Top

Top 12 Bài văn phân tích hình ảnh nồi cháo cám trong tác phẩm “Vợ nhặt” của Kim Lân

Kim Lân là một cây bút có sở trường truyện ngắn, có nhiều trang viết cảm động về đề tài nông thôn và người nông dân. Văn phong của ông giản dị nhưng mà thấm thía. “Vợ nhặt” là một trong những truyện ngắn xuất sắc nhất của đời văn Kim Lân nói riêng và văn học kháng chiến nói chung. Hình ảnh bát cháo cám trong tác phẩm là hình ảnh rực rỡ, góp phần trình bày rõ nét nội dung tư tường của các tác phẩm và tài năng của nhà văn. Mời các bạn tham khảo một số bài văn phân tích hình ảnh nồi cháo cám trong tác phẩm “Vợ nhặt” của nhà văn Kim Lân đã được Thư Viện Hỏi Đáp tổng hợp trong bài viết sau đây.

Bài văn phân tích hình ảnh nồi cháo cám số 1

Một tác phẩm văn học chạm được tới trái tim người đọc ko phải là những trang viết có ngôn từ trau chuốt, mượt nhưng mà, dùng từ đắc địa. Kỳ thực một tác phẩm có thể khiến người đọc thấy ngấm phải là tác phẩm có những “cụ thể đắt”, là điểm sáng thổi bùng lên chủ đề tác phẩm. Nam Cao đã đưa cụ thể “bát cháo hành” đầy tính nhân văn trong truyện ngắn “Chí Phèo”, và Kim Lân đã rất thành công lúc đưa hình ảnh “Nồi cháo cám” vào trong tác phẩm, giữa nạn đói năm 1945 đang hoành hành. Chi tiết “Nồi cháo cám” trong truyện ngắn “Vợ nhặt” có thể xem là đầy dụng ý nghệ thuật và giàu tính nhân văn.

“Vợ nhặt” là một truyện ngắn tái tạo lại cuộc sống cùng cực, thê thảm, nhưng ko thất vọng của những con người sống giữa nạn đói năm 1945. Kim Lân đã khắc họa thành công hình ảnh bà cụ Tứ, anh cu Tràng, vợ Tràng. Và hơn hết chỉ có một cụ thể nhỏ “Nồi cháo cám” ở giữa truyện dường như đã đẩy cao trào cái đói khổ lên tận cùng và cũng đẩy tình mến thương và lòng vị tha của người mẹ tới ngưỡng cao nhất. Người đọc lúc gấp trang sách lại sẽ bị ám ảnh bởi cụ thể này, cảnh tượng nạn đói năm 1945 dường như hiển xuất hiện ngay trước mặt.

Tác giả đã rất khôn khéo để lựa chọn đưa cụ thể “nồi cháo cám” vào câu chuyện nhặt được vợ của anh cu Tràng. Thời điểm này đã nói lên tất cả nỗi khốn cùng, đường cùng của những nạn nhân năm 1945 và cũng qua đó mới thấy được tình thương yêu rộng lớn, vô bờ bến của người mẹ. Giữa cái đói nhưng tình mến thương vẫn ko bị mai một, nó vẫn luôn bùng cháy, chỉ là đôi lúc nó ngấm ngầm chảy trong người. “Nồi cháo cám” ko phải xuất hiện trong một bữa ăn phổ biến nhưng mà xuất hiện ngay trong buổi sáng hôm sau, buổi sáng trước tiên của “lễ ra mắt con dâu”, đáng nhẽ ra như bà cụ Tứ đã nói “kể ra làm được năm ba mâm thì phải đấy nhưng nhà mình nghèo quá, cũng chả người nào chấp nhặt gì lúc này”. Cái sự tình khốn khổ, nghèo nàn giữa năm 1945 này thật khiến co người ta phải nghẹn ngào.

