Top

Top 8 Bài văn nghị luận về câu nói “Sống trong đời sống cần có một tấm lòng” (lớp 9) hay nhất

Nơi đánh mất tình thương, đó là một địa ngục. Nơi chất chứa tình yêu, một thiên đường đã mở ra trước mắt. Nếu cuộc sống với những hạnh phúc và khổ đau làm nên hai bờ bến thì chính tình mến thương là cầu nối hai bờ bến đó, để hạnh phúc kia xoá tan mọi khổ cực và xích mích. Vì vậy: “Sống trong đời sống cần có một tấm lòng. Để làm gì em biết ko? Để gió cuốn đi, để gió cuốn đi…” . Lời bài hát với âm điệu du dương của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn đã nhẹ nhõm đi vào lòng người như một lời nhắc nhở đầy tâm thành và ấm áp, cái ấm áp của tình người, tình đời… Đó chính là một quan niệm sống, một triết lí sống quý báu. Nghị luận về câu nói trên như thế nào, mời các bạn tham khảo một số bài văn mẫu hay nhất nhưng mà Thư Viện Hỏi Đáp đã tổng hợp trong bài viết dưới đây.

Nghị luận về câu nói “Sống trong đời sống cần có một tấm lòng” số 1

Nhà văn M.Gorki từng nói: “Nơi lạnh giá nhất ko phải là Bắc Cực nhưng mà là nơi thiếu vắng tình thương”. Câu nói này khiến ta suy nghĩ về tình mến thương giữa người với người và ý kiến trách nhiệm của con người với việc mến thương mọi người. Bàn về vấn đề này Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn đã đưa ra một ý kiến sống qua bài hát, “Để gió cuốn đi”.

“Sống trong đời sống cần có một tấm lòng.

Để làm gì em biết ko?

Để gió cuốn đi”.

(Bài hát Để gió cuốn đi)

Nếu ví mỗi con người là một loại quả thì, “tấm lòng” chính là cái nhân ngọt bùi, đặm đà của thứ quả đó. Tấm lòng là tình cảm sự quan tâm san sẻ mến thương với mọi người xung quanh biết thông cảm và động lòng trước những hoàn cảnh trớ trêu, xấu số. Qua câu hát Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn muốn gửi tới chúng ta một thông điệp, một lời khuyên về quan niệm sống đúng mực. Sống trên đời phải biết mến thương, quan tâm, động viên và thông cảm với mọi người xung quanh tương tự cuộc sống mới trở thành hạnh phúc, tươi đẹp và giàu ý nghĩa.

Vậy vì sao chúng ta “sống trên đời sống cần có một tấm lòng”, ông cha ta thường nói “Mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh”, cùng sống trên cuộc đời này có người may mắn sống đủ đầy, hạnh phúc, thảnh thơi, yên vui nhưng cũng có những mảnh đời xấu số kém may mắn, gặp nhiều khó khăn, thử thách thậm chí là xấu số thảm kịch.

Ta được sinh ra trong một gia đình đầy đủ cha mẹ tận tình chăm sóc, bản thân lại khỏe mạnh tăng trưởng tốt đó là những điều tốt đẹp và may mắn nhưng mà người nào cũng muốn. Nhưng ko phải người nào cũng có thể tận hưởng được tất cả những điều may mắn đó, đối với chúng ta ngày ăn ba bữa đầy đủ, thức ăn nhiều dinh dưỡng, cơm gạo ko bao giờ thiếu có thể là những điều thế tất điều tầm thường nhưng mà ta thừa hưởng hàng ngày. Nhưng có những người họ chẳng có cơm gạo để nhưng mà ăn chứ ko nói gì tới đồ ăn có chất dinh dưỡng tốt, một ngày lượng cơm thừa ta ăn ko hết bỏ đi lại là số cơm gạo nhưng mà người nghèo khổ mong muốn có trong bữa ăn của mình.

Mùa đông lạnh buốt có những người chỉ có mỗi chiếc áo mỏng manh đương đầu với cái rét buốt của thời tiết, rồi tới những trẻ em mồ côi cha mẹ, lang thang đầu đường xó chợ đang còn nhỏ nhưng vẫn phải chật vật kiếm sống qua ngày, xấu số hơn là những người bị tật nguyền có thể khuyết thiếu bẩm sinh ko có được sức khỏe như những người tầm thường khác. Họ là những con người thiệt thòi trong cuộc sống phải chịu tổn thương về thể xác và ý thức, là những mảnh đời cần được quan tâm chở che. Nadimetlec từng nói, “con hãy lắng tai nỗi buồn của cành cây héo khô, của chim muông quề quặt, của hành tinh lạnh nhất nhưng trước hết con hãy lắng tai nỗi buồn của con người”.

Xung quanh ta còn biết bao người kém may mắn, xấu số, khó khăn, vì vậy chúng ta “cần có một tấm lòng”, một tấm lòng tâm thành luôn sẵn sàng tương trợ, san sẻ mến thương với mọi người. Những điều ta thừa hưởng hàng ngày đối với ta có thể là điều thế tất, đương nhiên, nhưng có thể với một số người đó là mong muốn, là khát khao để tới với một cuộc sống trọn vẹn.

Chúng ta “sống trên đời sống cần có một tấm lòng”, ta biết mến thương, quan tâm, chăm sóc mọi người thì cuộc sống của ta sẽ trở thành ý nghĩa, tươi đẹp hơn rất nhiều. Bởi lòng mến thương của con người là vô đáy, nên ta hãy cứ dành cho nhau những điều tốt đẹp nhất, tâm thành nhất, như bông hoa Bồ Công Anh bung ra tỏa hết lúc gặp gió, nhờ gió mang tinh nhụy của mình đi khắp muôn nơi gieo rắc sự sống. Khi chúng ta làm việc tốt, biết mến thương người khác là lúc tâm hồn ta cảm thấy rất thoải mái, rất thư thái. Đừng bao giờ nghĩ mình cho đi chẳng được nhận lại gì từ họ, nhưng thực chất lúc ta làm việc tốt, lúc ta quan tâm tương trợ người khác điều ta nhận lại được đó là thú vui, niềm hạnh phúc tuy đơn giản, nhỏ nhỏ nhưng vô cùng quý giá.

Ca dao Việt Nam có câu:

“Bầu ơi thương lấy bí cùng,

Tuy rằng khác giống nhưng chung một giàn”.

Tình mến thương giữa con người với con người là gốc rễ của mọi điều tốt đẹp, ý nghĩa trong cuộc sống. Tình mến thương sẽ làm cho những mầm cây được tăng trưởng đẩy xa lạnh buốt, khổ đau và làm hồi sinh tiếp thêm sức sống cho vạn vật. Những điều xấu, điều ác trên đời, tất cả là do tình mến thương con người ở đó chưa có bị những mối toan lo, những ích kỷ, hẹp hòi che lấp mất.

Việt Nam là một non sông có truyền thống nhân đạo mến thương con người cao cả và trong khoảng thời gian dài, từ thời phong kiến ta đã được biết về những con người rất mực lương thiện, như lương y Lê Hữu Trác. Ông là một người thầy thuốc giàu lòng nhân ái, ông đã từng chữa cho một cậu nhỏ con nhà thuyền chài nghèo bị mắc bệnh đậu mùa rất nặng, người bốc lên mùi xú uế, mỗi lúc khám bệnh phải bỏ bộ quần áo trên bờ nhét bông vào hai lỗ mũi cho cắt bớt mùi khó chịu. Thế nhưng mà ông vẫn đi lại thăm khám, bốc thuốc chữa bệnh ròng rã hàng tháng trời tới lúc cậu nhỏ khỏi hẳn bệnh. Không những ông ko nhận một đồng thù lao nào nhưng mà còn cho gia đình cậu nhỏ gạo, củi, dầu, đèn. Ta thật cảm kích trước tình thương yêu con người của Lê Hữu Trác ông đã bất chấp mọi trở ngại, khó khăn để chữa bệnh ko công cho người nghèo khổ.

Lòng mến thương con người vẫn được duy trì và truyền thống nhân đạo của con người Việt Nam vẫn được phát huy, ngày nay các tổ chức, các quỹ nhân đạo, các nhà mạnh thường quân, họ luôn dành cho những người nghèo khổ chút hỗ trợ về vật chất, giúp họ trang trải qua ngày và cả các chương trình ủng hộ cho trẻ em nghèo túng, người dân vùng bão lụt. Đó là những việc làm trình bày tình mến thương giữa con người với con người, của người Việt Nam trong bất kỳ hoàn cảnh nào xã hội nào.

Tình mến thương con người là thứ tình cảm giản dị nhưng tâm thành nhất, ấm áp nhất. Vậy nhưng mà đâu đó trong cuộc sống hàng ngày ta vẫn bắt gặp những hành động, những con người ko biết mến thương con người, kể cả với người thân của mình, con cái hắt hủi cha mẹ, cảm thấy mình chịu gánh nặng lúc phải chăm sóc người thân của mình. Đó là người thân, còn với những người xung quanh, một số tư nhân có thái độ thờ ơ, ích kỷ, vô cảm trước khó khăn xấu số của người khác. Đã có người nào từng nói rằng:

“Có lúc nào trên đường đời tấp nập,

Ta vô tình đi lướt qua nhau”,

“Vô tình”, chính là sự thờ ơ lạnh nhạt đối với những số phận hẩm hiu, khó khăn. Đó là những việc làm, những con người đang bị phê phán và xem thường. Ngoài ra tình mến thương cũng cần phải trình bày đúng lúc, đúng chỗ đúng cách. Một số người luôn tiện hiện tình mến thương con người của mình bằng việc ủng hộ, quyên góp tiền tài một cách quá trớn, sẽ khiến kinh tế tư nhân bị sút giảm và tạo sự ỷ lại, phụ thuộc cho những người khó khăn, khiến họ có suy nghĩ chỉ chờ vào tiền trợ cấp để sinh sống qua ngày.

Qua lời hát của Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn đã cảm thức được ý nghĩa và trách nhiệm của bản thân trong việc biết mến thương, quan tâm người khác. Chúng ta hãy sống một cuộc sống đầy ý nghĩa, luôn mến thương chăm sóc người khác, biết xót xa trước những mảnh đời khốn cùng và biết đưa tay để cho những người khó khăn bấu víu, nâng đỡ họ vượt qua khó khăn cuộc đời. Là một người trẻ tuổi trước tiên ta hãy sống trách nhiệm với gia đình và người thân, chúng ta hãy mến thương ông bà, cha mẹ, anh chị em mình, quan tâm chăm sóc quan tâm từ những việc nhỏ nhất, đơn giản nhất. Sau đó chúng ta cần phải giàu lòng nhân ái với mọi người xung quanh, sẵn sàng tham gia các phong trào quyên góp, ủng hộ và chương trình tự nguyện “để gió cuốn đi”, mang mến thương lan tỏa khắp nơi ta sẽ sống một cuộc sống ý nghĩa và sẽ trở thành một người có ích cho gia đình và xã hội.

Ai sinh ra trên đời cũng có một trái tim, chúng ta hãy luôn giữ cho trái tim đó mang dòng tính nóng, ấm áp, biết mến thương con người, vì nhau nhưng mà sống, “sống có một tấm lòng”, để con người được gần nhau hơn. Như thi sĩ Tố Hữu từng nói. “Người yêu người sống để yêu nhau”.

Ảnh minh họa (Nguồn internet)

Nghị luận về câu nói “Sống trong đời sống cần có một tấm lòng” số 2

Còn nhớ Trịnh Công Sơn đã có câu hát: “Sống trên đời sống, cần có một tấm lòng. Để làm gì em có biết ko? Để gió cuốn đi…” và cũng chính ông đã ngụ ý rằng, chỉ với một tấm lòng nhỏ nhoi đó thôi, nhưng mà con người vượt rất xa những loài vật khác. Nếu nhưng mà cũng nhìn đời bằng con mắt đó, cũng sống theo tôn chỉ đó, thì xin được trả lời rằng: Người với người sống với trong Tình và Nghĩa. Lời bình luận của người nào đó làm người ta giật thót… cái dụng ý hiển nhiên của tác giả bỗng chốc bị lật ngược, bị thay bằng một cách hiểu mới hoàn toàn khác. Quả thật, có nhẽ hồ hết người nào đọc bài thơ đều thấy khâm phục tác giả, bài thơ ý nhị, giàu hàm ý nếu ko nói là giàu hàm ý một cách xót xa. Người sống với nhau như thế nào? Người sống với nhau như thế nào? Người sống với nhau như thế nào?

Lướt qua blog của những người yêu nhạc Trịnh Công Sơn thấy blast là “Sống trên đời cần có một tấm lòng… để làm gì em biết ko?… Để gió cuốn đi”. Còn nhớ, cách đây mấy hôm, cũng dạo qua blog của một người bạn, lại là “Sống trên đời cần có một tấm lòng…”. Và đọc được nhiều nơi nữa, nhiều người bạn của tôi cũng nhắc tới câu hát vốn rất thi vị đó. Tôi chợt nghĩ, dạo này con người ta sống có tình lắm, người nào người nào cũng nhắc nhở bản thân mình, nhắn gởi những người xung quanh là sống cần có tấm lòng. Cho dù tấm lòng đó, chưa cần biết để làm gì, có thể là để cho gió cuốn đi.

Tôi vốn cũng hay nghe nhạc Trịnh Công Sơn, nhưng thú thực là nhiều lúc ko hiểu hết những ngôn từ của ông viết ra. Có lúc, tôi đọc những bài cảm nhận của người khác, nghe mang máng những người bạn giảng giải cho tôi, tôi mới vỡ vạc ra một điều rằng, à, té ra nó là tương tự. Nhiều lúc, tôi lại nghĩ, ko hiểu có lúc lại hay, nếu mọi thứ nhưng mà rõ ràng thì còn gì là lãng mạn nữa. Và tôi cũng đâm ra khoái những gì ko hiểu, những gì mù mờ, như sương, như gió… chẳng hạn.

Nhạc sỹ Trịnh Công Sơn luôn nhắc nhở bản thân là hãy sống có một tấm lòng, tấm lòng của ông, dành cho cái đẹp dành cho tình yêu, dành cho cuộc sống, dành cho tình bạn. Tôi chưa từng xúc tiếp với ông, có thể là chẳng hiểu chút gì về ông, nhưng đọc những bài viết, hồi ức có liên quan tới ông, tôi nghĩ ông là người tốt, và là người có tấm lòng lắm. Nhưng có thể cho tôi một tẹo nghi ngờ, cho dù đó là điều ko muốn. Nhưng như một triết nhân nói là “bạn có thể nghi ngờ mọi điều, nhưng bạn ko được phép nghi ngờ rằng, bạn đang nghi ngờ”. Như vậy, tôi có nghi ngờ thì cũng là lẽ thường của tự nhiên…

Tôi nói thế, nhưng ko nghĩ là có chút hỗn nào với một bậc trưởng bối, với một nhạc sỹ nổi tiếng nhất nhị trong lịch sử âm nhạc Việt Nam. Tài năng và tấm lòng của ông đã được ông trình bày qua những bản tình khúc truyền tụng tình yêu lứa đôi, tình yêu cuộc sống và tình người, đã đi vào lòng người bao thế hệ người Việt Nam. Hồ hết những người bạn lúc nhắc lại ông đều kính trọng, cảm phục và ko một tẹo lăn tăn lợn cợn. Tôi cũng rất kính phục ông. Về phương diện là một con người, tôi tin, ông là người có tấm lòng…

Tôi biết từ sâu thẳm của con người luôn là hướng thiện và có tấm lòng rộng mở. Có thể vì một lý do nào đó làm cho họ ma quỷ dẫn lối đưa đường, chìm sâu vào những thèm muốn tầm thường. Họ tự đánh mất mình từ bao giờ nhưng mà ko hay. Tối nay coi bộ phim Người Nhện 3, cấu kết của bộ phim, làm cho tôi ấm lòng. Hãy nhớ là lúc bạn khó khăn, lúc bạn khổ cực, thì bạn vẫn xoành xoạch có những lựa chọn. Và trong mọi cách lựa chọn, bạn vẫn xoành xoạch chọn được tuyến đường nhưng mà bạn trở lại là chính mình. Có lúc lựa chọn đó trả giá bằng cả mạng sống như anh chàng Harry đã nhiều lần lỗi lầm. Bạn tôi và tôi nữa, thốt lên, là mình cần sống có tấm lòng. Tấm lòng đó, có thể ko cho người nào cả, cho gió cuốn đi nhưng mà thôi. Tôi hiểu những người bạn của tôi cũng muốn có tấm lòng thật.

