Top

Top 16 Bài thơ hay viết về ngành y nhân ngày thầy thuốc 27-2

Y đức là phẩm chất tốt đẹp của người làm công việc y tế, được bộc lộ ở ý thức trách nhiệm cao, tận tụy phục vụ, hết lòng thương yêu chăm sóc người bệnh. Chủ tịch Hồ Chí Minh đã dạy “Lương y phải như từ mẫu”. Đáng mừng và đáng tự hào là dù đời sống còn ko ít khó khăn, phần lớn những người làm công việc y tế vẫn cần mẫn hàng ngày, hàng giờ chăm sóc phục vụ người bệnh, cho dù phải đương đầu với nguy hiểm bởi nguy cơ lây truyền rất cao. Xã hội tôn vinh, ca tụng những người thầy thuốc Việt Nam ko chỉ ở những khả năng, tài năng, học vị, bằng cấp nhưng mà còn ở tấm lòng y đức, đôi bàn tay mến thương chăm sóc. Nhân ngày thầy thuốc Việt Nam 27-2, toplist.vn xin giới thiệu những bài thơ hay viết về ngành y.

Bài thơ: Lặng Thầm Ngành Y

Thầy thuốc Lê Hoàng Tú – Bệnh viện Đa khoa Hà Đông (sưu tầm)

Biết viết gì về hai bảy tháng hai
Khi bao ngày qua người nào cũng nghĩ về Vũ Hán!
Khi người dân đang sống trong thiến nạn,
Trung Quốc hay ta đều chung dòng máu con người.

Biết viết gì, bao lang y như Li,
Bất chấp nguy hiểm vì trục đường phía trước.
Như lang y Hoa chưa kịp về cưới vợ,
Vì nhân dân, chẳng giữ được thân mình.

Em thấy gì, lúc mỗi sáng nghe tin
Cán bộ ngành y biết bao người nhiễm bệnh
Bao chiếc áo tinh khôi ngã xuống từ tâm dịch
Cho quê hương, cho đồng loại chữ “sinh”!

Giữa những ngày quốc gia bạn, nước mình
Ai cũng hoang mang, bất an và phòng tránh
Chỉ anh em ta vẫn tuyến đầu mặt trận
Không ngại nguy hiểm để quốc gia an bình.

Biết viết gì lúc mỗi sáng rạng đông
Khi con gà gáy vang, chim cất cao tiếng hót…
Người người đón sớm tương lai một đêm ngon giấc
Ai biết chúng mình đã thức tự đầu hôm!

Sau một ngày dài dù đi những nơi đâu
Ai cũng hoan hỉ trở về bên mái ấm
Anh vẫn ở đây cùng biết bao sự sống
Để trong đêm em thao thức, con chờ…

Ôi, những ngày dài thật quá đỗi gian lao
Nhưng cũng ko thiếu vinh quang và hạnh phúc
Anh ko biết bao nhiêu là nước mắt,
Cùng tiếng cười vang,
Khi bạn hữu anh giữ được bệnh nhân trước lưỡi hái của tử thần.

Em ở nhà chịu thương chịu khó thay anh,
Chăm sóc mẹ cha, dưỡng nuôi bầy trẻ
Dẫu biết để em tủi thân trong những đêm đơn chiếc,
Vò võ một mình lúc bè bạn có đôi.

Anh vẫn tin rằng sẽ sớm, rất sớm thôi
Đại dịch sẽ qua đi, mọi người vui sum họp
Bởi khó tới đâu cũng ko thắng được
Với tình thương và lòng nhân ái của con người.

Kiếp trăm năm dù nhân thế buồn vui
Tử sinh kia chỉ thoảng như giấc mộng
Chọn chốn phồn hoa hay xả thân vì sự sống
Chỉ không giống nhau bởi một thoáng suy nghĩ.

Có một ngày để tưởng nhớ ngành y
Những con người chỉ thầm lặng hy sinh cho nhà nhà hạnh phúc.
Dẫu đá bia chưa từng có lúc
Tạc tượng cho bạn hữu tôi,…
Nhưng đã khắc sâu trong lòng của muôn người!

Lặng Thầm Ngành Y

Bài thơ: NGƯỜI CHIẾN SỸ MẶC BLU TRẮNG! - Phan Thúc Định

NGƯỜI CHIẾN SỸ MẶC BLU TRẮNG!

Thơ: Phan Thúc Định

Anh muốn viết những tiếng lòng thật nhất

Dành riêng em cô gái mặc blu

Anh muốn tặng những vần thơ đẹp nhất

Cho riêng em cô gái nhân hậu!

Em xứng đáng với những lời Bác dặn

Rằng ” Lương y phải như từ mẫu” đó em

Luôn niềm nở nụ cười đón tiếp

Biết đau cùng người bệnh, lạ nhưng mà quen!

Dẫu cuộc đời tồn tại những bon chen

Trước cám dỗ mấy người nào nhưng mà xuất sắc

Khi đồng lương chưa kịp chiều cơm áo

Thì va vấp là lẽ thường vì em chẳng phải thánh nhân.

Nghề của em là cứu chữa nhân dân

Với người bệnh ko phân chia thiện ác

Không kể giàu nghèo hèn sang cấp bậc

Giữ trọn lời thề Hybocrat trung trinh.

Ca trực hằng đêm thon thót với chính mình

Người nhà bệnh nhân thình thình đập cửa

Rất nhiều người thông cảm chia lửa

Nhưng cũng ko ít người xử sự thiếu văn minh…

Em vân vững tâm trọn vẹn chữ tình

Thăm khám quan tâm dặn dò chu đáo

Ra y lệnh đặt lương tâm trên khoa giáo

Và ko ít đồng nghiệp em phải oan khúc ngâm ngùi!

Xuân đang về rộn rực muôn nơi

Nghề thầy thuốc đang từng ngày đổi mới

Câu thơ của anh chắc còn nhiều nông nỗi

Em đừng buồn, hãy tin ở ngày mai!

Phủ Quỳ, 25/2/2019.

Cụ Định.