Bữa cơm đón dâu giữa nạn đói thực sự thê thảm, “giữa cái mẹt rách có độc một lùm rau chuối thái rối, và một đĩa muối ăn với cháo, nhưng cả nhà đều ăn rất ngon lành”. Cái ko khí đói bao trùm nhưng người nào cũng biết, người nào cũng nén trong lòng, ko bộc lộ ra bên ngoài. Điều đáng nói hơn hết là trong bữa cơm ngày đói này, tâm trạng của bà cụ Tứ khác hẳn, bà ko rủ rũ như mọi ngày, bà kể toàn chuyện vui, nói toàn chuyện hay. Đây có thể xem là sự chuyển biến tâm lý đột ngột của người phụ nữ nghèo khổ. Người mẹ này tuy nghèo nàn một đời nhưng rất biết cách chiều con, với lại nhà lại có thêm cô con dâu mới giữa cảnh đói kém triền miên. Có thể nói những lời bà cụ Tứ nói đều gợi mở lên một tương lai tươi sáng của con người và của quốc gia.Nhưng có một cụ thể chuyển biến để nhấn mạnh hình ảnh “nồi cháo cám” khiến người đọc ko kìm nổi xúc động “bà lật đật chạy xuống bếp, lễ bễ bưng ra một cái nồi bốc lên ngun ngút. Bà lão đặt cái nồi xuống kế bên mẹt cơm, cầm cái môi vừa khuấy vừa nói”. Sau đó chính là lời thoại của chính bà cụ Tứ, lời thoại chan chat, nghẹn ứ ở trong lòng như chính “nồi cháo cám” đấy:

“Chè khoái đấy, ngon đáo để” và “Cám đấy mày ạ, xóm mình còn có khối người ko có cám nhưng mà ăn đấy chứ”. Một cụ thể thật đắt giá, một cụ thể gợi lên cái đói, cái nghèo tới cùng cực. Mặc dù ăn cháo cám nhưng ba mẹ con ko người nào than hay chê trách, người nào cũng ăn một cách ngon lành. Bởi đây là nồi cháo mến thương, nồi cháo đong đầy tình mẹ và nồi cháo của sự mến thương và lòng vị tha. Người đọc sẽ thấy được rằng giữa cái nghèo đói cùng cực nhưng tình mẹ vẫn luôn bất tử, luôn vĩnh cửu ko bao giờ thay đổi. Bởi rằng trong suy nghĩ của bà cụ Tứ thì “Ai giàu ba họ, người nào khó ba đời” nên bà vẫn luôn vạch ra trước mắt của hai đứa con một viễn cảnh tươi sáng nhất.

Chi tiết “nồi cháo cám” vừa có trị giá hiện thực thâm thúy vừa có trị giá nhân đạo, chạm tới trái tim người đọc. Về trị giá hiện thực “nồi cháo cám” tái tạo lại cuộc sống nghèo khổ, túng quẫn tới cùng cực của nạn đói năm 1945. Giữa quang cảnh đấy hiện lên những con người nghèo khổ tới tận cùng của xã hội, tưởng rằng sẽ ko còn một lối thoát nào cho tương lai. Nồi cháo cám đấy cho tới hiện thời vẫn ám ảnh tâm trí của người đọc, bởi nó có sức ám ảnh quá lớn.

Tuy nhiên, “nồi cháo cám” còn mang trị giá nhân văn thâm thúy, là tấm lòng người mẹ nghèo thực sự đáng trân trọng. Dù đói khổ nhưng bà cụ Tứ luôn dành những mến thương, những quan tâm thâm thúy nhất đối với con. Ngoài trị giá nội dung thì cụ thể “nồi cháo cám” còn mang trị giá nghệ thuật, bởi đây là một cụ thể nghệ thuật, tự bản thân của hình ảnh đó đã mang trị giá trong mình, làm cho cả câu truyện ngắn trở thành tươi đẹp và ấm áp hơn trong cảnh nghèo đói, chết chóc.

Gấp lại trang sách, hình ảnh “nồi cháo cám” của Kim Lân vẫn luôn quanh quẩn trong tâm trí người đọc. Nó thực sự ám ảnh, thực sự có sức lay động gớm ghê. Nạn đói năm 1945 và những con người thời kỳ đó bằng tình mến thương và lòng nhân hậu đã có thể vượt qua tất cả.

Ảnh minh họa (Nguồn internet)

Bài văn phân tích hình ảnh nồi cháo cám số 2

Có những cụ thể nghệ thuật đọc rồi là nhớ mãi bởi nó có sức rung động sâu xa, sức ám ảnh lâu bền trong người đọc như “bát cháo hành” của Thị Nở trong Chí Phèo (Nam Cao), như “nồi cháo cám” của bà cụ Tứ trong Vợ nhặt (Kim Lân). Nếu bát cháo hành là liều thuốc giải độc đối với những “con quỷ dữ” như Chí Phèo biết trở lại cuộc sông lương thiện, thì nồi cháo cám chính là tấm lòng thương yêu chân thực, cảm động của người mẹ nghèo khổ đối với những đứa con trong bữa cơm ngày đói đón dâu mới.