Nhưng, đó là lời nói, chỉ là lời nói, và nó sẽ rất đơn giản. Cần có tấm lòng, chứng tỏ tôi là người lãng mạn, và là người có lòng thực thụ. Tôi có thể cho người khác biết là tôi luôn có một tấm lòng, để dành cho người xung quanh, để cho gió cuốn đi, có thể mang hương vị tới cho mọi người. Tôi vẫn tin những người nào muốn có tấm lòng, là xuất phát từ sự sống động của họ. Nhưng cũng chính một vài trong số những người đã thốt lên là, sống trong đời cần có một tấm lòng nhưng mà tôi đã chứng kiến, lại có những suy nghĩ nhưng mà tôi nghĩ là thực dụng chủ nghĩa và thiếu tình người nhất. Đó là những người sống quanh tôi, có thể là những người bạn thân có thể là những người thoáng qua, nhưng chứng kiến những suy nghĩ và việc làm của họ, tôi bỗng thấy sự “cần có một tấm lòng” của họ sáo rỗng biết chừng nào.

Nhạc sỹ Trịnh Công Sơn ơi, ông ra đi đã để lại cho người Việt Nam biết bao bài hát hay, lay động lòng người, biết bao lời hát lãng mạn, đánh thức lòng nhân trong mỗi người. Nhưng ông có biết ko, lời hát của ông, có thể là những lời nói sáo rỗng nhất của một số người, có thể nó là một thứ trang sức đầy tính lãng mạn, quyền quý. Ở nơi hoàng tuyền, ông chẳng bao giờ muốn điều đó, nhưng sự thực vẫn là vậy. Ngày nay, có người lấy lời hát của nhạc sỹ Trịnh Công Sơn để đánh bóng mình. Có thật xuất phát từ tâm họ hay ko, ko người nào biết cả. Nhưng nếu là người có tấm lòng thực thụ, thì ko cần lúc nào cũng phái thốt lên là “cần có một tấm lòng…”.

Có những tấm lòng rất thầm lặng nhưng mà tôi được biết. Đó là tấm lòng của một chị nhà báo trằn trọc với bao số phận, những hoàn cảnh trớ trêu, rồi chị đó nhận đỡ đầu hai đứa trẻ trong số những đứa trẻ xấu số nhưng mà chị đó gặp. Đó là tấm lòng của một gia đình nuôi những người điên… Và có rất nhiều tấm lòng thầm lặng khác nữa trong xã hội chúng ta. Tuyệt nhiên, tôi chẳng thấy những tấm lòng thầm lặng đó thốt lên, “tôi cần có một tấm lòng…”. Bởi vì tấm lòng thật thì nó xuất phát từ con tim.

Và chợt nhìn qua một cảm nhận của một người nào đó, lại thấy “sống trên đời cần có một tấm lòng…”. Sáng mai, có thể tôi lại đổi status và blast của tôi là “Sống trên đời, cần có một tấm lòng…”.

Ảnh minh họa (Nguồn internet)
Ảnh minh họa (Nguồn internet)

Nghị luận về câu nói “Sống trong đời sống cần có một tấm lòng” số 3

Từ thuở xa xưa, lúc vạn vật chưa sinh sôi nảy nở, lúc muôn thú còn đang ngủ yên trong cái nắng trời rọi chiếu, chính lúc đó nhân loại đang được tạo thành. Thượng đế đã dùng bàn tay khôn khéo tỉ mỉ để hoàn thiện con người về cả hình dáng bên ngoài lẫn cả tâm hồn bên trong. Và Người đã tạo ra một thứ cốt yếu trong tâm hồn, đó chính là tấm lòng. Tấm lòng để kết nối tình người, tình bạn, tình thân. Tấm lòng nhưng mà ta hay ngêu ngao hát trong lời nhạc của Trịnh Công Sơn:

“Sống trong đời sống

Cần có một tấm lòng

Để làm gì? Em biết ko?

Để gió cuốn đi”

Câu hát đã đưa lên một vấn đề tấm lòng. Vậy tấm lòng là gì? Tấm lòng là toàn thể tình cảm thân ái, tha thiết hay thâm thúy nhất đối với người mình yêu quý hay cảm phục. Tấm lòng ở con người là một tấm lòng biết san sẻ, thông cảm, hiểu và tương trợ người khác lúc họ gặp vấn đề. Trịnh Công Sơn đã đưa ra câu hỏi: “Để làm gì? Em biết ko?”. Đúng là ở đời người nào cũng cần có một tấm lòng, nhưng ít có người nào biết được rằng tấm lòng đó để làm gì, tấm lòng của mình có thể mang tới được những gì cho đời? Ông đưa ra câu hỏi và cũng đồng thời giảng giải luôn cho nó: “Để gió cuốn đi”. Một sự ví von, gió cuốn tấm lòng đó bay xa bay mãi, ở đây cái trừu tượng gió thổi ko thuần tuý mang nghĩa như thế nó còn nói lên được rằng, chính gió đã giúp ta mở rộng tấm lòng của mình ra ko chỉ với những người xung quanh nhưng mà còn bay xa tới những chân trời đang có trong thời khó khăn. Tấm lòng của chúng ta có thể giúp họ thêm nghị lực để họ vươn dậy trong cuộc sống, sau bao gian lao thử thách. Câu hát của ông chỉ vỏn vẹn có vài từ nhưng lại bao quát trong đó cả một ngữ nghĩa rộng lớn. Tấm lòng để làm đẹp cho đời cho cuộc sống, cho những người xung quanh và cho ngay cả chính bản thân ta.

Chúng ta thấy rằng ngày nay bản thân ta đang mải miết theo đuổi những vật chất bên ngoài, bị cuốn theo dòng xoáy vô hình của thời kì, lao lực mỏi mệt với đồng tiền để rồi lúc thỏa mãn về sự giàu có của chính ta thì ta lại cảm thấy điều nhưng mà ta nỗ lực giờ đây thật vô ích, thật tẻ nhạt. Ngày qua ngày nó lại vẫn tiếp tục như một chu kì, ta ko linh động với bất kì người nào, chỉ biết làm vì lợi ích của chính bản thân mình, ta sẽ cảm thấy rằng mình đang mắc vào mình những sợi len vô hình để rồi tự chính mình làm nó rối lên. Vậy vì sao chúng ta ko nghĩ rằng hãy tạo dựng mối quan hệ tốt đẹp, hãy mở rộng tấm lòng, đem nó trải ra với mọi người xung quanh, lúc đó có nhẽ rằng ta sẽ cảm thấy thật thoải mái thật thư thái. Điều đó làm cho chúng ta cảm thấy rằng, cuộc sống thật đẹp và thật ý nghĩa biết bao. Từng ngày nhưng mà chúng ta trôi qua thật dễ dàng và ko gặp bất kỳ trở ngại nào. Bởi vì chúng ta có tấm lòng, và bởi vì chúng ta biết sử dụng nó. Cũng như Tố Hữu đã từng nói:

Không có gì trên đời hơn thế

Người với người sống để yêu nhau

Tấm lòng cũng như tình mến thương của con người với con người. Tấm lòng nói chung tình mến thương. Đời sống chỉ có nghĩa lúc chúng ta biết cho đi tấm lòng của mình. Cũng như một đứa nhỏ trong mẩu chuyện nói rằng: “Việc san sẻ tấm lòng sẽ khiến ta lớn lao và lúc ta ko san sẻ nó sẽ làm ta nhỏ đi”. Câu nói đó đã làm cho một số người trong chúng ta hiểu rằng, tấm lòng được sẻ chia sẽ tiếp thêm cho những người xấu số một nghị lực sống cũng như tiếp thêm vào tâm hồn ta một thú vui, một sự ưng ý. Minh chứng cho điều đó là hãng sữa Vinamilk đã ko ít lần tương trợ các trẻ em gặp vấn đề bằng cách trao tặng sữa, trao tặng tới các em một tình yêu một tấm lòng, để các em có thể nhìn thấy rằng còn có rất nhiều người vẫn quan tâm và chở che, giúp những ước mơ bay xa. Đó cũng chính là tấm lòng. Không chỉ là tấm lòng của chính bản thân ta nhưng mà còn là tấm lòng của tất cả mọi người.

Khi Thượng đế muốn tặng thưởng bất kỳ một điều gì cho con người, Người luôn biết rằng nó sẽ là điều có ích cho toàn nhân loại. Tấm lòng cũng vậy, con người hơn ở loài vật ở chỗ đó. Hươu nai có tình mẫu tử nhưng ko thể có được tấm lòng, tấm lòng là chỉ có ở con người. Ta đã có được diễm phúc đó thì vì sao ko giữ cho nó ngày càng tốt đẹp nhưng mà lại tàn phá nó đi. Những học trò ngày nay, chỉ vì một tranh chấp nhỏ nhặt nhưng mà kéo phe phái để đánh nhau, để rồi đạt được gì? Chỉ là những xây xước những vết thương và cả những giọt nước mắt của người thân. Vậy vì sao chúng ta ko dùng tấm lòng để khắc phục nó. Dùng những gì nhưng mà tấm lòng có được: sự rộng lượng, lòng khoan dung… để biến nó thành điều tốt đẹp. Bao người khác có thể sử dụng tấm lòng một cách tầm thường có lúc nhờ nó nhưng mà họ còn đạt tới được những thăng hoa trong cuộc sống. Thế thì vì sao ta ko làm được như họ. Biết thay đổi dần dần, biết mở lòng thì ta cũng sẽ được như họ. Thời gian sẽ là trợ thủ giúp chúng ta mài giũa được tấm lòng ngày hơn hoàn thiện.

Hãy để tấm lòng của chúng ta cho gió thổi bay, bay đi và sẻ chia sự mến thương của chúng ta cho tất cả mọi người, giống như câu hát:

“Sống trong đời sống cần có một tấm lòng

Để làm gì? Em biết ko?

Để gió cuốn đi”

Ảnh minh họa (Nguồn internet)
Ảnh minh họa (Nguồn internet)

Nghị luận về câu nói “Sống trong đời sống cần có một tấm lòng” số 4

Cuộc đời ngày càng thêm tất bật với bao công việc, dòng xoáy của những toan lo bộn bề cuốn con người hòa vào nó. Hình như chẳng người nào là thoát khỏi vòng xoáy đó. Sáng dậy làm việc tới tối khuya rồi ngơi nghỉ. Và ngày lại qua ngày tẻ nhạt buồn chán. Mỗi sớm rạng đông ta phải mỏi mệt vì bao lo lắng suy nghĩ những lúc đó cần lắm khoảnh khắc yên bình thì lời ca ” Để gió cuốn đi” của cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn lại vang lên như nhắc nhở điều gì thầm kín.

“Sống trong đời sống cần có một tấm lòng…”

Phcửa ải chăng ông đang gửi tới chúng ta thông điệp sống mến thương san sẻ. Đúng vậy con người được sinh ra được sống thật may mắn lúc thượng đế đã ban cho ta trái tim để cảm nhận để mến thương. Mến thương là một từ ngữ tưởng như rất thân thiện nhưng mà lại cũng rất thiêng liêng trìu tượng thân quen. Mến thương xoành xoạch hiện hữu trong đời sống như thi sĩ Tố Hữu đã từng viết:

“Còn gì đẹp trên đời hơn thế

Người với người sống để yêu nhau”

Mến thương là lúc ta ko ngần ngại trao đi những trị giá vật chất bên ngoài hay những tình cảm sâu kín bên trong, mến thương là lúc ta ngừng lại một phút một giây trên dòng đời tất bật để ngắm nhìn mọi thứ một hướng khác một cách riêng của mình để thấy cuộc đời này có biết bao việc tốt biết bao nhiêu bông hoa đang khoe sắc thắm biết bao nhiêu ngọn lửa đang sưởi ấm ko gian.

Mến thương nhỏ nhỏ nhưng mà sao lớn lao tới thế? Cuộc đời này không thể khái niệm được nếu thiếu đi mến thương. “Sống” là lúc ta tồn tại, là cả quá trình trong khoảng thời gian dài do con người tạo nên. Trong quá trình đó ta sẽ bắt gặp những phép màu nhưng cũng có cả hố đen. Bức tranh sống là nơi con người vẽ lên những hình khối sắc màu bằng xúc cảm thực sự từ đáy lòng. Nhưng nó chỉ đẹp nhất lúc được tô điểm bằng tình mến thương san sẻ giữa con người với con người. Mến thương là chất keo gắn kết giữa người với người, là cây cầu vô hình song vững chắc để nối những trái tim lại với nhau. Có mến thương ta mới thấy mình sống thật ý nghĩa. Và cũng chỉ có mến thương ta mới cảm thương trước những người khốn khổ ta mới có thể xót xa trước cảnh thảm họa tự nhiên tàn phá con người. Và cũng chính nhờ mến thương nhưng mà những chiếc lá rách mới được lá lành bảo vệ, chở che, những mảnh đời xấu số mới tìm được bến đỗ bình yên để ko phải lang thang trôi dạt vô định.

Cuộc sống đâu phải người nào cũng may mắn người nào cũng hạnh phúc chắc hẳn trong đời người người nào cũng phải nếm mùi vị của sự thất bại đớn đau vì những lần vấp ngã những lúc thiến nạn đó cần lắm tấm lòng bao dung, đồng cảm để sẻ chia vơi bớt nỗi buồn. Đó có thể là người thân ta, bằng hữu ta hay thỉnh thoảng chỉ là những người qua đường. Nhưng trong thời đại ngày nay công nghiệp đã làm con người ta sống quá nhanh sống quá tất bật. Vì vậy xin hãy “sống chậm lại, suy nghĩ khác đi và mến thương nhiều hơn”. Ta hãy dành chút ít thời kì tĩnh lại để ngắm nhìn một bông hoa đẹp, nghe tiếng chim ríu rít lặng mình trong một bản nhạc cổ điển, hít thở và ngắm nhìn trời xanh… Tâm hồn con người như một mảnh đất nếu ko có nguồn nước mát lành là mến thương đó thì làm sao phì nhiêu, mầm xanh bé nhỏ có thể vươn cao. Chỉ lúc đó tâm hồn mỗi người trở thành thanh thản trầm lặng, thâm thúy chín chắn và trưởng thành hơn.