Ảnh minh họa (nguồn internet)
Ảnh minh họa (nguồn internet)

Bài thơ: TẶNG EM CÔ GÁI NGÀNH Y – Nguyễn Thị khánh Hà

TẶNG EM CÔ GÁI NGÀNH Y

Thơ: Nguyễn Thị khánh Hà

Em là cô gái ngành y
Miệt mài trằn trọc, suy nghĩ bao điều
Làm sao cứu giúp thật nhiều
Bớt đi bệnh tật, biệt ly đau buồn…
Không ngừng học hỏi xoành xoạch
Tăng lên nghiệp vụ chuyên môn, chuyên cần
Luôn sống vì nghĩa, vì dân
Niềm đau bỏ bớt, muôn phần đẹp tươi
Như bông hoa nở giữa đời
Dịu dàng em tới với người bệnh đau
Bàn tay như một phép màu
Mổ, tiêm… Xoa dịu nỗi đau ý thức
Thương người như thể thương thân
Sớm khuya giường bệnh quan tâm hỏi han
Bà tiên đem sự dịu dàng
Xóa tan đi cả trăm nghìn nỗi đau
Trong em khắc ghi mãi câu :
Mẹ hiền – Thầy thuốc, làm giàu nghĩa nhân.
Thơ : MaLan

Ảnh minh họa (nguồn internet)
Ảnh minh họa (nguồn internet)

Bài thơ: THÀY THUỐC VIỆT NAM – Trần Duy Hạnh

THÀY THUỐC VIỆT NAM
Thơ: Trần Duy Hạnh
( Kỷ niệm Thày thuốc Việt Nam 27/02/2019 )

Những người trong ngành Y – Dược
Tôi thấy rõ là thân quen
Mỗi lúc thầm nhắc tới tên
Trong lòng bổi hổi xao xuyến .

Đó là những người hiến dâng
Tận tình, tận lực cho Ngành
Tham gia từ lúc tuổi xanh
Mê mải cuối đời chưa nghỉ.

Tôi vẫn luôn thầm suy nghĩ
Họ là những người trước tiên
Kiểu mẫu : Thày thuốc – Mẹ hiền
Cứu chữa, chăm sóc người bệnh.

Người ta thường hay choáng chếnh
Khi biết mắc bệnh nan y
Tâm lý thay đổi nhiều lúc
Làm khó Thày thuốc Bệnh viện.

Nhưng có máy móc tiến bộ
Bác sỹ trách nhiệm tăng lên
Tình thương nhân ái góp vào
Nâng đỡ bệnh nhân kỳ vọng.

Tất cả tạo nên nền tảng
Xây dựng Bệnh viện vì dân
Ý kiến mọi người xa gần
Luôn coi ngành Y là nhất .

Bằng những câu thơ chất phác
Xin được bộc bạch lòng tôi
TRI ÂN công lao những người
Làm việc trong Ngành Y – Dược .
#
( Chủ nhật 24/02/2019 )

Ảnh minh họa (nguồn internet)
Ảnh minh họa (nguồn internet)

Bài thơ: MẸ & TÔI Thơ – NS Lâm Bình

MẸ & TÔI

Thơ: NS Lâm Bình

Bức ảnh quí đi vào lịch sử
Của những người còn sống hôm nay
Thanh Hoá đó! Nơi chuyến tàu cập bến
Đón đoàn người là những chiến sỹ ngành Y

Mẹ và tôi cũng trưởng thành từ nơi đấy….
Thấm đẫm tình người ,trọn nghĩa thủy chung
Cổng Bệnh viện nơi ghi lời thề nguyện
Của triệu tấm lòng tập kết miền Nam

Dẫu thời kì có phai nhoà trong ký ức
Những bậc thềm xưa vẫn còn nóng rực ….
Khí chất người hùng ngạo nghễ đất phương Nam
Bỗng tất cả trở thành thiên thần áo trắng…

Tặng lại cho đời một thế hệ giỏi giang

60 năm chắt chiu trọn đời người
Công cha mẹ tạc hình hài con vững bước
Quá khứ thời kì ko chảy nguợc

Dáng đứng hôm nay – một thế hệ oai hùng

Hào sảng đấy ! nơi đất Thanh tụ hội
Lưu giữ nghìn đời tuổi trẻ thơ….

Ảnh minh họa (nguồn internet)
Ảnh minh họa (nguồn internet)

Bài thơ: CA PHẪU THUẬT THÀNH CÔNG – Trương Túy Anh

CA PHẪU THUẬT THÀNH CÔNG.
Thơ: Trương Túy Anh

Ca phẫu thuật vừa xong
Anh ngồi phệt xuống sàn
Mắt nhắm lịm mơ mòng
Trong giấc say mỏi mệt

Bệnh nhân vượt qua khỏi
Cơn nguy biến chết người
Trong mơ anh mỉm cười
Qua một đêm thức trắng

Rạng đông về dệt nắng
Lòng anh ngập thú vui
Khi cứu được con người
Hồi sinh lại cuộc sống

Nghề Thầy thuốc trân quý
Chữ TÂM đặt hàng đầu
Phcửa ải thanh liêm thanh cao
Vì bệnh nhân phục vụ.

Ảnh minh họa (nguồn internet)
Ảnh minh họa (nguồn internet)

Bài thơ: BÁC SĨ ƠI! - Đinh Thị Hiển

BÁC SĨ ƠI!

Thơ: Đinh Thị Hiển

Khi bệnh nhân đau gọi lang y ơi!
Người nhà bệnh nhân còn lo lắng hơn thôi
Sự sống chết nằm trong tay lang y
Trách nhiệm nặng nề với bác…bác ơi

Nào người nào hiểu cho những điều có thật
Vào trường y phải học giỏi, điểm cao
Học trường y phải vất vả rất nhiều
Sáu năm đại học, thêm hai năm chuyên khoa nữa

Khi làm nghề dễ lây và truyền nhiễm
Đồng lương chưa cao còn phải trực đêm
Vất vả… phải vui,để bệnh nhân cười
Nếu ko yêu nghề… sao làm được nhỉ?