Gấp trang truyện lại, ko hiểu sao trước mắt ta cứ hiện lên rõ ràng như thực hình ảnh “người mẹ tươi cười, niềm nở: – Cám đấy mày ạ, hì. Ngon đáo để, cứ thử ăn nhưng mà xem. Xóm ta khối nhà chả có cám nhưng mà ăn đấy”. Có thật chăng món chè cám ngon đáo để? Có thật chăng lòng người mẹ đang vui sướng? Chỉ biết rằng cỏ một niềm xúc động rất thật cứ dâng lên trong lòng ta trước tấm lòng bà cụ Tứ lúc bà “lễ mễ” bưng nồi cháo ra, niềm nở tươi cười múc cháo cho hai đứa con.

Nhớ lại cuộc đời dài nghèo khổ của bà, mấy lúc trên gương mặt u tối đấy sáng lên một nụ cười? Ngay cả đêm qua, biết đàn ông đã nên vợ nên chồng, trong giờ phút trước tiên gặp người con dâu mới, nước mắt khổ đau và lo lắng của bà vẫn chảy nhiều hơn tuy trong thâm tâm bà cũng có chút “mừng lòng” và một vài tia hi vọng về chúng.

Vậy thì vì sao trong bữa cơm ngày đói đón dâu mới lại có chuyện “nồi cháo cám” với nụ cười niềm nở làm bừng sáng cả khuôn mặt già nua, nhẫn nhục của bà? Ta hiểu, ko phải bà vui cho bà, nhưng mà chính là bà đang cố tạo ra những thú vui, dù còn rất mỏng manh, cho đàn ông và con dâu trong ngày trước tiên nên vợ nên chồng. Tâm lòng người mẹ nghèo thương con thật cảm động. Bà đã dậy sớm, “xăm xắn” thu dọn nhà cửa, vườn tược cho quang quẻ, trong bữa cơm toàn nói những chuyện vui về tương lai như chuyện nuôi gà … Và “nồi cháo cám” chính là đỉnh cao của tấm lòng người mẹ nghèo thương hai đứa con vừa tìm tới với nhau trong cảnh “vợ nhặt” giữa những ngày đói kinh khủng nhất của năm 1945.

Còn nhớ một điều, đây ko phải là một bữa cơm thường nhật hằng ngày, nhưng mà là bữa cơm trước tiên đón dâu mới, bữa cơm ngày “nhị hỉ” thiêng liêng theo phong tục Việt Nam. Chính đêm qua, bà đã nói với người phụ nữ lạ bỗng trở thành thân thiết với mình: “Lẽ ra mẹ phải có năm ba mâm, mời bà con họ hàng, nhưng Bữa cơm đấy phải tươm tất, nhưng vì đang trong những ngày đói nên chỉ có “một niêu cháo lõng bõng, một dúm rau chuối thái rối chấm với muối trắng”. Ba mẹ con ăn vui vẻ nhưng loáng cái đã hết nhẵn, ko còn chút gì trên cái mẹt rách được dùng làm mâm. Một tình thế hụt hẫng sẽ tới trong bữa cơm ngày cưới, điều này, bà đã nhìn thấy trước, và bằng tấm lòng thương yêu của mình, bà đã tìm cách “cứu nguy” cho nó, mục tiêu là để cho đàn ông và con dâu có được thú vui trọn vẹn trong ngày đầu tiện nên vợ nên chồng. Nồi cháo cám có được là do lòng thương con thành tâm của bà, cũng là do cách nghĩ hồn nhiên mộc mạc của bà – những bà mẹ nông dân suốt đời lam lũ nghèo khổ.

Bà nấu nồi cháo cám, giấu đàn ông và con dâu, để tới cái giờ phút nguy nan đó mới đem ra “cứu nguy” như lúc ta xổ ra con át chủ bài lúc ván bài đã tới nước quyết định. Và như ta thấy, bà đã vui vẻ mời chào,niềm nở đón lấy bát của con dâu và đàn ông để múc cháo. Bà còn “nói trại” đi đó là chè khoán, ngon đáo để. Trong cụ thể nghệ thuật này, hai lần Kim Lân mô tả cái dáng tươi cười, niềm nở của bà mẹ với hai đứa con một cách thật thành tâm và hồn nhiên. Chính điều này làm ta xúc động, xót thương và cảm phục tấm lòng của người mẹ nghèo khổ. Bà đang vui (điều này hẳn là có vì đàn ông bà đã có gia đình bà đã có con dâu) hay bà đang cố tạo ra thú vui cho hai đứa con tội nghiệp của bà đã nên vợ nên chồng trong lúc đói kém này? (Điều này chắc là nhiều hơn, là điều chủ yêu trong lòng bà lúc bấy giờ).