“Một định lí nhưng mà người nào cũng phải nhất trí: một ánh lửa sẻ chia là một ánh lửa lan tỏa, một đồng tiền kinh doanh là một đồng tiền sinh lợi, đôi môi có hé mở mới thu thu được nụ cười bàn tay có mở rộng trao ban tâm hồn mới tràn trề vui sướng” (Hai biển hồ). Tôi từng chứng kiến cảnh một sinh viên đại học nhà khá giả đã cởi chiếc áo rét của mình cho bà cụ đi bán hàng rong trong mùa đông giá rét, một em nhỏ luôn mang trong mình hai đôi gang tay để cho người bạn khác ko có. Hay đó là tấm gương Nguyễn Tiến Nam đã từng hi sinh cả tính mệnh mình để cứu hai em nhỏ bị đuối nước. Bạn có biết người nữ giới trong “Chiếc thuyền ngoài xa” của Nguyễn Minh Châu. Đó là một con người mạnh mẽ, mạnh mẽ ko phải vì thân thể chịu đựng được những đòn roi của người chồng.

Sức mạnh của con người đó trình bày ở lòng vị tha sự nhân hậu rất mực mến thương chịu đựng tất cả vì con cái – những đứa con trên thuyền quanh năm thiếu đói. Đó còn là những nhà hảo tâm, những chương trình từ thiện vẫn đi khắp non sông để tương trợ những hoàn cảnh trớ trêu. Thói thường, nơi nào có một người thắng lợi thì ở nơi đó có rất nhiều kẻ thua cuộc, lúc có một người giàu thì sẽ có vô số những người nghèo. Nhưng vững chắc có một điều rằng nơi nào có nhiều người biết hi sinh vì người khác nơi đó sẽ chỉ có người thắng người giàu. Hạnh phúc thực sự chỉ tới lúc bạn biết mạnh dạn cho đi chứ ko phải giữ chặt, hãy đem tình thương của mình để gửi tới muôn thuở như lời của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn. Bởi mọi hương hoa đều bay theo chiều của gió chỉ có hương người tiết hạnh còn mãi với thời kì.

Tuy nhiên vẫn còn những người lối sống thờ ơ vô cảm, thiếu mến thương, ko biết đồng cảm và tương trợ người khác đáng phê phán. Con người chỉ sống duy nhất một lần trong đời. Vì vậy hãy biết mến thương và trân trọng lẫn nhau. Thật nuối tiếc một điều gì đó lúc nó đã mất đi, nhưng sẽ rất khó nhìn thấy những gì mình đang có. Năm tháng rồi cũng qua đi chỉ có tình người ở lại. Nó sẽ mãi là sức mạnh lớn lao là hạnh phúc quý giá để níu kéo những con người lại gần nhau trong cuộc sống này.

Một ngày có hai mươi tư giờ, chúng ta dùng tám giờ để làm việc tám giờ để ngủ tám giờ để vui chơi ăn uống. Vậy thì cuộc sống sẽ thật tẻ nhạt biết bao! Hãy thử bỏ ra một tẹo thời kì để mến thương bạn sẽ thấy cuộc sống này tươi đẹp biết bao. Vật chất rồi có lúc sẽ thừa còn mến thương thì xoành xoạch ko đủ xin hãy:

“Cảm ơn đời mới sớm mai thức dậy

Ta có thêm ngày nữa để mến thương”

(Trịnh Công Sơn)

Ảnh minh họa (Nguồn internet)
Ảnh minh họa (Nguồn internet)

Nghị luận về câu nói “Sống trong đời sống cần có một tấm lòng” số 5

“Sống trong đời sống, cần có một tấm lòng. Để làm gì em biết ko? Để gió cuốn đi”. Ca từ của cố nhạc sĩ tài hoa Trịnh Công Sơn vẫn vang lên đâu đấy trong đời sống khá bộn bề của chúng ta. Vâng, để gió cuốn đi mới có thể lấp đầy những ưu tư, khổ đau nhưng mà ta cần sẻ chia, thấu hiểu trong quan hệ giữa người với người. Không chỉ người trưởng thành phải làm nhưng mà kể cả những em thơ cũng cần được giáo dục về lòng nhân ái. Câu chuyện cậu nhỏ bốn tuổi “lặng im” ngồi vào lòng người láng giềng vừa mất vợ đã làm ta suy nghĩ về trách nhiệm của đạo lí làm người và nó nhắc nhở ta về một lối sống đẹp, cần được tươi xanh mãi trong đời sống của nhân loại.

Vẻ đẹp tình người được ví như viên kim cương ngời sáng nhất trong các kim loại. Sự thông cảm hồn nhiên và thơ ngây; sự san sẻ chân tình của trái tim trong sáng vô ngần của cậu nhỏ trong mẩu chuyện nhỏ kia, lại thấm đẫm vẻ đẹp về sự cư xử với nhau trong đời. Người ta bảo rằng, cuộc sống vốn dĩ bất toàn, vẫn tồn tại cái tốt lẫn cái xấu; cái thiện lẫn cái ác,… Ta luôn phải đấu tranh để cái đẹp tồn tại và toả sáng. Chia sẻ, thông cảm là mang tới cho người khác thú vui, là sự nâng đỡ tâm hồn nhau, để cuộc sống này đáng yêu hơn, có ý nghĩa hơn. Khi san sẻ, thông cảm phải bằng cả tấm lòng trong sáng, ko vụ lợi thì tư cách ta mới thật sự hoàn thiện; mới thật sự ko làm tổn thương người.

Nhà tỉ phú Bill Gates người Mĩ lúc đã thành công, thành danh, thành người, ông vẫn ko quên trách nhiệm làm người là hướng tới những mảnh đời nghèo khổ bằng sự sẻ chia nhằm xoa dịu nỗi khốn khó của họ. Thật đáng trân trọng cho tâm hồn cao thượng của Bill Gates, lúc ông dành phần lớn tài sản của mình cho người nghèo và phần ít nhất cho con ông. Có điều có một thứ tài sản vô giá nhưng mà những người con ông được thừa hưởng là tấm lòng nhân ái và tư cách cao đẹp của người cha mình. Có một thứ nhưng mà người ta phải quỳ xuống trân trọng, đó chính là tấm lòng: Bill Gates là một con người như thế!

Chia sẻ với cả dân tộc trong nỗi đau nô lệ, Hồ Chí Minh đã hi sinh cuộc đời riêng của mình, Người lên đường tìm ra kế sách đưa dân tộc vào một kỉ nguyên huy hoàng hàng đầu trong suốt chiều dài lịch sử Việt Nam: Kỉ nguyên độc lập tự do; từ thân phận nô lệ thành người làm chủ non sông mình. Thế nhưng Bác chưa từng tỏ ra quyền uy với nhân dân và đồng chí mình. Bác vẫn một đời bình dị, rất mực thân thiện với mọi người. Chính sự sẻ chia, thông cảm, thấu hiểu một cách tâm thành đó, đã làm nên một chân dung lớn lao Hồ Chí Minh trong lòng dân tộc ta. Dân tộc ta ko gọi Hồ Chí Minh là “ông”, là “anh” nhưng mà bằng tiếng gọi Bác thật thân thiện, giản dị nhưng mà thân yêu như ruột thịt là vì lẽ đó!

Lấy hai ví dụ về những tư cách lớn, tâm hồn cao cả, để ta thấy trong đời thường vẫn tồn tại biết bao những con người tiếng rằng nói “sẻ chia” nhưng mà đầy những suy tính, giả tạo. Đã từng có ca sĩ hát trong đêm nhạc từ thiện cứu giúp trẻ em mồ côi, cơ nhỡ nhưng mà nằng nặc đòi tiền thù lao. Có những cấp dưới tìm cách tặng quà cho sếp mình, trong khi sếp đã giàu quá cỡ rồi. Vậy thử hỏi món quà kia ngụ ý gì? Chia sẻ hay là suy tính, mưu cầu quyền lợi?

Dân tộc ta vẫn hát mãi câu hát dân gian từ đời này sang đời khác “Nhiễu điều phủ lấy giá gương; Người trong một nước phải thương nhau cùng”, vẻ đẹp truyền thống đó hiện lên càng rõ mỗi lúc bão lũ về, có biết bao nhiêu gia đình toang hoang, thì cũng có nhiều ko đếm xuể những bàn tay đưa ra nâng đỡ họ, san sẻ với họ hết sức vô tư. Những ngày cận tết, chính phủ thường cấp kinh phí về địa phương để chăm lo cho người nghèo là một nghĩa cử cao cả. Vậy nhưng mà, có những người ở địa phương ăn xén luôn chén cơm cơ hàn của những mảnh đời đáng thương. Những kẻ đó đã giày đạp lên đạo lí làm người một cách ko tiếc thương. Sống nhưng mà ko biết sẻ chia là người đó tật nguyền về xúc cảm. Tạo hoá sinh ta ra và người còn khoáng đạt tặng ta trái tim. Trái tim nhìn ở một hướng nào đó, nó giống như ngọn lửa: ngọn lửa sưởi ấm tình người.

Trái tim vô tư ấm áp tình người của cậu nhỏ trong câu chuyện thật sự là một bài học cho mỗi chúng ta trong phép cư xử với nhau trong đời. Trái tim hồn nhiên sẻ chia với nhau trong cuộc sống, có thể nói nó như một đống lửa than ấm áp toả lên giữa mùa đông lạnh lẽo. Sống biết mến thương san sẻ và san sẻ hồn nhiên, vô tư đã giúp ta hoàn thiện hơn về tư cách.

Ảnh minh họa (Nguồn internet)
Ảnh minh họa (Nguồn internet)

Nghị luận về câu nói “Sống trong đời sống cần có một tấm lòng” số 6

Xã hội ngày càng tăng trưởng, con người càng bị cuốn theo công việc và những bộn về của cuộc sống riêng tư khiến họ dần trở thành xa cách, thiếu quan tâm hơn tới những người xung quanh mình. Cuộc sống quá nhiều bộn bề, toan lo khiến người với người dần xa nhau hơn và câu nói “Sống trong đời cần có một tấm lòng” chưa bao giờ cần tiết như thế trong xã hội hiện nay.

“Tấm lòng” ở đây là tình cảm thương yêu, quý mến, là sự san sẻ, đồng cảm, là những điều tốt đẹp nhưng mà chúng ta dành cho nhau. Liền sau câu hát đó, nhạc sĩ Trịnh Công Sơn có bỏ ngỏ một câu hỏi: “Để làm gì em biết ko?/ Để gió cuốn đi”. Như vậy, câu nói đề cao tới vấn đề cho đi nhưng mà ko cần nhận lại, lòng tốt chỉ đáng trân quý lúc ta biết cho đi nhưng mà ko hề suy tính hay vụ lợi điều gì.

Chúng ta ngày càng mải miết đuổi theo vòng xoáy của cuộc sống, của nỗi lo cơm áo gạo tiền nhưng mà dần quên đi rằng chúng ta đang sống trong một tập thể, cần phải biết mến thương và san sẻ với nhau. Trong những tháng ngày tấp nập ở Hà Nội, hãy thử dành chút thời kì để sống chậm lại, lắng tai câu chuyện của một người bạn hoặc thậm chí là một người lạ, cùng san sẻ với họ câu chuyện của chính mình, vững chắc bạn sẽ thấy lòng nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Hãy thử một lần tương trợ bất kỳ người nào có hoàn cảnh khó khăn hơn mình, nụ cười hạnh phúc và lời cảm ơn của họ sẽ khiến ngày hôm đó của bạn tuyệt vời hơn rất nhiều.

“Lá lành đùm lá rách” là lối sống quý báu nhưng mà ông cha ta đã truyền lại cho con cháu từ bao đời. Ngày nay, chúng ta có thể thấy trên các phương tiện truyền thông xuất hiện rất nhiều những chương trình đem lại thú vui, lợi ích cho những hoàn cảnh khó khăn như: Vì bạn xứng đáng, Trái tim cho em, Thắp sáng ước mơ… Để thực hiện được một chương trình ko phải là dễ nhưng bằng một trái tim nhân hậu, một tấm lòng luôn mến thương mọi người đã trở thành nghị lực để những người làm truyền hình có đủ sự nhẫn nại, đủ ý chí để thực hiện những chương trình đó. Không chỉ vậy, ở rất nhiều con phố của Hà Nội hay thị thành Hồ Chí Minh bạn sẽ bắt gặp những ổ bánh mì từ thiện, hòm tiền từ thiện hay tủ quần áo từ thiện… Tất cả những nghĩa cử cao đẹp đó đều xuất phát từ tấm lòng nhân ái của tất cả mọi người.

“Nơi lạnh nhất ko phải Bắc Cực nhưng mà là nơi ko có tình thương” quả ko sai. Không chỉ một, hai lần chúng ta lên án những kẻ chỉ biết lợi dụng những vụ tai nạn, hay chết trôi… để quay video, san sẻ lên các mạng xã hội nhằm sắm vui cho mình. Không hề có một cánh tay đưa ra để cứu giúp những bạn nhỏ bán hàng rong, những cụ già nghèo khổ nhưng mà trái lại là sự xua đuổi, xa lánh. Tất cả những điều đó làm cho cụm từ bệnh vô cảm trở thành một vấn đề rất đáng bận tâm trong xã hội hiện nay.

“Sống trong đời sống cần có một tấm lòng” là một thái độ sống tích cực, một lối sống tốt đẹp nhưng mà tất cả chúng ta cần phải hướng tới. Hãy cho đi nhưng mà ko cần nhận lại, cho đi ko suy tính vụ lợi, có tương tự thì lòng tốt mới đáng được trân quý.

Ảnh minh họa (Nguồn internet)
Ảnh minh họa (Nguồn internet)

Nghị luận về câu nói “Sống trong đời sống cần có một tấm lòng” số 7

Giữa chiều đông lạnh giá của Hà Nội, tôi chợt ấm lòng lúc nghe thấy lời bài hát của cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn: Sống trong đời sống cần có một tấm lòng, có nhẽ lời bài hát vang lên từ một quán cà phê nào quanh đây nghe mênh mang nhưng mà sâu lắng. Người nghệ sĩ thiên tài thế kỉ XX muôn gửi gắm điều gì từ lời hát thâm thúy đó? Phcửa ải chăng là tình mến thương giữa con người với con người?

Sống trong đời sống cần có một tấm lòng – câu hát ngắn gọn nhưng mà lắng nhiều dư vang. Có lê tấm lòng nhưng mà Trịnh Công Sơn muốn nói tới ở đây chính là tấm lòng mến thương, là sự quan tâm, đồng cảm, sẻ chia, tương trợ người khác với tất cả sự tâm thành. Thực chất câu hát muốn khuyên con người sống trong đời sống cần có một trái tim biết sẻ chia, thương yêu, có một tấm lòng luôn rộng mở đế tương trợ người khác một cách tâm thành, tự nguyện và nồng nhiệt. Và lúc đó, chính mỗi con người cũng sê thu được mến thương, thu được vạn tấm lòng từ người khác. Chân thành, tự nguyện trao mến thương ta sẽ thu được mến thương.