Điều phổ biến sao có người ko hiểu…
Làm đau người cứu chữa cho mình
Ở đâu đó có tư nhân chưa hết sức mình
Ai sai… xin pháp luật hiển linh
Vì tôi bệnh đau… tôi cần lang y…

Ngày 24 tháng 02 năm 2019
Thơ : Đinh Thi Hiển

Ảnh minh họa (nguồn internet)
Ảnh minh họa (nguồn internet)

Bài thơ: KẾT LUẬN CỦA BÁC SĨ NHÍ – Phan Huy Hùng

KẾT LUẬN CỦA BÁC SĨ NHÍ
Thơ: Phan Huy Hùng

Trái tim em rộn ràng như trống gọi Trung Thu
Mắt em sáng như trăng Rằm soi nghiêng đồng lúa
Đôi chân em nhẩy múa
Đẹp như dáng điệu quê hương …

Mẹ cha tuy nghèo nhưng giầu nhất tình thương
Cho em ước mơ thành lang y
Mai sau đi khắp thế gian cứu chữa căn bệnh thế kỷ
Lọc máu trái tim tinh chất một con người !

Ảnh minh họa (nguồn internet)
Ảnh minh họa (nguồn internet)

Bài thơ: TÂM SỰ CỦA MỘT NỮ BÁC SĨ – Trương Túy Anh 

TÂM SỰ CỦA MỘT NỮ BÁC SĨ
Thơ: Trương Túy Anh

Đêm giao thừa em vô trực
Dẫu biết rằng anh rất cực vì con
Bệnh nhân đớn đau, gầy mòn
Em đâu thể bỏ châm ngôn của nghề

Lương Y _Từ mẫu em thề
Luyện rèn Y,ĐỨC chẳng phải được quên
Đêm đêm có lúc buồn tênh
Nhớ thương con nhỏ, gối mền đơn độc

Nhưng anh đã hiểu em rồi
Lấy vợ lang y lẻ loi chuyện thường
Em luôn sống ở nhà thương
Bệnh nhân đau nặng vương vấn em nhiều

Đêm dài cho tới sáng chiều
Luôn luôn túc trực bao điều nguy hiểm
Phòng bên mổ gấp tức thời
Chấn thương sọ não bởi vì giao thông

Bệnh kia nhịp thở rất nông
Bệnh này đột quỵ dự phòng ngưng tim
Có lúc Phòng đẻ lặng im
Chợt nghe tiếng khóc sơ sinh chào đời

Đôi mắt người mẹ sáng ngời
Hạnh phúc vượt cạn tuyệt vời làm sao
Niềm vui lang y vỡ òa
Một ca đẻ khó, mẹ tròn con vuông

Anh ơi đừng có lo buồn
Trách nhiệm thầy thuốc em luôn hoàn thành
Vào nghề lúc tóc còn xanh
Hôm nay tóc trắng hoa chanh xế chiều

Ngành Y buồn lắm, vui nhiều
Gian nan nghề nghiệp, vạn điều thị phi
Luyện rèn Y Đức nhớ ghi
Tận tình hiến dâng, còn gì đẹp hơn…?

Ảnh minh họa (nguồn internet)
Ảnh minh họa (nguồn internet)

Bài thơ: CHÁU TẬP LÀM BÁC SĨ – Hồ Viết Bình

CHÁU TẬP LÀM BÁC SĨ
Thơ: Hồ Viết Bình

Cháu tập làm lang y
Bắt ông làm bệnh nhân
Ông bảo bị đau chân
Cháu bèn đo nhiệt độ

Ông kêu bị đau cổ
Vậy hãy há mồm ra
Cất lên một tiếng à
Đúng rồi ông viêm họng

Cháu lấy thuốc ông uống
Sao lại gói smecta
Cháu bị nhầm rồi nha
Thầy thuốc ơi! Thầy thuốc!

Mai này vào trường y
Học hành thật siêng năng
Vì sức khỏe bao người
Ở trong tay cháu đấy.

Ảnh minh họa (nguồn internet)
Ảnh minh họa (nguồn internet)

Bài thơ: CHÚC NGÀNH Y TẾ NGẬP TRÀN THÀNH CÔNG! – Hoàng Minh Tuấn

CHÚC NGÀNH Y TẾ NGẬP TRÀN THÀNH CÔNG!
Thơ: Hoàng Minh Tuấn

Màu áo trắng blouse mãi nhớ,
Dáng người nào người lang y năm nào,
Trận chiến thảm khốc làm sao,
Thương binh tràn trề lối vào quân y!

Biên giới đang nguy khốn chống giặc,
Quân và dân gắng sức lập công,
Bạn tôi trong số thương vong,
Đang cần lắm lắm máu hồng gửi trao!

Tôi buồn cũng chẳng sao giúp bạn,
Bởi máu tôi khác nhóm bạn rồi,
Thế rồi lang y mỉm cười,
Tận tình trao máu cho ý trung nhân binh!

Nghĩa cử đấy chân tình biết mấy,
Tình quân dân khơi dậy niềm tin,
Tiếng súng vang khắp vùng biên,
Bảo vệ biên giới giữ yên nước nhà!

Dẫu năm tháng đã qua xa lắm,
40 năm khắc trọn niềm tin,
Nhân ngày thầy thuốc Việt Nam,
CHÚC NGÀNH Y TẾ NGẬP TRÀN THÀNH CÔNG!