Hình như bà cố ý xua đi ko khí u ám, phấn đấu vượt lên hoàn cảnh bằng sự tươi tỉnh động viên con. Bên trong cái vẻ tươi ,tỉnh đấy, ta biết lòng người mẹ đang thổn thức. Lòng người đọc cũng dâng lên bao xót xa… Tội nghiệp cho thú vui của bà – cái thú vui ko cất cánh lên được. Bởi, vẫn tồn tại bát cháo cám “chát xít, nghẹn bứ trong mồm” anh đàn ông và làm “tối sầm hai con mắt” người con dâu. Và, tiếng cười của bà tắt hẳn lúc “một nỗi tủi hờn dâng lên xung quanh mâm cơm”, họ cắm mặt ăn cho xong bữa, ăn nhưng mà ko nhìn nhau… Kim Lân viết những dòng này tưởng như khách quan, nhưng ta biết lòng ông đau nhói biết chừng nào, bởi chính ông, gia đình ông, trong những ngày đói của năm Ất Dậu đấy, cũng đã từng phải ăn cháo cám, ông đã biết mùi vị của cháo cám là thế nào?…

Phcửa ải, cái nồi cháo cám đấy có gì là quý giá đâu, nhưng tấm lòng người mẹ nông dân một đời nghèo khổ ngẫm lại ko đáng thương, đáng quý hay sao? Có thể bà chẳng còn sống mấy nữa. Nhưng bà sống vì con, cả đàn ông và người con dâu mới nhưng mà bà đã thương yêu thâm thúy, bà tìm thây ý nghĩa đời mình trong sự chăm lo vun vén cho con. Cái đức hi sinh, vị tha đấy là của bà, của bao bà mẹ nông dân khác nhưng mà ta đã gặp trong cuộc đời. Và nồi cháo cám nhưng mà Kim Lân đã dành cho bà ở đây, trong phần kết thúc thiên truyện ngắn này, nó vẫn gợi lên thâm thúy âm hưởng đau xót của nạn đói kinh khủng năm 1945, vẫn giữ lại cái hương vị thắm thiết nhân văn của khát khao tổ ấm gia đình dù trong cảnh “Vợ nhặt”; nhưng trên hết và bao trùm tất cả, đó là tấm lòng nhân hậu cao cả của những người mẹ Việt Nam – “đằng sau manh áo rách là những tấm lòng vàng!”

Đó là một cụ thể nghệ thuật đặc, sắc nhưng mà ta thường gặp ở cây bút viết truyện ngắn sởtrường về người nông dân Việt Nam: nhà văn Kim Lân.

Ảnh minh họa (Nguồn internet)
Ảnh minh họa (Nguồn internet)

Bài văn phân tích hình ảnh nồi cháo cám số 3

Thành công của một tác phẩm được làm nên từ rất nhiều yếu tố. Một trong số đó là những cụ thể đắt giá làm nên ấn tượng thâm thúy với người đọc và đồng thời qua đó phải trình bày được dụng ý nghệ thuật cũng như tư tưởng của tác giả trong tác phẩm đó. Trong truyện ngắn “Vợ nhặt”, nhà văn Kim Lân đã rất thành công lúc đưa hình ảnh nồi cháo cám vào trong tác phẩm, qua đó làm nổi trội tư tưởng nhân đạo của nhà văn đối với cuộc đời và con người.

“Vợ nhặt” là một bức tranh toàn cảnh về cuộc sống cùng cực, thê thảm của người nông dân trong nạn đói lịch sử 1945. Tiêu biểu cho những người nghèo nàn là gia đình anh Tràng. Trong hoàn cảnh nhà khó khăn tới vậy, việc lấy vợ của anh làm cho người nào nấy đều ngạc nhiên hết sức. Bởi giữa cảnh nghèo nàn, kề cận với cái chết, nuôi thân mình còn chưa xong vậy nhưng mà lại còn đeo thêm mồm ăn, “rước cái của nợ đấy về”. Và trong bữa cơm đón nàng dâu mới, hình ảnh nồi cháo cám làm cho người đọc ko khỏi xót xa và thương cảm cho những số phận cùng khổ. Với cụ thể này, nhà văn cũng muốn nói lên tình mến thương con người và ước mong về một tương lai tươi sáng, tốt đẹp hơn.