Có bao giờ bạn tự hỏi cuộc sống con người sẽ như thế nào lúc ko có tình mến thương? Từ xa xưa cho tới hiện thời cuộc sông của con người chưa lúc nào ngừng mến thương, nhưng giả sử có một ngày con người ko quan tâm, sẻ chia, đồng cảm với nhau trái đất sẽ ko còn tiếng cười, ko còn ấm áp. Nơi nơi ngập tràn băng giá, lạnh lẽo. Nhà văn Nga M. Go-rơ-ki đã từng nói: Nơi lạnh lẽo nhất ko phải là Bắc Cực, nhưng mà là nơi ko có tình thương. Thiếu vắng tình mến thương chúng ta biết tựa vào người nào những lúc vấp ngã, thiếu vắng tình mến thương chúng ta biết san sẻ cùng người nào những thú vui. Khi ko có tình mến thương con người chẳng khác chi vật vô tri vô giác, con người sống thờ ơ, vô trách nhiệm, đầy lí trí, sống bon chen, giày đạp lên nhau, lúc đó cuộc sống của con người sẽ trở thành lẻ loi, trống vắng. Cho nên sống trong đời sống cần có một tấm lòng.

Tình mến thương, sự quan tâm, sẻ chia là tình cảm cao đẹp trong cuộc sống của con người. Đó là tình cảm thiêng liêng, xuất phát từ trái tim tâm thành, tự nguyện của mỗi tư nhân con người. Tình cảm thiêng liêng, cao đẹp này sẽ tạo điều kiện cho cuộc sống của con người trở thành yên ấm, hạnh phúc hơn. Chỉ một lời hỏi thăm của bằng hữu lúc ta có chuyện buồn cũng giúp ta có niềm tin trong cuộc sống. Chỉ cái mỉm cười đầy hạnh phúc của cha mẹ dành cho nhau, ta cũng thấy gia đình mình tràn trề tình mến thương. Khi chúng ta dành tấm lòng quan tâm, sẻ chia cho mỗi người, lúc đó chúng ta đã tạo nên sự đồng cảm, thân thiện. Dễ hiểu vì sao nhưng mà ta lại rơi nước mắt trước những nạn nhân xấu sô của trận sóng thần ở In-đô-nê-xi-a, của trận động đất ở Tứ Xuyên – Trung Quốc.

Khoảng cách giữa những con người khác dân tộc, khác màu da, khác tôn giáo được kéo gần, thậm chí là sự thân thiện, gắn bó chính bởi tình yêu, sự quan tâm, thông cảm cho nhau. Dùng tấm lòng để hiểu tấm lòng ta sẽ có được nhiều điều quý giá nhưng mà tiền nong cũng ko sắm nối. Sự quan tâm, mến thương, vị tha cua con người là ngọn đuốc sáng thức tỉnh con người. Người tù khổ sai Giăng Van-giăng chỉ một đêm gặp mặt với giám mục Mi-ri-en đã được cảm hoá đế đi theo ánh sáng của thiên lương tới cuối cuộc đời. Khi chết đi, ông còn gửi lại triết lí sống cao đẹp: Trên đời này chỉ có một thứ đó là tình thương. Ai đã đọc Chiếc lá cuối cùng của o Hen-ri chắc hẳn ko quên được hình ảnh chiếc lá thường xuân vẫn kiên cường, tươi xanh sau trận bão tuyết. Chiếc lá mỏng manh nhưng mà dũng cảm, đã đánh thức Giôn-xi niềm khát khao sông. Chiếc lá mãi mãi xanh tươi đó được vẽ nên bởi tình mến thương mãnh liệt của bác Bơ-men. Người hoạ sĩ già bất chấp mạng sống đế vẽ được chiếc lá trong đêm bão tuyết. Chiếc lá đó là một tuyệt bút – tuyệt bút của tình mến thương.

Từ xa xưa ông cha ta đã từng nhắc nhở: Lá lành đùm lá rách, Một con ngựa đau, cả tàu bỏ cỏ. Tình mến thương giữa con người với con người là truyền thông quý báu của dân tộc ta. Truyền thông này tới ngày nay vẫn được phát huy. Hiện nay, trên các phương tiện truyền thông đại chúng có nhiều chương trình nhân đạo đem lại lợi ích, thú vui cho bao người: Chương trình Thấp sáng ước mơ, Trái tim cho em, Tết vì người nghèo. Tôi đã bao lần rơi lệ lúc xem những cuộc sum họp gia đình sau bao năm chia li trong chương trình Như chưa hề có cuộc chia li. Tôi tự hỏi, điều gì thôi thúc những thành viên chỉnh sửa chương trình đó lặn lội bao khó khăn, vất vả đế đi tìm người thân cho những gia đình có con em bị thất lạc. Chính tình mến thương, sự quan tâm, sẻ chia mới thôi thúc họ làm nên những cuộc trở về xúc động, hàn gắn những vết thương chiến tranh, nối bao nhịp cầu hạnh phúc.

Thực tế trong cuộc sống hiện nay có nhiều người sông thờ ơ, vô trách nhiệm. Một phần vì quỹ thời kì của mọi người quá hạn hẹp vì vậy ko có điều kiện đế quan tâm, sẻ chia tới những người xung quanh. Một số khác vì chạy theo vòng xoáy của đồng tiền, của lợi danh sẵn sàng giày đạp lên mọi người xung quanh để đạt được tham vọng. Một sô” ít trong tuổi teen có điều kiện sống khá giả ko hiểu được trị giá cuộc sông, ko chịu tìm hiểu và quan tâm tới những người xung quanh, sông thờ 0, chỉ biết yêu cầu tận hưởng. Cho nên, cuộc sống hiện đại đang phát sinh nhưng căn bệnh của thời hiện đại: bệnh vô cảm, bệnh tự kỉ… Dù chỉ là một số ít nhưng những người này cũng tạo nên một khoảng lạnh giá của cuộc sống.

Sống trong đời sống cần có một tấm lòng. Bạn hãy trao mến thương bạn sẽ thu được nhiều mến thương. Tình mến thương, sự quan tâm tới mọi người được bộc lộ ở những điều nhỏ nhất, bình dị nhất. Chi một lời hỏi thăm ông bà, cha mẹ bạn đã trình bày được sự quan tâm của mình. Dắt một cụ già qua đường, san sẻ đồng tiền sắm quà sáng ít ỏi của mình cho em nhỏ ăn xin, bạn cũng đã trình bày được tình mến thương của mình. Bạn hãy sống bằng tình mến thương diễn ra từ ánh mắt, lời nói và hành động. Một câu chuyện kể rằng có một cậu nhỏ vì giận mẹ đã chạy thẳng vào rừng, nơi rừng sâu cậu hét lên: Ta ghét người và bỗng từ rừng sâu lại vọng lại: Ta ghét người. Sợ quá, cậu chạy về òa vào lòng mẹ và kể. Thế rồi, mẹ cậu nhỏ dắt tay cậu trở lại rừng sâu và bảo cậu: Con hãy nói: Ta yêu người. Lạ thay lúc cậu vừa thốt lên thì từ rừng sâu vọng lại: Ta yêu người. Cuộc sống là một định luật: Trao mến thương sẽ thu được mến thương. Bạn hãy mến thương, hãy quan tâm, sẻ chia, tương trợ người khác, bạn sẽ nhận lại những điều đó.

Ảnh minh họa (Nguồn internet)
Ảnh minh họa (Nguồn internet)

Nghị luận về câu nói “Sống trong đời sống cần có một tấm lòng” số 8

Trong câu hát của mình, Trịnh Công Sơn đã nhắc nhở mọi người: “Sống trong đời sống cần có một tấm lòng”. “Tấm lòng” nhưng mà người nhạc sĩ nhắc tới ở đây có thể được hiểu là những tình cảm tốt đẹp, đáng trân trọng có trong mỗi con người. Đó là sự san sẻ, sự đồng cảm hay chính là tình mến thương của con người.

Rất dễ để nhận thấy bộc lộ của tình mến thương của con người trong cuộc sống. Vậy một người sống trong đời sống cần có một tấm lòng thì có bộc lộ như nào? Một người có lòng mến thương sẽ biết đồng cảm, san sẻ những gì mình có với mọi người. Những điều mình có ko chỉ nhất quyết là những gì thuộc về vật chất nhưng mà còn là những trị giá ý thức. Thể hiện sự san sẻ bằng ánh mắt động viên, nét mặt đồng cảm, biểu lộ sự quan tâm bằng một lời hỏi thăm, một câu khích lệ nhất là những lúc những người quanh ta gặp vấn đề, thiến nạn. Dù chỉ là những bộc lộ nhỏ nhoi thôi nhưng lại rất thiết thực của người có “một tấm lòng” trong cuộc đời.

Người có tình mến thương dạt dào với cuộc đời ko chỉ dành sự quan tâm cho đồng loại nhưng mà với muôn loài, con người đó cũng bộc lộ những tình cảm cao quý đó. Họ trân trọng sự sống của mọi sinh linh, vui lúc thấy một nụ hoa hé mở, khó chịu lúc người nào đó làm dập nát cỏ cây hay lúc chứng kiến hình ảnh một chú chim nhỏ sắp lìa đời thì trái tim cũng run rẩy theo những hơi thở thoi thóp cuối cùng đó. Như vậy, nếu là con người sống nhưng mà có “một tấm lòng” với cuộc đời, con người đó hẳn sẽ dành những tình mến thương cho mọi sự sống trên đời.

Thông qua câu hát sống trong đời sống cần có một tấm lòng, có nhẽ Trịnh Công Sơn muốn nhấn mạnh với mọi người về sự hiện diện quan trong trọng của tình mến thương trong vô vàn những tình cảm cao đẹp của con người trong cuộc đời. Khi con người sống có “một tấm lòng”, họ sẽ cho và nhận diện bao nhiêu trị giá tốt đẹp. Một người biết dành tình mến thương cho những người xung quanh. Nhất là lúc họ bộc lộ tình cảm đó bằng thái độ, bằng những hành động cụ thể như sự tương trợ, lời động viên. Những lúc tương tự, họ trở thành chỗ dựa và tiếp thêm động lực cho người khác vượt lên trên những hoàn cảnh khó khăn và thử thách trong cuộc sống.

Có thể thấy, sống trong đời sống cần có một tấm lòng mang lại rất nhiều ý nghĩa lớn lao. Cuộc sống nhưng mà con người vốn có rất nhiều những gam màu sáng tối không giống nhau. Sẽ có những lúc ta vui vẻ, yêu đời, gặp những điều may mắn và thành công. Thế nhưng, có người nào dám vững chắc một điều rằng đường đời của mỗi người lúc nào cũng trải đầy những thảm nhung để tiến tới đích tới hạnh phúc dễ dàng. Một điều ko thể phủ nhận rằng sẽ có lắm lúc con người gặp phải trở ngại, thử thách, trên đường tới thành công và hạnh phúc ít nhiều xuất hiện sỏi đá, thác ghềnh và hầm chông. Chính những lúc này, lúc họ được đón nhận tình mến thương, sự quan tâm và tương trợ từ ta, nếu ko được hỗ trợ về vật chất, ít ra họ cũng sẽ có một điểm tựa và vượt qua những thử thách nói trên.

Trong cuộc sống có rất nhiều những câu chuyện về tấm lòng nhân ái nhưng mà con người dành cho nhau, trình bày sống trong đời sống cần có một tấm lòng. Vào tháng 12 năm 2017, có một câu chuyện ở Thanh Hóa về tình mến thương khiến tập thể cảm thấy ấm lòng dù đó là những ngày của tiết trời mùa đông lạnh giá. Câu chuyện kể về hai vợ chồng anh chị Nguyễn Thị Phương và Huỳnh Quốc Tín đã vượt nghìn cây số từ thị thành Hồ Chí Minh tới tận vùng núi cao hẻo lánh ở Mường Lát để tương trợ cho nhỏ Pàng.

Pàng là một cô nhỏ 6 tuổi sinh ra trong một gia đình có hoàn cảnh khó khăn, chân thì bị liệt. Gia đình anh Tín biết tới nhỏ lúc vô tình xem được một đoạn clip trên mạng xã hội với hình ảnh rất tội nghiệp: trong tiết trời lạnh giá của vùng núi cao, em ko mặc quần áo và ngồi bên vệ đường, đôi chân bị liệt và sự lạnh lẽo của núi rừng như muốn làm đóng băng thân thể em khiến em ko thể vận chuyển được. Bằng trái tim nhân ái, anh Tín chị Phương chị Phương đã xin phép đưa Pàng về thị thành Hồ Chí Minh chữa chân cho tới lúc em có thể đi lại tầm thường.

Có thể thấy, chính tình người trong câu chuyện sống trong đời sống cần có một tấm lòng đã tạo điều kiện cho Pàng giờ đây có thể mạnh dạn bước đi trên đôi chân của mình sau sáu năm chỉ có thể ngồi phệt xuống đất. Dù chỉ là những người xa lạ, nhưng tình cảm và hành động tương trợ người khác như anh Tín chị Phương đã mở ra một tuyến đường tươi lai tươi sáng hơn cho em nhỏ vùng cao, giúp em có dịp được bước đi vào đời như bao nhiêu em nhỏ khác. Chẳng phải đó là minh chứng rõ ràng cho người sống có “một tấm lòng” và dùng tấm lòng của mình để mang lại hạnh phúc cho người khác hay sao?

Câu hát của Trịnh Công Sơn cùng với những dẫn chứng trong cuộc sống có nhẽ đã minh chứng được ý nghĩa của lòng nhân ái đối với cuộc đời là như thế nào để từ đó giúp mọi người có thái độ và những việc làm cụ thể nhưng mà trình bày tình cảm cao đẹp đó. Sống có “tấm lòng” thực sự là một lối sống đẹp và là điều cần có ở mỗi người. Từ việc nhận thức được trị giá cao quý của tấm lòng mến thương con người, thế nên mỗi người nên học cách mến thương, quan tâm tới những người xung quanh bằng những hành động nhỏ nhất.

Sự san sẻ đó ko chỉ thuần tuý về vật chất nhưng mà còn là sự sẻ chia về ý thức. Những hành động ko cần quá lớn lao lớn lao nhưng mà “tấm lòng” đó trình bày ở cả những sự san sẻ nhỏ nhất. Một nụ cười, một ánh mắt, một cái ôm thỉnh thoảng cũng đã đủ nói lên biết bao điều. Hãy diễn ra từ những người xung quanh. Bạn đã bao giờ thử san sẻ công việc nhà với mẹ, ngồi tâm tư cùng với bố? Hay tương trợ bằng hữu trong hoạt động cũng như học tập?

Những điều lớn lao đều xuất phát từ những điều nhỏ nhỏ. Đồng thời cũng phải biết lên án những lối sống ích kỷ, nhỏ nhen, biết phê phán sự thờ ơ, vô tâm trong xã hội để có thể góp phần mang lại cuộc sống tốt đẹp. “Tấm lòng” với cuộc đời thiết yếu những quan trọng là cách bạn trải lòng mình ra với cuộc đời.

Thật sự, những ca từ trong câu hát của Trịnh Công Sơn đã giúp mỗi người có thể hiểu được thật sâu về ý nghĩa của những “tấm lòng” trong cuộc đời. Những biết một xã hội thì luôn có sự tồn tại song song giữa những điều tốt đẹp cùng với những điều tiêu cực. Việc loại trừ những lối sống tiêu cực cũng là một điều rất khó khăn nhưng nếu chúng ta sống biết nhân rộng mến thương thì biết đâu chính tình mến thương đó sẽ có thể cảm hóa được những điều chưa đẹp còn tồn tại. Ai cũng chỉ có một cuộc đời để sống, thế nên hãy làm cho nó trở thành có ý nghĩa, trở thành tươi đẹp hơn trong sắc hồng của tình mến thương.

Ảnh minh họa (Nguồn internet)
Ảnh minh họa (Nguồn internet)

.