Hà nội, 25/2/2019

Ảnh minh họa (nguồn internet)
Ảnh minh họa (nguồn internet)

Bài thơ: RẤT VINH DỰ ĐƯỢC MANG DANH THẦY THUỐC – Nguyễn Đình Cường

RẤT VINH DỰ ĐƯỢC MANG DANH THẦY THUỐC

Thơ: Nguyễn Đình Cường

Đêm thèm ngủ nhưng ko hề chợp mắt
Vì bệnh nhân luôn đớn đau kêu rên
Chuyện trực ca của lang y hằng đêm
Đã gắn nghiệp vào cuộc đời thầy thuốc

Tình yêu nghề đã làm nên ngọn đuốc
Soi tim ta tới hạnh phúc mọi nhà
Duyên phận rồi ta đâu có kêu ca
Là phận sự, là tình nghĩa đồng loại

Bác Hồ dạy phải có lòng nhân ái
“Như mẹ hiền” ta khắc cốt ghi tâm
Coi bệnh nhân như thể đấy – người thân
Luôn vui vẻ, tận tình và chu đáo…

Mặc xã hội ngoài kia đang huyên náo
Chuyện tiền nong, cơm áo hàng ngày
Nhưng tâm mình đâu cho phép thay đổi
Tính nhân văn từ văn minh tụ hội

Dẫu đời sống chưa thật là đầy đủ
Như phận bèo sẽ theo nước lên thôi
Nghề của ta – ta yêu quý – chọn rồi
Rất vinh dự được mang danh THẦY THUỐC!

25/02/2019
Nguyễn Đình Cường

Ảnh minh họa (nguồn internet)
Ảnh minh họa (nguồn internet)

Bài thơ: Đời Áo Trắng – (Nguyễn Ngọc René)

ĐỜI ÁO TRẮNG

Thơ: Nguyễn Ngọc René

Mộng áo trắng một đời lang y

Thành lương y hoan lạc cứu người

Ai lo chăm học một thời

Ngày nay gắn bó một trời nhà thương

Đem sự học ngày thường cứu chữa

Bệnh nan y lần lữa phục hồi

Niềm vui hạnh phúc đứng ngồi

Khoan thai từng bước trau dồi ngày đêm

Cũng có lúc êm đềm sao được

Có những ca từ khước thuốc thang

Đành lòng tay bó mi hoen

Bệnh nhân nhắm mắt nhắm mũi cài then cuộc đời…

Chỉ xoa dịu mệnh trời đã định

Mình hết lòng chuẩn chỉnh ra toa
Quyết tâm ko chữa sơ sài

Yêu nghề là chính ko ngoa tay nghề

Đời thầy thuốc nguyện thề tim hứa

Cứu bệnh nhân tràn đầy lòng thành

Chỉ mong như áng mây xanh

Mọi người sức khỏe an lành thú vui…

(Nguyễn Ngọc René)

Bài thơ: Đời Áo Trắng - (Nguyễn Ngọc René)
Bài thơ: Đời Áo Trắng – (Nguyễn Ngọc René)

Bài thơ: Bông Hoa Của Cuộc Đời – Người lính

Bông Hoa Của Cuộc Đời

Thơ: Người lính

Như bông hoa nở giữa đời

Nhẹ nhàng em tới với người ốm đau

Có cần phép thuật chi đâu

Nàng tiên áo trắng bay vào cõi nhân…

Thương người chẳng quản gian nan

Sớm, khuya giường bệnh quan tâm hỏi han

Bàn tay rất đỗi dịu dàng

Em mang đi cả trăm nghìn âu lo

Bước ra – để lại dặn dò

Bước vào – xóa nỗi buồn xo cho người

Ơi bông hoa của cuộc đời!

“Lương y từ mẫu” như lời Người răn…

Dẫu còn vất vả khó khăn

Không làm phai ánh trăng ngần trong em

Trăm năm sen vẫn là sen

Tấm lòng thầy thuốc – mẹ hiền, tỏa hương…

(Người lính)

Bông Hoa Của Cuộc Đời
Bông Hoa Của Cuộc Đời

Bài thơ: Thơ Gửi Những Cô Gái Ngành Y

Bài thơ: Thơ Gửi Những Cô Gái Ngành Y

Thơ: Sưu tầm

Mẹ hỏi con sao lại chọn ngành Y

Khi mẹ biết những lần tiêm con còn khóc

Con mỉm cười dù ko lời trả lời

Chỉ biết rằng con yêu nó mẹ ơi

Ngày trước nhất lúc lẫm chẫm vào đời

Con sợ rằng mình vẫn còn gục ngã

Bước chân kia sẽ có nhiều gian lao

Nhưng nụ cười mãi soi sáng cho con

Suốt đêm khuya lúc con trực bên bàn

Nhìn bệnh nhân giữa hai bờ sống – chết

Con vững chắc mình ko hề hối hận

Chọn nghề giúp người lúc sự sống mỏng manh

Con biết mẹ nhiều đêm trằn trọc

Làm lang y khó lắm con ơi

Con gái mẹ lại dại khờ bé nhỏ

Niềm tin con mang đủ gánh trọn vai gầy?

Nhưng mẹ ơi, tin con một lần nhé

Niềm ham mê con sẽ mãi ko rời

Bàn tay con và trái tim bé nhỏ

Sẽ làm nên điều có ích cho đời!

Bài thơ: Thơ Gửi Những Cô Gái Ngành Y
Bài thơ: Thơ Gửi Những Cô Gái Ngành Y

Bài thơ: Thầm Lặng Ngành Y – Nhâm Tuấn Anh

Bài thơ: Thầm Lặng Ngành Y

Thơ: Nhâm Tuấn Anh

Thầm lặng, hai tiếng ngành Y

Từ lúc vào học tới lúc ra trường

Sáng bệnh viện, chiều giảng đường

Cùng những đêm trực, khinh thường tuổi xuân

Thầm lặng, xin việc gian truân

Được lúc lương lĩnh… muôn phần gian nan

Cuộc sống vẫn phải toan lo

“Miếng cơm manh áo” vẹn toàn sao đây!

Thầm lặng sống, thầm lặng xây

Ngành Y, hai tiếng từ đây gắn liền

Phcửa ải quên hai chữ “kim tiền”

Thầm lặng, vun vén “mẹ hiền” ngành Y

Thầm lặng, trước những thị phi

Người đời “tặng thưởng” ngành Y mỗi ngày

Thầm lặng, san sẻ đắng cay

Tai biến, sơ sót… bị “quây” cả ngành

Thầm lặng, cả lúc rạng danh

Bao nhiêu công trạng, ngoài ngành biết chăng!

Thầm lặng, trước những trắc trở

Gồng mình, thầm lặng, mình oằn biết đâu!