Nếu trong bữa ăn nghèo nàn thường nhật thì đành rằng, nhưng đây trong bữa sáng trước tiên nhà có cô dâu mới nhưng mà cả nhà lại ngồi với nhau bên nồi cháo cám. Bà cụ Tứ sợ con dâu buồn nên phân trần: “kể ra làm được năm ba mâm thì phải đấy nhưng nhà mình nghèo quá, cũng chả người nào chấp nhặt gì lúc này”. Tình cảnh khốn khó đấy lại càng làm cho người đọc ko khỏi nghẹn ngào vì bữa cơm đón nàng dâu mới thực sự thê thảm: “giữa cái mẹt rách có độc một lùm rau chuối thái rối, và một đĩa muối ăn với cháo, nhưng cả nhà đều ăn rất ngon lành”. Cả bà cụ Tứ, anh cu Tràng, vợ anh và cả người đọc đều hiểu rõ, với bữa cơm tương tự thì lấy đâu ra nhưng mà ăn ngon lành cho cho được. Nhưng ở đây, cả ba người đều “ăn rất ngon lành” là vì người nào cũng hiểu, người nào cũng nén trong lòng và cố làm ra vẻ vui tươi.

Nhưng có nhẽ đó cũng là thú vui thực sự. Bởi lẽ, vượt lên trên cái nghèo nàn hiện diện trước mắt, con người ta cũng biết trân trọng những hạnh phúc đời thường. Bà cụ Tứ chính là một người mẹ đầy nhân hậu và bao dung, dù trong cảnh nghèo nàn nhưng vẫn vui vẻ chấp nhận cô con dâu mới, thậm chí là còn vui tươi vì những tưởng con mình ko có người nào quan tâm tới vậy nhưng mà nay con đã lấy được vợ. Chính vì thế nhưng mà trong bữa cơm sáng, bà cụ đã nói toàn chuyện vui, chuyện tương lai để động viên các con: “Khi nào có tiền ta sắm lấy đôi gà. [..] Này ngoảnh đi ngoảnh lại chả mấy nhưng mà có ngay đàn gà cho nhưng mà xem…”. Những câu chuyện nhưng mà bà cụ nói đều là những chuyện tốt đẹp để mong tương lai sẽ rộng mở hơn. Đây cũng là những mong ước của tất cả mọi người trong hoàn cảnh khó khăn đấy.

Nhưng vừa mới nhen nhóm lên được chút kỳ vọng thì thực tại đã đổ sầm ngya trước mắt. Khi nhưng mà bà cụ “lật đật chạy xuống bếp, lễ bễ bưng ra một cái nồi bốc lên ngun ngút. […] vừa khuấy vừa nói: Chè đây! Chè khoán đây!” nhưng kì thực đó lại là một nồi cháo cám. Đây được xem là một cụ thể đắt giá, nó vừa gợi lên cái nghèo nàn cùng cực, vừa cho thấy tình người cao đẹp trong đó. Trong hoàn cảnh là nạn đói năm 1945, trong khi “Xóm ta khối nhà còn chả có cám nhưng mà ăn đấy”, thì nồi cháo cám lại được xem là một món ăn cứu đói, là món “chè” xa xỉ hơn nhiều nhà khác rồi. Và vì thế, mặc dù có chút thất vọng nhưng cả ba người ko một người nào chê trách. Mẹ Tràng thì niềm nở khen “ngon đáo để”. Tràng tuy cảm thấy nghẹn bứ nơi cổ họng nhưng vẫn phấn đấu ăn để mẹ vui lòng. Còn người vợ thì “điềm nhiên và vào mồm”. Chi tiết này cũng cho thấy vợ Tràng ko còn chao chát đỏng đảnh như hôm gặp trên phố nữa nhưng mà thị đã chấp nhận hoàn cảnh, đã thực sự sẵn sàng cùng gia đình vượt qua những tháng ngày khó khăn sắp tới. Chính vì thế nhưng mà tất cả ba người cùng tin vào một tương lai sẽ tốt đẹp hơn.

Có thể nói rằng, hình ảnh nồi cháo cám đã để lại những ấn tượng đậm nét trong tâm trí người đọc. Chi tiết này vừa có trị giá hiện thực lại vừa có trị giá nhân văn, nhân đạo rất lớn. Qua hình ảnh nồi cháo cám, người đọc hiểu rõ hơn về tình cảnh nghèo nàn, khốn khó của đồng bào ta trong nạn đói 1945. Tuy vậy nhưng trong cảnh chết chóc nghèo đó, người ta vẫn thấy ánh lên tình người, tình mến thương và lòng ham sống vô bờ bến. Tưởng nghe đâu đang trong bờ vực của cái chết lây lất, người ta chỉ nghĩ tới những thống khổ nhưng ko, ở đây người đọc vẫn bắt gặp tình thương của một người mẹ dành cho con, tình cảm của người vợ dành cho chồng và trách nhiệm của một người chồng dành cho gia đình của mình. Tất cả đều cùng hướng tới một tương lai hạnh phúc và no đủ hơn.