Thông tin thêm

Top 8 Bài văn nghị luận về câu nói “Sống trong đời sống cần có một tấm lòng” (lớp 9) hay nhất

[rule_3_plain]

Nơi đánh mất tình thương, đó là một địa ngục. Nơi chất chứa tình yêu, một thiên đường đã mở ra trước mắt. Nếu cuộc sống với những hạnh phúc và khổ đau làm nên hai bờ bến thì chính tình mến thương là cầu nối hai bờ bến đó, để hạnh phúc kia xoá tan mọi khổ cực và xích mích. Vì vậy: “Sống trong đời sống cần có một tấm lòng. Để làm gì em biết ko? Để gió cuốn đi, để gió cuốn đi…” . Lời bài hát với âm điệu du dương của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn đã nhẹ nhõm đi vào lòng người như một lời nhắc nhở đầy tâm thành và ấm áp, cái ấm áp của tình người, tình đời… Đó chính là một quan niệm sống, một triết lí sống quý báu. Nghị luận về câu nói trên như thế nào, mời các bạn tham khảo một số bài văn mẫu hay nhất nhưng mà Thư Viện Hỏi Đáp đã tổng hợp trong bài viết dưới đây.

1

9

1

9

Nghị luận về câu nói “Sống trong đời sống cần có một tấm lòng” số 1

Nhà văn M.Gorki từng nói: “Nơi lạnh giá nhất ko phải là Bắc Cực nhưng mà là nơi thiếu vắng tình thương”. Câu nói này khiến ta suy nghĩ về tình mến thương giữa người với người và ý kiến trách nhiệm của con người với việc mến thương mọi người. Bàn về vấn đề này Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn đã đưa ra một ý kiến sống qua bài hát, “Để gió cuốn đi”.“Sống trong đời sống cần có một tấm lòng.Để làm gì em biết ko?Để gió cuốn đi”.(Bài hát Để gió cuốn đi)Nếu ví mỗi con người là một loại quả thì, “tấm lòng” chính là cái nhân ngọt bùi, đặm đà của thứ quả đó. Tấm lòng là tình cảm sự quan tâm san sẻ mến thương với mọi người xung quanh biết thông cảm và động lòng trước những hoàn cảnh trớ trêu, xấu số. Qua câu hát Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn muốn gửi tới chúng ta một thông điệp, một lời khuyên về quan niệm sống đúng mực. Sống trên đời phải biết mến thương, quan tâm, động viên và thông cảm với mọi người xung quanh tương tự cuộc sống mới trở thành hạnh phúc, tươi đẹp và giàu ý nghĩa.Vậy vì sao chúng ta “sống trên đời sống cần có một tấm lòng”, ông cha ta thường nói “Mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh”, cùng sống trên cuộc đời này có người may mắn sống đủ đầy, hạnh phúc, thảnh thơi, yên vui nhưng cũng có những mảnh đời xấu số kém may mắn, gặp nhiều khó khăn, thử thách thậm chí là xấu số thảm kịch.Ta được sinh ra trong một gia đình đầy đủ cha mẹ tận tình chăm sóc, bản thân lại khỏe mạnh tăng trưởng tốt đó là những điều tốt đẹp và may mắn nhưng mà người nào cũng muốn. Nhưng ko phải người nào cũng có thể tận hưởng được tất cả những điều may mắn đó, đối với chúng ta ngày ăn ba bữa đầy đủ, thức ăn nhiều dinh dưỡng, cơm gạo ko bao giờ thiếu có thể là những điều thế tất điều tầm thường nhưng mà ta thừa hưởng hàng ngày. Nhưng có những người họ chẳng có cơm gạo để nhưng mà ăn chứ ko nói gì tới đồ ăn có chất dinh dưỡng tốt, một ngày lượng cơm thừa ta ăn ko hết bỏ đi lại là số cơm gạo nhưng mà người nghèo khổ mong muốn có trong bữa ăn của mình.Mùa đông lạnh buốt có những người chỉ có mỗi chiếc áo mỏng manh đương đầu với cái rét buốt của thời tiết, rồi tới những trẻ em mồ côi cha mẹ, lang thang đầu đường xó chợ đang còn nhỏ nhưng vẫn phải chật vật kiếm sống qua ngày, xấu số hơn là những người bị tật nguyền có thể khuyết thiếu bẩm sinh ko có được sức khỏe như những người tầm thường khác. Họ là những con người thiệt thòi trong cuộc sống phải chịu tổn thương về thể xác và ý thức, là những mảnh đời cần được quan tâm chở che. Nadimetlec từng nói, “con hãy lắng tai nỗi buồn của cành cây héo khô, của chim muông quề quặt, của hành tinh lạnh nhất nhưng trước hết con hãy lắng tai nỗi buồn của con người”.Xung quanh ta còn biết bao người kém may mắn, xấu số, khó khăn, vì vậy chúng ta “cần có một tấm lòng”, một tấm lòng tâm thành luôn sẵn sàng tương trợ, san sẻ mến thương với mọi người. Những điều ta thừa hưởng hàng ngày đối với ta có thể là điều thế tất, đương nhiên, nhưng có thể với một số người đó là mong muốn, là khát khao để tới với một cuộc sống trọn vẹn.Chúng ta “sống trên đời sống cần có một tấm lòng”, ta biết mến thương, quan tâm, chăm sóc mọi người thì cuộc sống của ta sẽ trở thành ý nghĩa, tươi đẹp hơn rất nhiều. Bởi lòng mến thương của con người là vô đáy, nên ta hãy cứ dành cho nhau những điều tốt đẹp nhất, tâm thành nhất, như bông hoa Bồ Công Anh bung ra tỏa hết lúc gặp gió, nhờ gió mang tinh nhụy của mình đi khắp muôn nơi gieo rắc sự sống. Khi chúng ta làm việc tốt, biết mến thương người khác là lúc tâm hồn ta cảm thấy rất thoải mái, rất thư thái. Đừng bao giờ nghĩ mình cho đi chẳng được nhận lại gì từ họ, nhưng thực chất lúc ta làm việc tốt, lúc ta quan tâm tương trợ người khác điều ta nhận lại được đó là thú vui, niềm hạnh phúc tuy đơn giản, nhỏ nhỏ nhưng vô cùng quý giá.Ca dao Việt Nam có câu:“Bầu ơi thương lấy bí cùng,Tuy rằng khác giống nhưng chung một giàn”.Tình mến thương giữa con người với con người là gốc rễ của mọi điều tốt đẹp, ý nghĩa trong cuộc sống. Tình mến thương sẽ làm cho những mầm cây được tăng trưởng đẩy xa lạnh buốt, khổ đau và làm hồi sinh tiếp thêm sức sống cho vạn vật. Những điều xấu, điều ác trên đời, tất cả là do tình mến thương con người ở đó chưa có bị những mối toan lo, những ích kỷ, hẹp hòi che lấp mất.Việt Nam là một non sông có truyền thống nhân đạo mến thương con người cao cả và trong khoảng thời gian dài, từ thời phong kiến ta đã được biết về những con người rất mực lương thiện, như lương y Lê Hữu Trác. Ông là một người thầy thuốc giàu lòng nhân ái, ông đã từng chữa cho một cậu nhỏ con nhà thuyền chài nghèo bị mắc bệnh đậu mùa rất nặng, người bốc lên mùi xú uế, mỗi lúc khám bệnh phải bỏ bộ quần áo trên bờ nhét bông vào hai lỗ mũi cho cắt bớt mùi khó chịu. Thế nhưng mà ông vẫn đi lại thăm khám, bốc thuốc chữa bệnh ròng rã hàng tháng trời tới lúc cậu nhỏ khỏi hẳn bệnh. Không những ông ko nhận một đồng thù lao nào nhưng mà còn cho gia đình cậu nhỏ gạo, củi, dầu, đèn. Ta thật cảm kích trước tình thương yêu con người của Lê Hữu Trác ông đã bất chấp mọi trở ngại, khó khăn để chữa bệnh ko công cho người nghèo khổ.Lòng mến thương con người vẫn được duy trì và truyền thống nhân đạo của con người Việt Nam vẫn được phát huy, ngày nay các tổ chức, các quỹ nhân đạo, các nhà mạnh thường quân, họ luôn dành cho những người nghèo khổ chút hỗ trợ về vật chất, giúp họ trang trải qua ngày và cả các chương trình ủng hộ cho trẻ em nghèo túng, người dân vùng bão lụt. Đó là những việc làm trình bày tình mến thương giữa con người với con người, của người Việt Nam trong bất kỳ hoàn cảnh nào xã hội nào.Tình mến thương con người là thứ tình cảm giản dị nhưng tâm thành nhất, ấm áp nhất. Vậy nhưng mà đâu đó trong cuộc sống hàng ngày ta vẫn bắt gặp những hành động, những con người ko biết mến thương con người, kể cả với người thân của mình, con cái hắt hủi cha mẹ, cảm thấy mình chịu gánh nặng lúc phải chăm sóc người thân của mình. Đó là người thân, còn với những người xung quanh, một số tư nhân có thái độ thờ ơ, ích kỷ, vô cảm trước khó khăn xấu số của người khác. Đã có người nào từng nói rằng:“Có lúc nào trên đường đời tấp nập,Ta vô tình đi lướt qua nhau”,“Vô tình”, chính là sự thờ ơ lạnh nhạt đối với những số phận hẩm hiu, khó khăn. Đó là những việc làm, những con người đang bị phê phán và xem thường. Ngoài ra tình mến thương cũng cần phải trình bày đúng lúc, đúng chỗ đúng cách. Một số người luôn tiện hiện tình mến thương con người của mình bằng việc ủng hộ, quyên góp tiền tài một cách quá trớn, sẽ khiến kinh tế tư nhân bị sút giảm và tạo sự ỷ lại, phụ thuộc cho những người khó khăn, khiến họ có suy nghĩ chỉ chờ vào tiền trợ cấp để sinh sống qua ngày.Qua lời hát của Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn đã cảm thức được ý nghĩa và trách nhiệm của bản thân trong việc biết mến thương, quan tâm người khác. Chúng ta hãy sống một cuộc sống đầy ý nghĩa, luôn mến thương chăm sóc người khác, biết xót xa trước những mảnh đời khốn cùng và biết đưa tay để cho những người khó khăn bấu víu, nâng đỡ họ vượt qua khó khăn cuộc đời. Là một người trẻ tuổi trước tiên ta hãy sống trách nhiệm với gia đình và người thân, chúng ta hãy mến thương ông bà, cha mẹ, anh chị em mình, quan tâm chăm sóc quan tâm từ những việc nhỏ nhất, đơn giản nhất. Sau đó chúng ta cần phải giàu lòng nhân ái với mọi người xung quanh, sẵn sàng tham gia các phong trào quyên góp, ủng hộ và chương trình tự nguyện “để gió cuốn đi”, mang mến thương lan tỏa khắp nơi ta sẽ sống một cuộc sống ý nghĩa và sẽ trở thành một người có ích cho gia đình và xã hội.Ai sinh ra trên đời cũng có một trái tim, chúng ta hãy luôn giữ cho trái tim đó mang dòng tính nóng, ấm áp, biết mến thương con người, vì nhau nhưng mà sống, “sống có một tấm lòng”, để con người được gần nhau hơn. Như thi sĩ Tố Hữu từng nói. “Người yêu người sống để yêu nhau”.

Ảnh minh họa (Nguồn internet)

(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});

2

1

2

1

Nghị luận về câu nói “Sống trong đời sống cần có một tấm lòng” số 2

Còn nhớ Trịnh Công Sơn đã có câu hát: “Sống trên đời sống, cần có một tấm lòng. Để làm gì em có biết ko? Để gió cuốn đi…” và cũng chính ông đã ngụ ý rằng, chỉ với một tấm lòng nhỏ nhoi đó thôi, nhưng mà con người vượt rất xa những loài vật khác. Nếu nhưng mà cũng nhìn đời bằng con mắt đó, cũng sống theo tôn chỉ đó, thì xin được trả lời rằng: Người với người sống với trong Tình và Nghĩa. Lời bình luận của người nào đó làm người ta giật thót… cái dụng ý hiển nhiên của tác giả bỗng chốc bị lật ngược, bị thay bằng một cách hiểu mới hoàn toàn khác. Quả thật, có nhẽ hồ hết người nào đọc bài thơ đều thấy khâm phục tác giả, bài thơ ý nhị, giàu hàm ý nếu ko nói là giàu hàm ý một cách xót xa. Người sống với nhau như thế nào? Người sống với nhau như thế nào? Người sống với nhau như thế nào?Lướt qua blog của những người yêu nhạc Trịnh Công Sơn thấy blast là “Sống trên đời cần có một tấm lòng… để làm gì em biết ko?… Để gió cuốn đi”. Còn nhớ, cách đây mấy hôm, cũng dạo qua blog của một người bạn, lại là “Sống trên đời cần có một tấm lòng…”. Và đọc được nhiều nơi nữa, nhiều người bạn của tôi cũng nhắc tới câu hát vốn rất thi vị đó. Tôi chợt nghĩ, dạo này con người ta sống có tình lắm, người nào người nào cũng nhắc nhở bản thân mình, nhắn gởi những người xung quanh là sống cần có tấm lòng. Cho dù tấm lòng đó, chưa cần biết để làm gì, có thể là để cho gió cuốn đi.Tôi vốn cũng hay nghe nhạc Trịnh Công Sơn, nhưng thú thực là nhiều lúc ko hiểu hết những ngôn từ của ông viết ra. Có lúc, tôi đọc những bài cảm nhận của người khác, nghe mang máng những người bạn giảng giải cho tôi, tôi mới vỡ vạc ra một điều rằng, à, té ra nó là tương tự. Nhiều lúc, tôi lại nghĩ, ko hiểu có lúc lại hay, nếu mọi thứ nhưng mà rõ ràng thì còn gì là lãng mạn nữa. Và tôi cũng đâm ra khoái những gì ko hiểu, những gì mù mờ, như sương, như gió… chẳng hạn.Nhạc sỹ Trịnh Công Sơn luôn nhắc nhở bản thân là hãy sống có một tấm lòng, tấm lòng của ông, dành cho cái đẹp dành cho tình yêu, dành cho cuộc sống, dành cho tình bạn. Tôi chưa từng xúc tiếp với ông, có thể là chẳng hiểu chút gì về ông, nhưng đọc những bài viết, hồi ức có liên quan tới ông, tôi nghĩ ông là người tốt, và là người có tấm lòng lắm. Nhưng có thể cho tôi một tẹo nghi ngờ, cho dù đó là điều ko muốn. Nhưng như một triết nhân nói là “bạn có thể nghi ngờ mọi điều, nhưng bạn ko được phép nghi ngờ rằng, bạn đang nghi ngờ”. Như vậy, tôi có nghi ngờ thì cũng là lẽ thường của tự nhiên…Tôi nói thế, nhưng ko nghĩ là có chút hỗn nào với một bậc trưởng bối, với một nhạc sỹ nổi tiếng nhất nhị trong lịch sử âm nhạc Việt Nam. Tài năng và tấm lòng của ông đã được ông trình bày qua những bản tình khúc truyền tụng tình yêu lứa đôi, tình yêu cuộc sống và tình người, đã đi vào lòng người bao thế hệ người Việt Nam. Hồ hết những người bạn lúc nhắc lại ông đều kính trọng, cảm phục và ko một tẹo lăn tăn lợn cợn. Tôi cũng rất kính phục ông. Về phương diện là một con người, tôi tin, ông là người có tấm lòng…Tôi biết từ sâu thẳm của con người luôn là hướng thiện và có tấm lòng rộng mở. Có thể vì một lý do nào đó làm cho họ ma quỷ dẫn lối đưa đường, chìm sâu vào những thèm muốn tầm thường. Họ tự đánh mất mình từ bao giờ nhưng mà ko hay. Tối nay coi bộ phim Người Nhện 3, cấu kết của bộ phim, làm cho tôi ấm lòng. Hãy nhớ là lúc bạn khó khăn, lúc bạn khổ cực, thì bạn vẫn xoành xoạch có những lựa chọn. Và trong mọi cách lựa chọn, bạn vẫn xoành xoạch chọn được tuyến đường nhưng mà bạn trở lại là chính mình. Có lúc lựa chọn đó trả giá bằng cả mạng sống như anh chàng Harry đã nhiều lần lỗi lầm. Bạn tôi và tôi nữa, thốt lên, là mình cần sống có tấm lòng. Tấm lòng đó, có thể ko cho người nào cả, cho gió cuốn đi nhưng mà thôi. Tôi hiểu những người bạn của tôi cũng muốn có tấm lòng thật.Nhưng, đó là lời nói, chỉ là lời nói, và nó sẽ rất đơn giản. Cần có tấm lòng, chứng tỏ tôi là người lãng mạn, và là người có lòng thực thụ. Tôi có thể cho người khác biết là tôi luôn có một tấm lòng, để dành cho người xung quanh, để cho gió cuốn đi, có thể mang hương vị tới cho mọi người. Tôi vẫn tin những người nào muốn có tấm lòng, là xuất phát từ sự sống động của họ. Nhưng cũng chính một vài trong số những người đã thốt lên là, sống trong đời cần có một tấm lòng nhưng mà tôi đã chứng kiến, lại có những suy nghĩ nhưng mà tôi nghĩ là thực dụng chủ nghĩa và thiếu tình người nhất. Đó là những người sống quanh tôi, có thể là những người bạn thân có thể là những người thoáng qua, nhưng chứng kiến những suy nghĩ và việc làm của họ, tôi bỗng thấy sự “cần có một tấm lòng” của họ sáo rỗng biết chừng nào.Nhạc sỹ Trịnh Công Sơn ơi, ông ra đi đã để lại cho người Việt Nam biết bao bài hát hay, lay động lòng người, biết bao lời hát lãng mạn, đánh thức lòng nhân trong mỗi người. Nhưng ông có biết ko, lời hát của ông, có thể là những lời nói sáo rỗng nhất của một số người, có thể nó là một thứ trang sức đầy tính lãng mạn, quyền quý. Ở nơi hoàng tuyền, ông chẳng bao giờ muốn điều đó, nhưng sự thực vẫn là vậy. Ngày nay, có người lấy lời hát của nhạc sỹ Trịnh Công Sơn để đánh bóng mình. Có thật xuất phát từ tâm họ hay ko, ko người nào biết cả. Nhưng nếu là người có tấm lòng thực thụ, thì ko cần lúc nào cũng phái thốt lên là “cần có một tấm lòng…”.Có những tấm lòng rất thầm lặng nhưng mà tôi được biết. Đó là tấm lòng của một chị nhà báo trằn trọc với bao số phận, những hoàn cảnh trớ trêu, rồi chị đó nhận đỡ đầu hai đứa trẻ trong số những đứa trẻ xấu số nhưng mà chị đó gặp. Đó là tấm lòng của một gia đình nuôi những người điên… Và có rất nhiều tấm lòng thầm lặng khác nữa trong xã hội chúng ta. Tuyệt nhiên, tôi chẳng thấy những tấm lòng thầm lặng đó thốt lên, “tôi cần có một tấm lòng…”. Bởi vì tấm lòng thật thì nó xuất phát từ con tim.Và chợt nhìn qua một cảm nhận của một người nào đó, lại thấy “sống trên đời cần có một tấm lòng…”. Sáng mai, có thể tôi lại đổi status và blast của tôi là “Sống trên đời, cần có một tấm lòng…”.