Thầm lặng, trước những nỗi đau

Chăm sóc người bệnh khỏi mau, sớm lành

Thầm lặng, vun những mầm xanh

Cho cây xã hội thêm cành tươi tốt

Thầm lặng, khẽ mỉm mồm cười
Vẫn nghề cao quý, cuộc đời ngành Y…
(Nhâm Tuấn Anh)

Thầm Lặng Ngành Y
Thầm Lặng Ngành Y

.


Thông tin thêm

Top 16 Bài thơ hay viết về ngành y nhân ngày thầy thuốc 27-2

[rule_3_plain]

Y đức là phẩm chất tốt đẹp của người làm công việc y tế, được bộc lộ ở ý thức trách nhiệm cao, tận tụy phục vụ, hết lòng thương yêu chăm sóc người bệnh. Chủ tịch Hồ Chí Minh đã dạy “Lương y phải như từ mẫu”. Đáng mừng và đáng tự hào là dù đời sống còn ko ít khó khăn, phần lớn những người làm công việc y tế vẫn cần mẫn hàng ngày, hàng giờ chăm sóc phục vụ người bệnh, cho dù phải đương đầu với nguy hiểm bởi nguy cơ lây truyền rất cao. Xã hội tôn vinh, ca tụng những người thầy thuốc Việt Nam ko chỉ ở những khả năng, tài năng, học vị, bằng cấp nhưng mà còn ở tấm lòng y đức, đôi bàn tay mến thương chăm sóc. Nhân ngày thầy thuốc Việt Nam 27-2, toplist.vn xin giới thiệu những bài thơ hay viết về ngành y.

1

14

1

14

Bài thơ: Lặng Thầm Ngành Y

Thầy thuốc Lê Hoàng Tú – Bệnh viện Đa khoa Hà Đông (sưu tầm)

Biết viết gì về hai bảy tháng haiKhi bao ngày qua người nào cũng nghĩ về Vũ Hán!Khi người dân đang sống trong thiến nạn,Trung Quốc hay ta đều chung dòng máu con người.Biết viết gì, bao lang y như Li,Bất chấp nguy hiểm vì trục đường phía trước.Như lang y Hoa chưa kịp về cưới vợ,Vì nhân dân, chẳng giữ được thân mình.Em thấy gì, lúc mỗi sáng nghe tinCán bộ ngành y biết bao người nhiễm bệnhBao chiếc áo tinh khôi ngã xuống từ tâm dịchCho quê hương, cho đồng loại chữ “sinh”!Giữa những ngày quốc gia bạn, nước mìnhAi cũng hoang mang, bất an và phòng tránhChỉ anh em ta vẫn tuyến đầu mặt trậnKhông ngại nguy hiểm để quốc gia an bình.Biết viết gì lúc mỗi sáng rạng đôngKhi con gà gáy vang, chim cất cao tiếng hót…Người người đón sớm tương lai một đêm ngon giấcAi biết chúng mình đã thức tự đầu hôm!Sau một ngày dài dù đi những nơi đâuAi cũng hoan hỉ trở về bên mái ấmAnh vẫn ở đây cùng biết bao sự sốngĐể trong đêm em thao thức, con chờ…Ôi, những ngày dài thật quá đỗi gian laoNhưng cũng ko thiếu vinh quang và hạnh phúcAnh ko biết bao nhiêu là nước mắt,Cùng tiếng cười vang,Khi bạn hữu anh giữ được bệnh nhân trước lưỡi hái của tử thần.Em ở nhà chịu thương chịu khó thay anh,Chăm sóc mẹ cha, dưỡng nuôi bầy trẻDẫu biết để em tủi thân trong những đêm đơn chiếc,Vò võ một mình lúc bè bạn có đôi.Anh vẫn tin rằng sẽ sớm, rất sớm thôiĐại dịch sẽ qua đi, mọi người vui sum họpBởi khó tới đâu cũng ko thắng đượcVới tình thương và lòng nhân ái của con người.Kiếp trăm năm dù nhân thế buồn vuiTử sinh kia chỉ thoảng như giấc mộngChọn chốn phồn hoa hay xả thân vì sự sốngChỉ không giống nhau bởi một thoáng suy nghĩ.Có một ngày để tưởng nhớ ngành yNhững con người chỉ thầm lặng hy sinh cho nhà nhà hạnh phúc.Dẫu đá bia chưa từng có lúcTạc tượng cho bạn hữu tôi,…Nhưng đã khắc sâu trong lòng của muôn người!

Lặng Thầm Ngành Y

(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});

2

14

2

14

Bài thơ: NGƯỜI CHIẾN SỸ MẶC BLU TRẮNG! - Phan Thúc Định

NGƯỜI CHIẾN SỸ MẶC BLU TRẮNG!
Thơ: Phan Thúc Định

Anh muốn viết những tiếng lòng thật nhất
Dành riêng em cô gái mặc blu
Anh muốn tặng những vần thơ đẹp nhất
Cho riêng em cô gái nhân hậu!

Em xứng đáng với những lời Bác dặn
Rằng ” Lương y phải như từ mẫu” đó em
Luôn niềm nở nụ cười đón tiếp
Biết đau cùng người bệnh, lạ nhưng mà quen!

Dẫu cuộc đời tồn tại những bon chen
Trước cám dỗ mấy người nào nhưng mà xuất sắc
Khi đồng lương chưa kịp chiều cơm áo
Thì va vấp là lẽ thường vì em chẳng phải thánh nhân.

Nghề của em là cứu chữa nhân dân
Với người bệnh ko phân chia thiện ác
Không kể giàu nghèo hèn sang cấp bậc
Giữ trọn lời thề Hybocrat trung trinh.

Ca trực hằng đêm thon thót với chính mình
Người nhà bệnh nhân thình thình đập cửa
Rất nhiều người thông cảm chia lửa
Nhưng cũng ko ít người xử sự thiếu văn minh…

Em vân vững tâm trọn vẹn chữ tình
Thăm khám quan tâm dặn dò chu đáo
Ra y lệnh đặt lương tâm trên khoa giáo
Và ko ít đồng nghiệp em phải oan khúc ngâm ngùi!