Ảnh minh họa (Nguồn internet)
Ảnh minh họa (Nguồn internet)

Bài văn phân tích hình ảnh nồi cháo cám số 4

Kim Lân ( 1920- 2007), tên thật là Nguyễn Văn Tài, quê ở làng Phù Lưu, xã Tân Hồng huyện Từ Sơn. Ông là một nhà văn lạ mắt và xuất sắc viết về nông dân của làng quê Việt Nam. Ông có rất nhiều tác phẩm nổi tiếng, trong đó tiêu biểu phải kể tới “Vợ nhặt”. Tác phẩm ra đời ngay sau cách mệnh tháng tám, viết về thời kỳ xảy ra nạn đói năm 1945. Và trong tác phẩm, Kim Lân đã rất thành công lúc đưa hình ảnh “nồi cháo cám” vào tác phẩm, một hình ảnh đầy dụng ý nghệ thuật và trị giá nhân đạo.

Ở “Vợ nhặt”, Kim Lân đã khắc họa rất thành công những nhân vật như bà cụ Tứ, anh cu Tràng, vợ Tràng, cùng cuộc sống khốn khổ, thê thảm của những con người giữa nạn đói năm 1945. Và để khắc họa rõ nét hình ảnh đó, cụ thể “nồi cháo cám” dường như đẩy mạch truyện lên cao trào, phản ánh thực tại khốn cùng về cái đói khổ, cùng với tình mến thương và lòng vị tha của người mẹ lên cao nhất. Qua “nồi cháo cám”, người đọc có thể tưởng tượng ra cảnh tượng nạn đói năm 1945 một cách chân thực, rõ nét nhất.

Câu chuyện nhặt được vợ của anh cu Tràng được tác giả khôn khéo đưa cụ thể “nồi cháo cám” vào để nói lên nỗi khốn cùng, đường cùng của những con người đang phải sống trong nạn đói năm 1945. Và trong hoàn cảnh đó, tình mến thương bao là của người mẹ cũng hiện lên thật rõ nét. Dù đang lúc đói khổ, thì tình mến thương đó vẫn luôn âm ỉ cháy trong trái tim của những người mẹ. Hình ảnh “nồi cháo cám” xuất hiện trong một tình huống vô cùng đặc thù. Không phải trong bữa ăn hàng ngày của một gia đình, nhưng mà lại xuất hiện ngay trong buổi sáng của lễ ra mắt cô con dâu mới. Bà cụ Tứ ngượng ngùng nói với cô con dâu” kể ra làm được năm ba mâm thì phải đấy nhưng nhà mình nghèo quá , cũng chả người nào chấp nhặt gì lúc này.” Sự đói khổ, nghèo hèn khiến con người ta phải nghẹn ngào.

Mâm cơm dành cho nàng dâu mới trong nạn đói thật thê thảm, “giữa cái mẹt rách có độc một lùm rau chuối thái rối, và một đĩa muối ăn với cháo, nhưng cả nhà đều ăn rất ngon lành”. Cái đói, cái nghèo bao trùm thì người nào cũng biết, nhưng họ nén ở trong lòng, cố ko bộc lộ ra bên ngoài. Vậy nhưng trong bữa cơm đấy, tâm trạng của cụ Tứ vô cùng phấn khởi, ko ủ rũ như mọi ngày. Bà nói rất nhiều chuyện vui, chuyện hay. Diễn biến tâm lý của người phụ nữ nghèo khổ có sự thay đổi rõ rệt. Bà tuy nghèo, tuy khổ nhưng lại rất yêu chiều con, kể cả con dâu mới. Có thể thấy, bà cụ Tứ đang nói những lời vô cùng tốt đẹp, về một tương lai tươi sáng của chính gia đình mình, và của cả quốc gia.

Rồi bà lật đật chạy xuống bếp, bưng lên nồi cháo cám. Nói với các con rằng: Chè khoán đây, ngon đáo để; cám đấy mày ạ, xóm mình còn có khối người ko có cám nhưng mà ăn đấy chứ.” Chi tiết này vô cùng đắt giá, gợi lên cái đói, nghèo tới cùng cực. Và dù ăn cháo cám nhưng cả ba người đều ăn rất ngon lành, vui vẻ. Có nhẽ vì đây là nồi cháo đong đầy tình mến thương của người mẹ. Chi tiết này khiến người đọc cảm thấy ấm áp, rằng dù trong hoàn cảnh nào thì tình mẹ vẫn luôn tương tự ko bao giờ thay đổi, mẹ luôn kỳ vọng các con có một tương lai tươi sáng hơn.