Ảnh minh họa (Nguồn internet)

3

2

3

2

Nghị luận về câu nói “Sống trong đời sống cần có một tấm lòng” số 3

Từ thuở xa xưa, lúc vạn vật chưa sinh sôi nảy nở, lúc muôn thú còn đang ngủ yên trong cái nắng trời rọi chiếu, chính lúc đó nhân loại đang được tạo thành. Thượng đế đã dùng bàn tay khôn khéo tỉ mỉ để hoàn thiện con người về cả hình dáng bên ngoài lẫn cả tâm hồn bên trong. Và Người đã tạo ra một thứ cốt yếu trong tâm hồn, đó chính là tấm lòng. Tấm lòng để kết nối tình người, tình bạn, tình thân. Tấm lòng nhưng mà ta hay ngêu ngao hát trong lời nhạc của Trịnh Công Sơn:“Sống trong đời sốngCần có một tấm lòngĐể làm gì? Em biết ko?Để gió cuốn đi”Câu hát đã đưa lên một vấn đề tấm lòng. Vậy tấm lòng là gì? Tấm lòng là toàn thể tình cảm thân ái, tha thiết hay thâm thúy nhất đối với người mình yêu quý hay cảm phục. Tấm lòng ở con người là một tấm lòng biết san sẻ, thông cảm, hiểu và tương trợ người khác lúc họ gặp vấn đề. Trịnh Công Sơn đã đưa ra câu hỏi: “Để làm gì? Em biết ko?”. Đúng là ở đời người nào cũng cần có một tấm lòng, nhưng ít có người nào biết được rằng tấm lòng đó để làm gì, tấm lòng của mình có thể mang tới được những gì cho đời? Ông đưa ra câu hỏi và cũng đồng thời giảng giải luôn cho nó: “Để gió cuốn đi”. Một sự ví von, gió cuốn tấm lòng đó bay xa bay mãi, ở đây cái trừu tượng gió thổi ko thuần tuý mang nghĩa như thế nó còn nói lên được rằng, chính gió đã giúp ta mở rộng tấm lòng của mình ra ko chỉ với những người xung quanh nhưng mà còn bay xa tới những chân trời đang có trong thời khó khăn. Tấm lòng của chúng ta có thể giúp họ thêm nghị lực để họ vươn dậy trong cuộc sống, sau bao gian lao thử thách. Câu hát của ông chỉ vỏn vẹn có vài từ nhưng lại bao quát trong đó cả một ngữ nghĩa rộng lớn. Tấm lòng để làm đẹp cho đời cho cuộc sống, cho những người xung quanh và cho ngay cả chính bản thân ta.Chúng ta thấy rằng ngày nay bản thân ta đang mải miết theo đuổi những vật chất bên ngoài, bị cuốn theo dòng xoáy vô hình của thời kì, lao lực mỏi mệt với đồng tiền để rồi lúc thỏa mãn về sự giàu có của chính ta thì ta lại cảm thấy điều nhưng mà ta nỗ lực giờ đây thật vô ích, thật tẻ nhạt. Ngày qua ngày nó lại vẫn tiếp tục như một chu kì, ta ko linh động với bất kì người nào, chỉ biết làm vì lợi ích của chính bản thân mình, ta sẽ cảm thấy rằng mình đang mắc vào mình những sợi len vô hình để rồi tự chính mình làm nó rối lên. Vậy vì sao chúng ta ko nghĩ rằng hãy tạo dựng mối quan hệ tốt đẹp, hãy mở rộng tấm lòng, đem nó trải ra với mọi người xung quanh, lúc đó có nhẽ rằng ta sẽ cảm thấy thật thoải mái thật thư thái. Điều đó làm cho chúng ta cảm thấy rằng, cuộc sống thật đẹp và thật ý nghĩa biết bao. Từng ngày nhưng mà chúng ta trôi qua thật dễ dàng và ko gặp bất kỳ trở ngại nào. Bởi vì chúng ta có tấm lòng, và bởi vì chúng ta biết sử dụng nó. Cũng như Tố Hữu đã từng nói:Không có gì trên đời hơn thếNgười với người sống để yêu nhauTấm lòng cũng như tình mến thương của con người với con người. Tấm lòng nói chung tình mến thương. Đời sống chỉ có nghĩa lúc chúng ta biết cho đi tấm lòng của mình. Cũng như một đứa nhỏ trong mẩu chuyện nói rằng: “Việc san sẻ tấm lòng sẽ khiến ta lớn lao và lúc ta ko san sẻ nó sẽ làm ta nhỏ đi”. Câu nói đó đã làm cho một số người trong chúng ta hiểu rằng, tấm lòng được sẻ chia sẽ tiếp thêm cho những người xấu số một nghị lực sống cũng như tiếp thêm vào tâm hồn ta một thú vui, một sự ưng ý. Minh chứng cho điều đó là hãng sữa Vinamilk đã ko ít lần tương trợ các trẻ em gặp vấn đề bằng cách trao tặng sữa, trao tặng tới các em một tình yêu một tấm lòng, để các em có thể nhìn thấy rằng còn có rất nhiều người vẫn quan tâm và chở che, giúp những ước mơ bay xa. Đó cũng chính là tấm lòng. Không chỉ là tấm lòng của chính bản thân ta nhưng mà còn là tấm lòng của tất cả mọi người.Khi Thượng đế muốn tặng thưởng bất kỳ một điều gì cho con người, Người luôn biết rằng nó sẽ là điều có ích cho toàn nhân loại. Tấm lòng cũng vậy, con người hơn ở loài vật ở chỗ đó. Hươu nai có tình mẫu tử nhưng ko thể có được tấm lòng, tấm lòng là chỉ có ở con người. Ta đã có được diễm phúc đó thì vì sao ko giữ cho nó ngày càng tốt đẹp nhưng mà lại tàn phá nó đi. Những học trò ngày nay, chỉ vì một tranh chấp nhỏ nhặt nhưng mà kéo phe phái để đánh nhau, để rồi đạt được gì? Chỉ là những xây xước những vết thương và cả những giọt nước mắt của người thân. Vậy vì sao chúng ta ko dùng tấm lòng để khắc phục nó. Dùng những gì nhưng mà tấm lòng có được: sự rộng lượng, lòng khoan dung… để biến nó thành điều tốt đẹp. Bao người khác có thể sử dụng tấm lòng một cách tầm thường có lúc nhờ nó nhưng mà họ còn đạt tới được những thăng hoa trong cuộc sống. Thế thì vì sao ta ko làm được như họ. Biết thay đổi dần dần, biết mở lòng thì ta cũng sẽ được như họ. Thời gian sẽ là trợ thủ giúp chúng ta mài giũa được tấm lòng ngày hơn hoàn thiện.Hãy để tấm lòng của chúng ta cho gió thổi bay, bay đi và sẻ chia sự mến thương của chúng ta cho tất cả mọi người, giống như câu hát:“Sống trong đời sống cần có một tấm lòngĐể làm gì? Em biết ko?Để gió cuốn đi”

Ảnh minh họa (Nguồn internet)

4

2

4

2

Nghị luận về câu nói “Sống trong đời sống cần có một tấm lòng” số 4

Cuộc đời ngày càng thêm tất bật với bao công việc, dòng xoáy của những toan lo bộn bề cuốn con người hòa vào nó. Hình như chẳng người nào là thoát khỏi vòng xoáy đó. Sáng dậy làm việc tới tối khuya rồi ngơi nghỉ. Và ngày lại qua ngày tẻ nhạt buồn chán. Mỗi sớm rạng đông ta phải mỏi mệt vì bao lo lắng suy nghĩ những lúc đó cần lắm khoảnh khắc yên bình thì lời ca ” Để gió cuốn đi” của cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn lại vang lên như nhắc nhở điều gì thầm kín. “Sống trong đời sống cần có một tấm lòng…”Phcửa ải chăng ông đang gửi tới chúng ta thông điệp sống mến thương san sẻ. Đúng vậy con người được sinh ra được sống thật may mắn lúc thượng đế đã ban cho ta trái tim để cảm nhận để mến thương. Mến thương là một từ ngữ tưởng như rất thân thiện nhưng mà lại cũng rất thiêng liêng trìu tượng thân quen. Mến thương xoành xoạch hiện hữu trong đời sống như thi sĩ Tố Hữu đã từng viết: “Còn gì đẹp trên đời hơn thếNgười với người sống để yêu nhau”Mến thương là lúc ta ko ngần ngại trao đi những trị giá vật chất bên ngoài hay những tình cảm sâu kín bên trong, mến thương là lúc ta ngừng lại một phút một giây trên dòng đời tất bật để ngắm nhìn mọi thứ một hướng khác một cách riêng của mình để thấy cuộc đời này có biết bao việc tốt biết bao nhiêu bông hoa đang khoe sắc thắm biết bao nhiêu ngọn lửa đang sưởi ấm ko gian.Mến thương nhỏ nhỏ nhưng mà sao lớn lao tới thế? Cuộc đời này không thể khái niệm được nếu thiếu đi mến thương. “Sống” là lúc ta tồn tại, là cả quá trình trong khoảng thời gian dài do con người tạo nên. Trong quá trình đó ta sẽ bắt gặp những phép màu nhưng cũng có cả hố đen. Bức tranh sống là nơi con người vẽ lên những hình khối sắc màu bằng xúc cảm thực sự từ đáy lòng. Nhưng nó chỉ đẹp nhất lúc được tô điểm bằng tình mến thương san sẻ giữa con người với con người. Mến thương là chất keo gắn kết giữa người với người, là cây cầu vô hình song vững chắc để nối những trái tim lại với nhau. Có mến thương ta mới thấy mình sống thật ý nghĩa. Và cũng chỉ có mến thương ta mới cảm thương trước những người khốn khổ ta mới có thể xót xa trước cảnh thảm họa tự nhiên tàn phá con người. Và cũng chính nhờ mến thương nhưng mà những chiếc lá rách mới được lá lành bảo vệ, chở che, những mảnh đời xấu số mới tìm được bến đỗ bình yên để ko phải lang thang trôi dạt vô định.Cuộc sống đâu phải người nào cũng may mắn người nào cũng hạnh phúc chắc hẳn trong đời người người nào cũng phải nếm mùi vị của sự thất bại đớn đau vì những lần vấp ngã những lúc thiến nạn đó cần lắm tấm lòng bao dung, đồng cảm để sẻ chia vơi bớt nỗi buồn. Đó có thể là người thân ta, bằng hữu ta hay thỉnh thoảng chỉ là những người qua đường. Nhưng trong thời đại ngày nay công nghiệp đã làm con người ta sống quá nhanh sống quá tất bật. Vì vậy xin hãy “sống chậm lại, suy nghĩ khác đi và mến thương nhiều hơn”. Ta hãy dành chút ít thời kì tĩnh lại để ngắm nhìn một bông hoa đẹp, nghe tiếng chim ríu rít lặng mình trong một bản nhạc cổ điển, hít thở và ngắm nhìn trời xanh… Tâm hồn con người như một mảnh đất nếu ko có nguồn nước mát lành là mến thương đó thì làm sao phì nhiêu, mầm xanh bé nhỏ có thể vươn cao. Chỉ lúc đó tâm hồn mỗi người trở thành thanh thản trầm lặng, thâm thúy chín chắn và trưởng thành hơn.”Một định lí nhưng mà người nào cũng phải nhất trí: một ánh lửa sẻ chia là một ánh lửa lan tỏa, một đồng tiền kinh doanh là một đồng tiền sinh lợi, đôi môi có hé mở mới thu thu được nụ cười bàn tay có mở rộng trao ban tâm hồn mới tràn trề vui sướng” (Hai biển hồ). Tôi từng chứng kiến cảnh một sinh viên đại học nhà khá giả đã cởi chiếc áo rét của mình cho bà cụ đi bán hàng rong trong mùa đông giá rét, một em nhỏ luôn mang trong mình hai đôi gang tay để cho người bạn khác ko có. Hay đó là tấm gương Nguyễn Tiến Nam đã từng hi sinh cả tính mệnh mình để cứu hai em nhỏ bị đuối nước. Bạn có biết người nữ giới trong “Chiếc thuyền ngoài xa” của Nguyễn Minh Châu. Đó là một con người mạnh mẽ, mạnh mẽ ko phải vì thân thể chịu đựng được những đòn roi của người chồng. Sức mạnh của con người đó trình bày ở lòng vị tha sự nhân hậu rất mực mến thương chịu đựng tất cả vì con cái – những đứa con trên thuyền quanh năm thiếu đói. Đó còn là những nhà hảo tâm, những chương trình từ thiện vẫn đi khắp non sông để tương trợ những hoàn cảnh trớ trêu. Thói thường, nơi nào có một người thắng lợi thì ở nơi đó có rất nhiều kẻ thua cuộc, lúc có một người giàu thì sẽ có vô số những người nghèo. Nhưng vững chắc có một điều rằng nơi nào có nhiều người biết hi sinh vì người khác nơi đó sẽ chỉ có người thắng người giàu. Hạnh phúc thực sự chỉ tới lúc bạn biết mạnh dạn cho đi chứ ko phải giữ chặt, hãy đem tình thương của mình để gửi tới muôn thuở như lời của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn. Bởi mọi hương hoa đều bay theo chiều của gió chỉ có hương người tiết hạnh còn mãi với thời kì.Tuy nhiên vẫn còn những người lối sống thờ ơ vô cảm, thiếu mến thương, ko biết đồng cảm và tương trợ người khác đáng phê phán. Con người chỉ sống duy nhất một lần trong đời. Vì vậy hãy biết mến thương và trân trọng lẫn nhau. Thật nuối tiếc một điều gì đó lúc nó đã mất đi, nhưng sẽ rất khó nhìn thấy những gì mình đang có. Năm tháng rồi cũng qua đi chỉ có tình người ở lại. Nó sẽ mãi là sức mạnh lớn lao là hạnh phúc quý giá để níu kéo những con người lại gần nhau trong cuộc sống này.Một ngày có hai mươi tư giờ, chúng ta dùng tám giờ để làm việc tám giờ để ngủ tám giờ để vui chơi ăn uống. Vậy thì cuộc sống sẽ thật tẻ nhạt biết bao! Hãy thử bỏ ra một tẹo thời kì để mến thương bạn sẽ thấy cuộc sống này tươi đẹp biết bao. Vật chất rồi có lúc sẽ thừa còn mến thương thì xoành xoạch ko đủ xin hãy:”Cảm ơn đời mới sớm mai thức dậyTa có thêm ngày nữa để mến thương”(Trịnh Công Sơn)