Xuân đang về rộn rực muôn nơi
Nghề thầy thuốc đang từng ngày đổi mới
Câu thơ của anh chắc còn nhiều nông nỗi
Em đừng buồn, hãy tin ở ngày mai!
Phủ Quỳ, 25/2/2019.
Cụ Định.

Ảnh minh họa (nguồn internet)

3

10

3

10

Bài thơ: TẶNG EM CÔ GÁI NGÀNH Y – Nguyễn Thị khánh Hà

TẶNG EM CÔ GÁI NGÀNH Y
Thơ: Nguyễn Thị khánh Hà

Em là cô gái ngành yMiệt mài trằn trọc, suy nghĩ bao điềuLàm sao cứu giúp thật nhiềuBớt đi bệnh tật, biệt ly đau buồn…Không ngừng học hỏi luôn luônNâng cao nghiệp vụ chuyên môn, chuyên cầnLuôn sống vì nghĩa, vì dânNiềm đau bỏ bớt, muôn phần đẹp tươiNhư bông hoa nở giữa đờiDịu dàng em tới với người bệnh đauBàn tay như một phép màuMổ, tiêm… Xoa dịu nỗi đau ý thứcThương người như thể thương thânSớm khuya giường bệnh quan tâm hỏi hanBà tiên đem sự dịu dàngXóa tan đi cả trăm nghìn nỗi đauTrong em khắc ghi mãi câu :Mẹ hiền – Thầy thuốc, làm giàu nghĩa nhân.Thơ : MaLan

Ảnh minh họa (nguồn internet)

4

15

4

15

Bài thơ: THÀY THUỐC VIỆT NAM – Trần Duy Hạnh

THÀY THUỐC VIỆT NAMThơ: Trần Duy Hạnh ( Kỷ niệm Thày thuốc Việt Nam 27/02/2019 )

Những người trong ngành Y – DượcTôi thấy rõ là thân quenMỗi lúc thầm nhắc tới tênTrong lòng bổi hổi xao xuyến .
Đó là những người dâng hiếnTận tâm, tận lực cho NgànhTham gia từ lúc tuổi xanhMải mê cuối đời chưa nghỉ.
Tôi vẫn luôn thầm suy nghĩHọ là những người trước tiênGương mẫu : Thày thuốc – Mẹ hiềnCứu chữa, chăm sóc người bệnh.
Người ta thường hay choáng chếnhKhi biết mắc bệnh nan yTâm lý thay đổi nhiều khiLàm khó Thày thuốc Bệnh viện.
Nhưng có máy móc tân tiếnBác sỹ trách nhiệm nâng caoTình thương nhân ái góp vàoNâng đỡ bệnh nhân kỳ vọng.
Tất cả tạo nên nền móngXây dựng Bệnh viện vì dânÝ kiến mọi người xa gầnLuôn coi ngành Y là nhất .
Bằng những câu thơ chất phácXin được bộc bạch lòng tôiTRI ÂN công lao những ngườiLàm việc trong Ngành Y – Dược .#( Chủ nhật 24/02/2019 )

Ảnh minh họa (nguồn internet)

5

0

5

0

Bài thơ: MẸ & TÔI Thơ – NS Lâm Bình

MẸ & TÔI
Thơ: NS Lâm Bình
Bức ảnh quí đi vào lịch sửCủa những người còn sống hôm nayThanh Hoá đó! Nơi chuyến tàu cập bến Đón đoàn người là những chiến sỹ ngành Y

Mẹ và tôi cũng trưởng thành từ nơi đấy….Thấm đẫm tình người ,trọn nghĩa thủy chungCổng Bệnh viện nơi ghi lời thề nguyện Của triệu tấm lòng tập kết miền Nam

Dẫu thời kì có phai nhoà trong ký ứcNhững bậc thềm xưa vẫn còn nóng rực ….Khí chất người hùng ngạo nghễ đất phương NamBỗng tất cả trở thành thiên thần áo trắng…

Tặng lại cho đời một thế hệ giỏi giang
60 năm chắt chiu trọn đời người Công cha mẹ tạc hình hài con vững bước Quá khứ thời kì ko chảy nguợc

Dáng đứng hôm nay – một thế hệ oai hùng
Hào sảng đấy ! nơi đất Thanh hội tụLưu giữ nghìn đời tuổi trẻ thơ….

Ảnh minh họa (nguồn internet)

6

8

6

8

Bài thơ: CA PHẪU THUẬT THÀNH CÔNG – Trương Túy Anh

CA PHẪU THUẬT THÀNH CÔNG.Thơ: Trương Túy Anh
Ca phẫu thuật vừa xong Anh ngồi phệt xuống sàn Mắt nhắm lịm mơ mòng Trong giấc say mỏi mệt

Bệnh nhân vượt qua khỏi Cơn nguy biến chết người Trong mơ anh mỉm cười Qua một đêm thức trắng

Rạng đông về dệt nắng Lòng anh ngập thú vui Khi cứu được con người Hồi sinh lại cuộc sống

Nghề Thầy thuốc trân quý Chữ TÂM đặt hàng đầu Phcửa ải thanh liêm thanh cao Vì bệnh nhân phục vụ.

Ảnh minh họa (nguồn internet)

7

3

7

3

Bài thơ: BÁC SĨ ƠI! - Đinh Thị Hiển

BÁC SĨ ƠI!
Thơ: Đinh Thị Hiển

Khi bệnh nhân đau gọi lang y ơi!Người nhà bệnh nhân còn lo lắng hơn thôi Sự sống chết nằm trong tay lang y Trách nhiệm nặng nề với bác…bác ơi

Nào người nào hiểu cho những điều có thật Vào trường y phải học giỏi, điểm caoHọc trường y phải vất vả rất nhiều Sáu năm đại học, thêm hai năm chuyên khoa nữa

Khi làm nghề dễ lây và truyền nhiễm Đồng lương chưa cao còn phải trực đêmVất vả… phải vui,để bệnh nhân cười Nếu ko yêu nghề… sao làm được nhỉ?