Hình ảnh “nồi cháo cám” trong Vợ nhặt vừa có trị giá hiện thực thâm thúy, tái tạo lại cuộc sống con người nghèo khổ tới tận cùng của nạn đói năm 1945. Lại vừa mang trị giá nhân đạo lúc nồi cháo cám đấy nói tới hình ảnh người mẹ với một sự đáng trân trọng và đầy mến thương.

Ảnh minh họa (Nguồn internet)
Ảnh minh họa (Nguồn internet)

Bài văn phân tích hình ảnh nồi cháo cám số 5

Vợ nhặt được xem là truyện ngắn thành công, mang tiếng tăm tới cho nhà văn Kim Lân. Truyện tái tạo cuộc sống cùng cực dần đi vào ngõ cụt nhưng ko bao giờ thất vọng của người dân sống trong nạn đói 1945. Nhà văn đã khắc họa nên hình ảnh “nồi cháo cám” chống đói của bà cụ Tứ, Tràng và cô vợ nhặt. Chính hình ảnh đắt giá này đã thổi bùng lên nội dung tác phẩm, khiến người đọc tưởng tượng được nạn đói hoành hành. Đồng thời, lột tả hết được tình thương, vị tha của người mẹ đối với những đứa con của mình.

Hình ảnh “nồi cháo cám” ko xuất hiện trong một bữa ăn giữa đời thường nhưng mà xuất hiện trong chính ngày lễ trọng đại – ngày ra mắt con dâu. Đặc thù hơn, với tình thương con mãnh liệt, bà cụ Tứ đã rằng “kể ra làm được năm ba mâm thì phải đấy, nhưng nhà mình nghèo quá, cũng chả người nào chấp nhặt gì lúc này”. Hình ảnh bùng lên giữa nạn đói năm 1945 khiến người ta ko tránh khỏi sự nghẹn ngào. Vậy nhưng, có ăn đã là may, người nào cũng nén sự xót thương trong lòng cố ăn để đương đầu với nạn đói.

“Giữa cái mẹt rách có độc một lùm rau chuối thái rối, và một đĩa muối ăn với cháo, nhưng cả nhà đều ăn rất ngon lành”. Điều đáng ngạc nhiên hơn rằng bà cụ Tứ ko nói về những chuyện buồn xưa cũ, thay vào đó bà kể những câu chuyện vui, những ngày còn lo ấm. Điều này giúp người đọc phần nào thấy được tâm lý của bà cụ, dù đói nhưng biết cách xoa dịu con. Đồng thời, những câu nói quanh nói quẩn bữa ăn như một khát khao về tương lai tươi sáng của con người.

“Bà lật đật chạy xuống bếp, lễ mễ bưng ra một cái nồi bốc lên ngun ngút. Bà lão đặt cái nồi xuống kế bên mẹt cơm, cầm cái môi vừa khuấy vừa nói: Chè khoán đấy, ngon đáo để. Cám đấy mày ạ, xóm mình còn có khối người ko có cám nhưng mà ăn đấy chứ”. Câu nói vừa dứt, sống mũi người đọc ắt hẳn sẽ cay cáy nhưng tại hoàn cảnh này, ba nhân vật trong câu chuyện ko một câu chê trách nào. Bởi nồi cháo ko chỉ chống đói, nhưng mà còn trình bày sự mến thương.

“Nồi cháo cám” ko chỉ mang ý nghĩa hiện thực lúc tái tạo những hình ảnh nghèo khổ tới cùng cực tưởng như ko còn lối thoát. Tuy nhiên, còn mang trị giá nhân văn thâm thúy lúc trình bày được tình thương yêu của người mẹ. Hình ảnh nồi cháo bốc khói trong buổi lễ ra mắt con dâu còn mang tới trị giá nghệ thuật to lớn, kiến câu chuyện thêm phần thú vị.

Ảnh minh họa (Nguồn internet)
Ảnh minh họa (Nguồn internet)

Bài văn phân tích hình ảnh nồi cháo cám số 6

Nhà văn Kim Lân là một tác giả có phong cách giản dị, mộc mạc, làm cho người đọc cảm động ám ảnh bởi trong mỗi tác phẩm ông đều gửi gắm nhiều tình cảm chất chứa. Hình ảnh nồi cháo cám trong tác phẩm Vợ nhặt là liều thuốc có sức rung động sâu xa, trình bày sức sống mãnh liệt vượt qua bao thời kì.