Ảnh minh họa (Nguồn internet)

5

1

5

1

Nghị luận về câu nói “Sống trong đời sống cần có một tấm lòng” số 5

“Sống trong đời sống, cần có một tấm lòng. Để làm gì em biết ko? Để gió cuốn đi”. Ca từ của cố nhạc sĩ tài hoa Trịnh Công Sơn vẫn vang lên đâu đấy trong đời sống khá bộn bề của chúng ta. Vâng, để gió cuốn đi mới có thể lấp đầy những ưu tư, khổ đau nhưng mà ta cần sẻ chia, thấu hiểu trong quan hệ giữa người với người. Không chỉ người trưởng thành phải làm nhưng mà kể cả những em thơ cũng cần được giáo dục về lòng nhân ái. Câu chuyện cậu nhỏ bốn tuổi “lặng im” ngồi vào lòng người láng giềng vừa mất vợ đã làm ta suy nghĩ về trách nhiệm của đạo lí làm người và nó nhắc nhở ta về một lối sống đẹp, cần được tươi xanh mãi trong đời sống của nhân loại.Vẻ đẹp tình người được ví như viên kim cương ngời sáng nhất trong các kim loại. Sự thông cảm hồn nhiên và thơ ngây; sự san sẻ chân tình của trái tim trong sáng vô ngần của cậu nhỏ trong mẩu chuyện nhỏ kia, lại thấm đẫm vẻ đẹp về sự cư xử với nhau trong đời. Người ta bảo rằng, cuộc sống vốn dĩ bất toàn, vẫn tồn tại cái tốt lẫn cái xấu; cái thiện lẫn cái ác,… Ta luôn phải đấu tranh để cái đẹp tồn tại và toả sáng. Chia sẻ, thông cảm là mang tới cho người khác thú vui, là sự nâng đỡ tâm hồn nhau, để cuộc sống này đáng yêu hơn, có ý nghĩa hơn. Khi san sẻ, thông cảm phải bằng cả tấm lòng trong sáng, ko vụ lợi thì tư cách ta mới thật sự hoàn thiện; mới thật sự ko làm tổn thương người.Nhà tỉ phú Bill Gates người Mĩ lúc đã thành công, thành danh, thành người, ông vẫn ko quên trách nhiệm làm người là hướng tới những mảnh đời nghèo khổ bằng sự sẻ chia nhằm xoa dịu nỗi khốn khó của họ. Thật đáng trân trọng cho tâm hồn cao thượng của Bill Gates, lúc ông dành phần lớn tài sản của mình cho người nghèo và phần ít nhất cho con ông. Có điều có một thứ tài sản vô giá nhưng mà những người con ông được thừa hưởng là tấm lòng nhân ái và tư cách cao đẹp của người cha mình. Có một thứ nhưng mà người ta phải quỳ xuống trân trọng, đó chính là tấm lòng: Bill Gates là một con người như thế!Chia sẻ với cả dân tộc trong nỗi đau nô lệ, Hồ Chí Minh đã hi sinh cuộc đời riêng của mình, Người lên đường tìm ra kế sách đưa dân tộc vào một kỉ nguyên huy hoàng hàng đầu trong suốt chiều dài lịch sử Việt Nam: Kỉ nguyên độc lập tự do; từ thân phận nô lệ thành người làm chủ non sông mình. Thế nhưng Bác chưa từng tỏ ra quyền uy với nhân dân và đồng chí mình. Bác vẫn một đời bình dị, rất mực thân thiện với mọi người. Chính sự sẻ chia, thông cảm, thấu hiểu một cách tâm thành đó, đã làm nên một chân dung lớn lao Hồ Chí Minh trong lòng dân tộc ta. Dân tộc ta ko gọi Hồ Chí Minh là “ông”, là “anh” nhưng mà bằng tiếng gọi Bác thật thân thiện, giản dị nhưng mà thân yêu như ruột thịt là vì lẽ đó!Lấy hai ví dụ về những tư cách lớn, tâm hồn cao cả, để ta thấy trong đời thường vẫn tồn tại biết bao những con người tiếng rằng nói “sẻ chia” nhưng mà đầy những suy tính, giả tạo. Đã từng có ca sĩ hát trong đêm nhạc từ thiện cứu giúp trẻ em mồ côi, cơ nhỡ nhưng mà nằng nặc đòi tiền thù lao. Có những cấp dưới tìm cách tặng quà cho sếp mình, trong khi sếp đã giàu quá cỡ rồi. Vậy thử hỏi món quà kia ngụ ý gì? Chia sẻ hay là suy tính, mưu cầu quyền lợi?Dân tộc ta vẫn hát mãi câu hát dân gian từ đời này sang đời khác “Nhiễu điều phủ lấy giá gương; Người trong một nước phải thương nhau cùng”, vẻ đẹp truyền thống đó hiện lên càng rõ mỗi lúc bão lũ về, có biết bao nhiêu gia đình toang hoang, thì cũng có nhiều ko đếm xuể những bàn tay đưa ra nâng đỡ họ, san sẻ với họ hết sức vô tư. Những ngày cận tết, chính phủ thường cấp kinh phí về địa phương để chăm lo cho người nghèo là một nghĩa cử cao cả. Vậy nhưng mà, có những người ở địa phương ăn xén luôn chén cơm cơ hàn của những mảnh đời đáng thương. Những kẻ đó đã giày đạp lên đạo lí làm người một cách ko tiếc thương. Sống nhưng mà ko biết sẻ chia là người đó tật nguyền về xúc cảm. Tạo hoá sinh ta ra và người còn khoáng đạt tặng ta trái tim. Trái tim nhìn ở một hướng nào đó, nó giống như ngọn lửa: ngọn lửa sưởi ấm tình người.Trái tim vô tư ấm áp tình người của cậu nhỏ trong câu chuyện thật sự là một bài học cho mỗi chúng ta trong phép cư xử với nhau trong đời. Trái tim hồn nhiên sẻ chia với nhau trong cuộc sống, có thể nói nó như một đống lửa than ấm áp toả lên giữa mùa đông lạnh lẽo. Sống biết mến thương san sẻ và san sẻ hồn nhiên, vô tư đã giúp ta hoàn thiện hơn về tư cách.

Ảnh minh họa (Nguồn internet)

6

3

6

3

Nghị luận về câu nói “Sống trong đời sống cần có một tấm lòng” số 6

Xã hội ngày càng tăng trưởng, con người càng bị cuốn theo công việc và những bộn về của cuộc sống riêng tư khiến họ dần trở thành xa cách, thiếu quan tâm hơn tới những người xung quanh mình. Cuộc sống quá nhiều bộn bề, toan lo khiến người với người dần xa nhau hơn và câu nói “Sống trong đời cần có một tấm lòng” chưa bao giờ cần tiết như thế trong xã hội hiện nay.”Tấm lòng” ở đây là tình cảm thương yêu, quý mến, là sự san sẻ, đồng cảm, là những điều tốt đẹp nhưng mà chúng ta dành cho nhau. Liền sau câu hát đó, nhạc sĩ Trịnh Công Sơn có bỏ ngỏ một câu hỏi: “Để làm gì em biết ko?/ Để gió cuốn đi”. Như vậy, câu nói đề cao tới vấn đề cho đi nhưng mà ko cần nhận lại, lòng tốt chỉ đáng trân quý lúc ta biết cho đi nhưng mà ko hề suy tính hay vụ lợi điều gì.Chúng ta ngày càng mải miết đuổi theo vòng xoáy của cuộc sống, của nỗi lo cơm áo gạo tiền nhưng mà dần quên đi rằng chúng ta đang sống trong một tập thể, cần phải biết mến thương và san sẻ với nhau. Trong những tháng ngày tấp nập ở Hà Nội, hãy thử dành chút thời kì để sống chậm lại, lắng tai câu chuyện của một người bạn hoặc thậm chí là một người lạ, cùng san sẻ với họ câu chuyện của chính mình, vững chắc bạn sẽ thấy lòng nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Hãy thử một lần tương trợ bất kỳ người nào có hoàn cảnh khó khăn hơn mình, nụ cười hạnh phúc và lời cảm ơn của họ sẽ khiến ngày hôm đó của bạn tuyệt vời hơn rất nhiều.”Lá lành đùm lá rách” là lối sống quý báu nhưng mà ông cha ta đã truyền lại cho con cháu từ bao đời. Ngày nay, chúng ta có thể thấy trên các phương tiện truyền thông xuất hiện rất nhiều những chương trình đem lại thú vui, lợi ích cho những hoàn cảnh khó khăn như: Vì bạn xứng đáng, Trái tim cho em, Thắp sáng ước mơ… Để thực hiện được một chương trình ko phải là dễ nhưng bằng một trái tim nhân hậu, một tấm lòng luôn mến thương mọi người đã trở thành nghị lực để những người làm truyền hình có đủ sự nhẫn nại, đủ ý chí để thực hiện những chương trình đó. Không chỉ vậy, ở rất nhiều con phố của Hà Nội hay thị thành Hồ Chí Minh bạn sẽ bắt gặp những ổ bánh mì từ thiện, hòm tiền từ thiện hay tủ quần áo từ thiện… Tất cả những nghĩa cử cao đẹp đó đều xuất phát từ tấm lòng nhân ái của tất cả mọi người.”Nơi lạnh nhất ko phải Bắc Cực nhưng mà là nơi ko có tình thương” quả ko sai. Không chỉ một, hai lần chúng ta lên án những kẻ chỉ biết lợi dụng những vụ tai nạn, hay chết trôi… để quay video, san sẻ lên các mạng xã hội nhằm sắm vui cho mình. Không hề có một cánh tay đưa ra để cứu giúp những bạn nhỏ bán hàng rong, những cụ già nghèo khổ nhưng mà trái lại là sự xua đuổi, xa lánh. Tất cả những điều đó làm cho cụm từ bệnh vô cảm trở thành một vấn đề rất đáng bận tâm trong xã hội hiện nay.”Sống trong đời sống cần có một tấm lòng” là một thái độ sống tích cực, một lối sống tốt đẹp nhưng mà tất cả chúng ta cần phải hướng tới. Hãy cho đi nhưng mà ko cần nhận lại, cho đi ko suy tính vụ lợi, có tương tự thì lòng tốt mới đáng được trân quý.