Điều phổ biến sao có người ko hiểu…Làm đau người cứu chữa cho mình Ở đâu đó có tư nhân chưa hết sức mình Ai sai… xin pháp luật hiển linh Vì tôi bệnh đau… tôi cần lang y…
Ngày 24 tháng 02 năm 2019Thơ : Đinh Thi Hiển

Ảnh minh họa (nguồn internet)

8

1

8

1

Bài thơ: KẾT LUẬN CỦA BÁC SĨ NHÍ – Phan Huy Hùng

KẾT LUẬN CỦA BÁC SĨ NHÍ Thơ: Phan Huy Hùng

Trái tim em rộn ràng như trống gọi Trung Thu Mắt em sáng như trăng Rằm soi nghiêng đồng lúa Đôi chân em nhẩy múa Đẹp như dáng điệu quê hương …

Mẹ cha tuy nghèo nhưng giầu nhất tình thương Cho em ước mơ thành lang yMai sau đi khắp thế gian cứu chữa căn bệnh thế kỷLọc máu trái tim tinh chất một con người !

Ảnh minh họa (nguồn internet)

9

2

9

2

Bài thơ: TÂM SỰ CỦA MỘT NỮ BÁC SĨ – Trương Túy Anh 

TÂM SỰ CỦA MỘT NỮ BÁC SĨ Thơ: Trương Túy Anh

Đêm giao thừa em vô trực Dẫu biết rằng anh rất cực vì con Bệnh nhân đớn đau, gầy mònEm đâu thể bỏ châm ngôn của nghề
Lương Y _Từ mẫu em thề Luyện rèn Y,ĐỨC chẳng phải được quên Đêm đêm có lúc buồn tênh Nhớ thương con nhỏ, gối mền đơn độc

Nhưng anh đã hiểu em rồi Lấy vợ lang y lẻ loi chuyện thường Em luôn sống ở nhà thương Bệnh nhân đau nặng vương vấn em nhiều

Đêm dài cho tới sáng chiều Luôn luôn túc trực bao điều nguy hiểm Phòng bên mổ gấp tức thời Chấn thương sọ não bởi vì giao thông

Bệnh kia nhịp thở rất nông Bệnh này đột quỵ dự phòng ngưng tim Có lúc Phòng đẻ lặng im Chợt nghe tiếng khóc sơ sinh chào đời

Đôi mắt người mẹ sáng ngời Hạnh phúc vượt cạn tuyệt vời làm saoNiềm vui lang y vỡ òa Một ca đẻ khó, mẹ tròn con vuông

Anh ơi đừng có lo buồn Trách nhiệm thầy thuốc em luôn hoàn thành Vào nghề lúc tóc còn xanh Hôm nay tóc trắng hoa chanh xế chiều

Ngành Y buồn lắm, vui nhiều Gian nan nghề nghiệp, vạn điều thị phi Luyện rèn Y Đức nhớ ghi Tận tình hiến dâng, còn gì đẹp hơn…?

Ảnh minh họa (nguồn internet)

10

1

10

1

Bài thơ: CHÁU TẬP LÀM BÁC SĨ – Hồ Viết Bình

CHÁU TẬP LÀM BÁC SĨThơ: Hồ Viết Bình

Cháu tập làm bác sĩBắt ông làm bệnh nhânÔng bảo bị đau chânCháu bèn đo nhiệt độ

Ông kêu bị đau cổVậy hãy há mồm raCất lên một tiếng àĐúng rồi ông viêm họng

Cháu lấy thuốc ông uốngSao lại gói smectaCháu bị nhầm rồi nhaBác sĩ ơi! Thầy thuốc!

Mai này vào trường yHọc hành thật chăm chỉVì sức khỏe bao ngườiỞ trong tay cháu đấy.

Ảnh minh họa (nguồn internet)

11

1

11

1

Bài thơ: CHÚC NGÀNH Y TẾ NGẬP TRÀN THÀNH CÔNG! – Hoàng Minh Tuấn

CHÚC NGÀNH Y TẾ NGẬP TRÀN THÀNH CÔNG!Thơ: Hoàng Minh TuấnMàu áo trắng blouse mãi nhớ,Dáng người nào người lang y năm nào,Trận chiến thảm khốc làm sao,Thương binh tràn trề lối vào quân y!Biên giới đang nguy khốn chống giặc,Quân và dân gắng sức lập công,Bạn tôi trong số thương vong,Đang cần lắm lắm máu hồng gửi trao!Tôi buồn cũng chẳng sao giúp bạn,Bởi máu tôi khác nhóm bạn rồi,Thế rồi lang y mỉm cười,Tận tình trao máu cho ý trung nhân binh!Nghĩa cử đấy chân tình biết mấy,Tình quân dân khơi dậy niềm tin,Tiếng súng vang khắp vùng biên,Bảo vệ biên giới giữ yên nước nhà!…Dẫu năm tháng đã qua xa lắm,40 năm khắc trọn niềm tin,Nhân ngày thầy thuốc Việt Nam,CHÚC NGÀNH Y TẾ NGẬP TRÀN THÀNH CÔNG!Hà nội, 25/2/2019

Ảnh minh họa (nguồn internet)

12

2

12

2

Bài thơ: RẤT VINH DỰ ĐƯỢC MANG DANH THẦY THUỐC – Nguyễn Đình Cường

RẤT VINH DỰ ĐƯỢC MANG DANH THẦY THUỐC
Thơ: Nguyễn Đình Cường

Đêm thèm ngủ nhưng ko hề chợp mắt Vì bệnh nhân luôn đớn đau kêu rênChuyện trực ca của lang y hằng đêmĐã gắn nghiệp vào cuộc đời thầy thuốc

Tình yêu nghề đã làm nên ngọn đuốc Soi tim ta tới hạnh phúc mọi nhà Duyên phận rồi ta đâu có kêu caLà phận sự, là tình nghĩa đồng loại

Bác Hồ dạy phải có lòng nhân ái “Như mẹ hiền” ta khắc cốt ghi tâmCoi bệnh nhân như thể đấy – người thânLuôn vui vẻ, tận tình và chu đáo…

