏi cổng trường nhưng trong lòng em thấy quyến luyến vô cùng. Ngôi trường này đã cùng em trải qua bao kỉ niệm đẹp và ở đó có những con người tuyệt vời đã chắp cho em đôi cánh để em vững bước vào đời.

—–Mod Ngữ văn biên soạn và tổng hợp—–

Kể về một người bạn thân

295

Kể về người mẹ của em

219

Kể lại chuyến đi thăm di tích lịch sử nhưng em ấn tượng nhất

451

Kể về một buổi tiệc sinh nhật nhưng em đã tham gia

209

Mượn lời đồ vật, con vật để kể tình cảm của em

235

Kể về tâm tư của cuốn sách bị quên mất

170

[rule_2_plain]

#Tưởng #tượng #lại #cảnh #tượng #sau #năm #về #thăm #lại #ngôi #trường #đang #học


  • Tổng hợp: Thư Viện Hỏi Đáp
  • Nguồn: https://hoc247.net/tu-lieu/tuong-tuong-lai-canh-tuong-sau-10-nam-em-ve-tham-lai-ngoi-truong-dang-hoc-doc35223.html
Back to top button