Ảnh minh họa (Nguồn internet)

7

1

7

1

Nghị luận về câu nói “Sống trong đời sống cần có một tấm lòng” số 7

Giữa chiều đông lạnh giá của Hà Nội, tôi chợt ấm lòng lúc nghe thấy lời bài hát của cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn: Sống trong đời sống cần có một tấm lòng, có nhẽ lời bài hát vang lên từ một quán cà phê nào quanh đây nghe mênh mang nhưng mà sâu lắng. Người nghệ sĩ thiên tài thế kỉ XX muôn gửi gắm điều gì từ lời hát thâm thúy đó? Phcửa ải chăng là tình mến thương giữa con người với con người?Sống trong đời sống cần có một tấm lòng – câu hát ngắn gọn nhưng mà lắng nhiều dư vang. Có lê tấm lòng nhưng mà Trịnh Công Sơn muốn nói tới ở đây chính là tấm lòng mến thương, là sự quan tâm, đồng cảm, sẻ chia, tương trợ người khác với tất cả sự tâm thành. Thực chất câu hát muốn khuyên con người sống trong đời sống cần có một trái tim biết sẻ chia, thương yêu, có một tấm lòng luôn rộng mở đế tương trợ người khác một cách tâm thành, tự nguyện và nồng nhiệt. Và lúc đó, chính mỗi con người cũng sê thu được mến thương, thu được vạn tấm lòng từ người khác. Chân thành, tự nguyện trao mến thương ta sẽ thu được mến thương.Có bao giờ bạn tự hỏi cuộc sống con người sẽ như thế nào lúc ko có tình mến thương? Từ xa xưa cho tới hiện thời cuộc sông của con người chưa lúc nào ngừng mến thương, nhưng giả sử có một ngày con người ko quan tâm, sẻ chia, đồng cảm với nhau trái đất sẽ ko còn tiếng cười, ko còn ấm áp. Nơi nơi ngập tràn băng giá, lạnh lẽo. Nhà văn Nga M. Go-rơ-ki đã từng nói: Nơi lạnh lẽo nhất ko phải là Bắc Cực, nhưng mà là nơi ko có tình thương. Thiếu vắng tình mến thương chúng ta biết tựa vào người nào những lúc vấp ngã, thiếu vắng tình mến thương chúng ta biết san sẻ cùng người nào những thú vui. Khi ko có tình mến thương con người chẳng khác chi vật vô tri vô giác, con người sống thờ ơ, vô trách nhiệm, đầy lí trí, sống bon chen, giày đạp lên nhau, lúc đó cuộc sống của con người sẽ trở thành lẻ loi, trống vắng. Cho nên sống trong đời sống cần có một tấm lòng.Tình mến thương, sự quan tâm, sẻ chia là tình cảm cao đẹp trong cuộc sống của con người. Đó là tình cảm thiêng liêng, xuất phát từ trái tim tâm thành, tự nguyện của mỗi tư nhân con người. Tình cảm thiêng liêng, cao đẹp này sẽ tạo điều kiện cho cuộc sống của con người trở thành yên ấm, hạnh phúc hơn. Chỉ một lời hỏi thăm của bằng hữu lúc ta có chuyện buồn cũng giúp ta có niềm tin trong cuộc sống. Chỉ cái mỉm cười đầy hạnh phúc của cha mẹ dành cho nhau, ta cũng thấy gia đình mình tràn trề tình mến thương. Khi chúng ta dành tấm lòng quan tâm, sẻ chia cho mỗi người, lúc đó chúng ta đã tạo nên sự đồng cảm, thân thiện. Dễ hiểu vì sao nhưng mà ta lại rơi nước mắt trước những nạn nhân xấu sô của trận sóng thần ở In-đô-nê-xi-a, của trận động đất ở Tứ Xuyên – Trung Quốc. Khoảng cách giữa những con người khác dân tộc, khác màu da, khác tôn giáo được kéo gần, thậm chí là sự thân thiện, gắn bó chính bởi tình yêu, sự quan tâm, thông cảm cho nhau. Dùng tấm lòng để hiểu tấm lòng ta sẽ có được nhiều điều quý giá nhưng mà tiền nong cũng ko sắm nối. Sự quan tâm, mến thương, vị tha cua con người là ngọn đuốc sáng thức tỉnh con người. Người tù khổ sai Giăng Van-giăng chỉ một đêm gặp mặt với giám mục Mi-ri-en đã được cảm hoá đế đi theo ánh sáng của thiên lương tới cuối cuộc đời. Khi chết đi, ông còn gửi lại triết lí sống cao đẹp: Trên đời này chỉ có một thứ đó là tình thương. Ai đã đọc Chiếc lá cuối cùng của o Hen-ri chắc hẳn ko quên được hình ảnh chiếc lá thường xuân vẫn kiên cường, tươi xanh sau trận bão tuyết. Chiếc lá mỏng manh nhưng mà dũng cảm, đã đánh thức Giôn-xi niềm khát khao sông. Chiếc lá mãi mãi xanh tươi đó được vẽ nên bởi tình mến thương mãnh liệt của bác Bơ-men. Người hoạ sĩ già bất chấp mạng sống đế vẽ được chiếc lá trong đêm bão tuyết. Chiếc lá đó là một tuyệt bút – tuyệt bút của tình mến thương.Từ xa xưa ông cha ta đã từng nhắc nhở: Lá lành đùm lá rách, Một con ngựa đau, cả tàu bỏ cỏ. Tình mến thương giữa con người với con người là truyền thông quý báu của dân tộc ta. Truyền thông này tới ngày nay vẫn được phát huy. Hiện nay, trên các phương tiện truyền thông đại chúng có nhiều chương trình nhân đạo đem lại lợi ích, thú vui cho bao người: Chương trình Thấp sáng ước mơ, Trái tim cho em, Tết vì người nghèo. Tôi đã bao lần rơi lệ lúc xem những cuộc sum họp gia đình sau bao năm chia li trong chương trình Như chưa hề có cuộc chia li. Tôi tự hỏi, điều gì thôi thúc những thành viên chỉnh sửa chương trình đó lặn lội bao khó khăn, vất vả đế đi tìm người thân cho những gia đình có con em bị thất lạc. Chính tình mến thương, sự quan tâm, sẻ chia mới thôi thúc họ làm nên những cuộc trở về xúc động, hàn gắn những vết thương chiến tranh, nối bao nhịp cầu hạnh phúc.Thực tế trong cuộc sống hiện nay có nhiều người sông thờ ơ, vô trách nhiệm. Một phần vì quỹ thời kì của mọi người quá hạn hẹp vì vậy ko có điều kiện đế quan tâm, sẻ chia tới những người xung quanh. Một số khác vì chạy theo vòng xoáy của đồng tiền, của lợi danh sẵn sàng giày đạp lên mọi người xung quanh để đạt được tham vọng. Một sô” ít trong tuổi teen có điều kiện sống khá giả ko hiểu được trị giá cuộc sông, ko chịu tìm hiểu và quan tâm tới những người xung quanh, sông thờ 0, chỉ biết yêu cầu tận hưởng. Cho nên, cuộc sống hiện đại đang phát sinh nhưng căn bệnh của thời hiện đại: bệnh vô cảm, bệnh tự kỉ… Dù chỉ là một số ít nhưng những người này cũng tạo nên một khoảng lạnh giá của cuộc sống.Sống trong đời sống cần có một tấm lòng. Bạn hãy trao mến thương bạn sẽ thu được nhiều mến thương. Tình mến thương, sự quan tâm tới mọi người được bộc lộ ở những điều nhỏ nhất, bình dị nhất. Chi một lời hỏi thăm ông bà, cha mẹ bạn đã trình bày được sự quan tâm của mình. Dắt một cụ già qua đường, san sẻ đồng tiền sắm quà sáng ít ỏi của mình cho em nhỏ ăn xin, bạn cũng đã trình bày được tình mến thương của mình. Bạn hãy sống bằng tình mến thương diễn ra từ ánh mắt, lời nói và hành động. Một câu chuyện kể rằng có một cậu nhỏ vì giận mẹ đã chạy thẳng vào rừng, nơi rừng sâu cậu hét lên: Ta ghét người và bỗng từ rừng sâu lại vọng lại: Ta ghét người. Sợ quá, cậu chạy về òa vào lòng mẹ và kể. Thế rồi, mẹ cậu nhỏ dắt tay cậu trở lại rừng sâu và bảo cậu: Con hãy nói: Ta yêu người. Lạ thay lúc cậu vừa thốt lên thì từ rừng sâu vọng lại: Ta yêu người. Cuộc sống là một định luật: Trao mến thương sẽ thu được mến thương. Bạn hãy mến thương, hãy quan tâm, sẻ chia, tương trợ người khác, bạn sẽ nhận lại những điều đó.

Ảnh minh họa (Nguồn internet)

8

2

8

2

Nghị luận về câu nói “Sống trong đời sống cần có một tấm lòng” số 8

Trong câu hát của mình, Trịnh Công Sơn đã nhắc nhở mọi người: “Sống trong đời sống cần có một tấm lòng”. “Tấm lòng” nhưng mà người nhạc sĩ nhắc tới ở đây có thể được hiểu là những tình cảm tốt đẹp, đáng trân trọng có trong mỗi con người. Đó là sự san sẻ, sự đồng cảm hay chính là tình mến thương của con người.Rất dễ để nhận thấy bộc lộ của tình mến thương của con người trong cuộc sống. Vậy một người sống trong đời sống cần có một tấm lòng thì có bộc lộ như nào? Một người có lòng mến thương sẽ biết đồng cảm, san sẻ những gì mình có với mọi người. Những điều mình có ko chỉ nhất quyết là những gì thuộc về vật chất nhưng mà còn là những trị giá ý thức. Thể hiện sự san sẻ bằng ánh mắt động viên, nét mặt đồng cảm, biểu lộ sự quan tâm bằng một lời hỏi thăm, một câu khích lệ nhất là những lúc những người quanh ta gặp vấn đề, thiến nạn. Dù chỉ là những bộc lộ nhỏ nhoi thôi nhưng lại rất thiết thực của người có “một tấm lòng” trong cuộc đời.Người có tình mến thương dạt dào với cuộc đời ko chỉ dành sự quan tâm cho đồng loại nhưng mà với muôn loài, con người đó cũng bộc lộ những tình cảm cao quý đó. Họ trân trọng sự sống của mọi sinh linh, vui lúc thấy một nụ hoa hé mở, khó chịu lúc người nào đó làm dập nát cỏ cây hay lúc chứng kiến hình ảnh một chú chim nhỏ sắp lìa đời thì trái tim cũng run rẩy theo những hơi thở thoi thóp cuối cùng đó. Như vậy, nếu là con người sống nhưng mà có “một tấm lòng” với cuộc đời, con người đó hẳn sẽ dành những tình mến thương cho mọi sự sống trên đời.Thông qua câu hát sống trong đời sống cần có một tấm lòng, có nhẽ Trịnh Công Sơn muốn nhấn mạnh với mọi người về sự hiện diện quan trong trọng của tình mến thương trong vô vàn những tình cảm cao đẹp của con người trong cuộc đời. Khi con người sống có “một tấm lòng”, họ sẽ cho và nhận diện bao nhiêu trị giá tốt đẹp. Một người biết dành tình mến thương cho những người xung quanh. Nhất là lúc họ bộc lộ tình cảm đó bằng thái độ, bằng những hành động cụ thể như sự tương trợ, lời động viên. Những lúc tương tự, họ trở thành chỗ dựa và tiếp thêm động lực cho người khác vượt lên trên những hoàn cảnh khó khăn và thử thách trong cuộc sống.Có thể thấy, sống trong đời sống cần có một tấm lòng mang lại rất nhiều ý nghĩa lớn lao. Cuộc sống nhưng mà con người vốn có rất nhiều những gam màu sáng tối không giống nhau. Sẽ có những lúc ta vui vẻ, yêu đời, gặp những điều may mắn và thành công. Thế nhưng, có người nào dám vững chắc một điều rằng đường đời của mỗi người lúc nào cũng trải đầy những thảm nhung để tiến tới đích tới hạnh phúc dễ dàng. Một điều ko thể phủ nhận rằng sẽ có lắm lúc con người gặp phải trở ngại, thử thách, trên đường tới thành công và hạnh phúc ít nhiều xuất hiện sỏi đá, thác ghềnh và hầm chông. Chính những lúc này, lúc họ được đón nhận tình mến thương, sự quan tâm và tương trợ từ ta, nếu ko được hỗ trợ về vật chất, ít ra họ cũng sẽ có một điểm tựa và vượt qua những thử thách nói trên.Trong cuộc sống có rất nhiều những câu chuyện về tấm lòng nhân ái nhưng mà con người dành cho nhau, trình bày sống trong đời sống cần có một tấm lòng. Vào tháng 12 năm 2017, có một câu chuyện ở Thanh Hóa về tình mến thương khiến tập thể cảm thấy ấm lòng dù đó là những ngày của tiết trời mùa đông lạnh giá. Câu chuyện kể về hai vợ chồng anh chị Nguyễn Thị Phương và Huỳnh Quốc Tín đã vượt nghìn cây số từ thị thành Hồ Chí Minh tới tận vùng núi cao hẻo lánh ở Mường Lát để tương trợ cho nhỏ Pàng.Pàng là một cô nhỏ 6 tuổi sinh ra trong một gia đình có hoàn cảnh khó khăn, chân thì bị liệt. Gia đình anh Tín biết tới nhỏ lúc vô tình xem được một đoạn clip trên mạng xã hội với hình ảnh rất tội nghiệp: trong tiết trời lạnh giá của vùng núi cao, em ko mặc quần áo và ngồi bên vệ đường, đôi chân bị liệt và sự lạnh lẽo của núi rừng như muốn làm đóng băng thân thể em khiến em ko thể vận chuyển được. Bằng trái tim nhân ái, anh Tín chị Phương chị Phương đã xin phép đưa Pàng về thị thành Hồ Chí Minh chữa chân cho tới lúc em có thể đi lại tầm thường.Có thể thấy, chính tình người trong câu chuyện sống trong đời sống cần có một tấm lòng đã tạo điều kiện cho Pàng giờ đây có thể mạnh dạn bước đi trên đôi chân của mình sau sáu năm chỉ có thể ngồi phệt xuống đất. Dù chỉ là những người xa lạ, nhưng tình cảm và hành động tương trợ người khác như anh Tín chị Phương đã mở ra một tuyến đường tươi lai tươi sáng hơn cho em nhỏ vùng cao, giúp em có dịp được bước đi vào đời như bao nhiêu em nhỏ khác. Chẳng phải đó là minh chứng rõ ràng cho người sống có “một tấm lòng” và dùng tấm lòng của mình để mang lại hạnh phúc cho người khác hay sao?Câu hát của Trịnh Công Sơn cùng với những dẫn chứng trong cuộc sống có nhẽ đã minh chứng được ý nghĩa của lòng nhân ái đối với cuộc đời là như thế nào để từ đó giúp mọi người có thái độ và những việc làm cụ thể nhưng mà trình bày tình cảm cao đẹp đó. Sống có “tấm lòng” thực sự là một lối sống đẹp và là điều cần có ở mỗi người. Từ việc nhận thức được trị giá cao quý của tấm lòng mến thương con người, thế nên mỗi người nên học cách mến thương, quan tâm tới những người xung quanh bằng những hành động nhỏ nhất.Sự san sẻ đó ko chỉ thuần tuý về vật chất nhưng mà còn là sự sẻ chia về ý thức. Những hành động ko cần quá lớn lao lớn lao nhưng mà “tấm lòng” đó trình bày ở cả những sự san sẻ nhỏ nhất. Một nụ cười, một ánh mắt, một cái ôm thỉnh thoảng cũng đã đủ nói lên biết bao điều. Hãy diễn ra từ những người xung quanh. Bạn đã bao giờ thử san sẻ công việc nhà với mẹ, ngồi tâm tư cùng với bố? Hay tương trợ bằng hữu trong hoạt động cũng như học tập?Những điều lớn lao đều xuất phát từ những điều nhỏ nhỏ. Đồng thời cũng phải biết lên án những lối sống ích kỷ, nhỏ nhen, biết phê phán sự thờ ơ, vô tâm trong xã hội để có thể góp phần mang lại cuộc sống tốt đẹp. “Tấm lòng” với cuộc đời thiết yếu những quan trọng là cách bạn trải lòng mình ra với cuộc đời.Thật sự, những ca từ trong câu hát của Trịnh Công Sơn đã giúp mỗi người có thể hiểu được thật sâu về ý nghĩa của những “tấm lòng” trong cuộc đời. Những biết một xã hội thì luôn có sự tồn tại song song giữa những điều tốt đẹp cùng với những điều tiêu cực. Việc loại trừ những lối sống tiêu cực cũng là một điều rất khó khăn nhưng nếu chúng ta sống biết nhân rộng mến thương thì biết đâu chính tình mến thương đó sẽ có thể cảm hóa được những điều chưa đẹp còn tồn tại. Ai cũng chỉ có một cuộc đời để sống, thế nên hãy làm cho nó trở thành có ý nghĩa, trở thành tươi đẹp hơn trong sắc hồng của tình mến thương.

Ảnh minh họa (Nguồn internet)

#Top #Bài #văn #nghị #luận #về #câu #nói #Sống #trong #đời #sống #cần #có #một #tấm #lòng #lớp #hay #nhất


  • Tổng hợp: Thư Viện Hỏi Đáp
  • Nguồn: https://toplist.vn/top-list/bai-van-nghi-luan-ve-cau-noi-song-trong-doi-song-can-co-mot-tam-long-lop-9-hay-nhat-46005.htm
Check Also
Close
Back to top button