Mặc xã hội ngoài kia đang huyên náoChuyện tiền nong, cơm áo hàng ngày Nhưng tâm mình đâu cho phép đổi thayTính nhân văn từ văn minh tụ hội

Dẫu đời sống chưa thật là đầy đủ Như phận bèo sẽ theo nước lên thôiNghề của ta – ta yêu quý – chọn rồi Rất vinh dự được mang danh THẦY THUỐC!
25/02/2019Nguyễn Đình Cường

Ảnh minh họa (nguồn internet)

13

3

13

3

Bài thơ: Đời Áo Trắng – (Nguyễn Ngọc René)

ĐỜI ÁO TRẮNGThơ: Nguyễn Ngọc RenéMộng áo trắng một đời lang yThành lương y hoan lạc cứu ngườiAi lo chăm học một thờiNgày nay gắn bó một trời nhà thươngĐem sự học ngày thường cứu chữaBệnh nan y lần lữa phục hồiNiềm vui hạnh phúc đứng ngồiKhoan thai từng bước trau dồi ngày đêmCũng có lúc êm đềm sao đượcCó những ca từ khước thuốc menĐành lòng tay bó mi hoenBệnh nhân nhắm mắt nhắm mũi cài then cuộc đời…Chỉ xoa dịu mệnh trời đã địnhMình hết lòng chuẩn chỉnh ra toaQuyết tâm ko chữa qua loaYêu nghề là chính ko ngoa tay nghềĐời thầy thuốc nguyện thề tim hứaCứu bệnh nhân tràn đầy lòng thànhChỉ mong như áng mây xanhMọi người sức khỏe an lành thú vui…(Nguyễn Ngọc René)

Bài thơ: Đời Áo Trắng – (Nguyễn Ngọc René)

14

2

14

2

Bài thơ: Bông Hoa Của Cuộc Đời – Người lính

Bông Hoa Của Cuộc ĐờiThơ: Người línhNhư bông hoa nở giữa đờiNhẹ nhàng em tới với người ốm đauCó cần phép thuật chi đâuNàng tiên áo trắng bay vào cõi nhân…Thương người chẳng quản gian nanSớm, khuya giường bệnh quan tâm hỏi hanBàn tay rất đỗi dịu dàngEm mang đi cả trăm nghìn âu loBước ra – để lại dặn dòBước vào – xóa nỗi buồn xo cho ngườiƠi bông hoa của cuộc đời!“Lương y từ mẫu” như lời Người răn…Dẫu còn vất vả khó khănKhông làm phai ánh trăng ngần trong emTrăm năm sen vẫn là senTấm lòng thầy thuốc – mẹ hiền, tỏa hương…(Người lính)

Bông Hoa Của Cuộc Đời

15

3

15

3

Bài thơ: Thơ Gửi Những Cô Gái Ngành Y

Bài thơ: Thơ Gửi Những Cô Gái Ngành YThơ: Sưu tầmMẹ hỏi con sao lại chọn ngành YKhi mẹ biết những lần tiêm con còn khócCon mỉm cười dù ko lời trả lờiChỉ biết rằng con yêu nó mẹ ơiNgày trước nhất lúc lẫm chẫm vào đờiCon sợ rằng mình vẫn còn gục ngãBước chân kia sẽ có nhiều gian laoNhưng nụ cười mãi soi sáng cho conSuốt đêm khuya lúc con trực bên bànNhìn bệnh nhân giữa hai bờ sống – chếtCon vững chắc mình ko hề hối hậnChọn nghề giúp người lúc sự sống mỏng manhCon biết mẹ nhiều đêm trăn trởLàm lang y khó lắm con ơiCon gái mẹ lại dại khờ bé nhỏNiềm tin con mang đủ gánh trọn vai gầy?Nhưng mẹ ơi, tin con một lần nhéNiềm ham mê con sẽ mãi ko rờiBàn tay con và trái tim nhỏ bỏngSẽ làm nên điều có ích cho đời!

Bài thơ: Thơ Gửi Những Cô Gái Ngành Y

16

3

16

3

Bài thơ: Thầm Lặng Ngành Y – Nhâm Tuấn Anh

Bài thơ: Thầm Lặng Ngành Y
Thơ: Nhâm Tuấn Anh

Thầm lặng, hai tiếng ngành Y
Từ lúc vào học tới lúc ra trường
Sáng bệnh viện, chiều giảng đường
Cùng những đêm trực, khinh thường tuổi xuân

Thầm lặng, xin việc gian truân
Được lúc lương lĩnh… muôn phần gian nan
Cuộc sống vẫn phải toan lo
“Miếng cơm manh áo” vẹn toàn sao đây!

Thầm lặng sống, thầm lặng xây
Ngành Y, hai tiếng từ đây gắn liền
Phcửa ải quên hai chữ “kim tiền”
Thầm lặng, vun vén “mẹ hiền” ngành Y

Thầm lặng, trước những thị phi
Người đời “tặng thưởng” ngành Y mỗi ngày
Thầm lặng, san sẻ đắng cay
Tai biến, sơ sót… bị “quây” cả ngànhThầm lặng, cả lúc rạng danh
Bao nhiêu công trạng, ngoài ngành biết chăng!
Thầm lặng, trước những trắc trở
Gồng mình, thầm lặng, mình oằn biết đâu!Thầm lặng, trước những nỗi đau
Chăm sóc người bệnh khỏi mau, sớm lành
Thầm lặng, vun những mầm xanh
Cho cây xã hội thêm cành tươi tốt

Thầm lặng, khẽ mỉm mồm cườiVẫn nghề cao quý, cuộc đời ngành Y…(Nhâm Tuấn Anh)

Thầm Lặng Ngành Y

#Top #Bài #thơ #hay #viết #về #ngành #nhân #ngày #thầy #thuốc


  • Tổng hợp: Thư Viện Hỏi Đáp
  • Nguồn: https://toplist.vn/top-list/bai-tho-hay-viet-ve-nganh-y-nhan-ngay-thay-thuoc-27-2-28844.htm
Check Also
Close
Back to top button