Truyện ngắn Vợ nhặt lấy bối cảnh nạn đói năm 1945 trong khi cả nước ta rơi cảnh lầm than, khốn cùng, người chết như ngả rạ, trong bối cảnh lịch sử đó nhiều người dân đã thiệt mạng, những người sống thì sống cuộc đời khốn cùng lay lắt. Hình ảnh nồi cháo cám làm cho người đọc cảm thấy ám ảnh, về cuộc sống lay lắt, khổ cực của người nông dân dưới cơ chế áp bức bóc lột một cổ nhiều tròng.

Trong bối cảnh nạn đói hoành hành, Tràng một người đàn ông nghèo túng sống cảnh mẹ góa con côi, nhà nghèo, thân hình bên ngoài thô kệch, quai hàm bạnh ra, hai con mắt ti hí hấp háy, mồm lúc nào cũng tủm tỉm cười một mình. Nếu phổ biến thì một người đàn ông như anh cu Tràng sẽ ko bao giờ lấy được vợ, nhưng trong hoàn cảnh cả nước đói kém người chết đầy đường thì anh cu Tràng lại dễ dàng nhặt được vợ như nhặt một thứ gì đó rơi ngoài đường mang về nhà.

Hoàn cảnh khốn khó cũng đã xô đẩy một người con lấy chồng nhưng mà ko có sự chứng kiến của hai bên họ hàng, ko có nổi mâm cơm cúng ông bà tổ tiên…Mọi thứ đều quá đơn giản. Hai con người nghèo túng gắn kết lại với nhau, họ nương tựa vào nhau để tìm một kỳ vọng mới. Bà cụ Tứ mẹ anh cu Tràng được tác giả Kim Lân phác họa lên là một người phụ nữ hiền lành, nhân hậu bà sẵn sàng chấp nhận người con gái xa lạ làm con dâu mình “Có gặp thời buổi này thì người ta mới lấy tới con mình, nhưng mà con mình mới có vợ” đó là những suy nghĩ chân thực cảm động của một người phụ nữ thương con.

Sau đêm tân hôn, buổi sáng thức dậy anh cu Tràng thấy nhà cửa đã được quét dọn sạch sẽ, vợ anh ngồi đó là thật nhưng mà cứ ngỡ như là mơ. Bà cụ Tứ niềm nở bưng bữa ăn sáng ra “Chè khoán đấy”. Nồi cháo cám xuất hiện làm cho mọi người đều cảm thấy đau xót nhưng tất cả đều điềm nhiên chấp nhận cái nghèo đói, mỗi người đều ăn uống vui vẻ như thể ngon lắm. Một bữa ăn toàn những sơn hào hải vị.

Trong bữa ăn những con người đó mơ về một tương lai tốt đẹp hơn về chuyện làm vườn rồi sắm đôi gà về nuôi, chuyện làng Sùng người ta ko cần phải thu thuế, rồi người dân lao động phá kho thóc Nhật chia cho dân nghèo. Hình ảnh nồi cháo cám là thực tiễn phũ phàng nhưng mà đôi trẻ phải đối diện sau lúc cưới nhau chưa được bao lâu. Nhưng bằng tấm lòng người mẹ thương con bà cụ Tứ đã gợi ra những kỳ vọng mới cho đàn ông và con dâu của mình, để họ có thêm động lực hướng tới tương lai, niềm tin vào những chặng đường sắp tới.

Người mẹ nghèo khổ xót xa lúc phải giấu các con nấu một nồi cháo cám tới gần bữa ăn mới đem ra, bà còn nói tránh đi “Chè khoán đây, ngon đáo để” làm sao có thể ngon với một loại thức ăn đắng ngắt. Trong bữa cơm bà vui vẻ kể nhiều chuyện vui để cho các con vui vẻ theo. Một người mẹ nhất mực thương con, quặn thắt lòng lúc đàn ông cưới vợ trong hoàn cảnh khốn khó này.

Hình ảnh nồi cháo cám nhưng mà Kim Lân đã mô tả có sức sống vô cùng mãnh liệt ám ảnh người đọc, gợi lên những âm hưởng tha thiết trình bày sự khát khao hạnh phúc của những con người trong bối cảnh lịch sử. Hình ảnh này trình bày sự tài tình của Kim Lân trong ngòi bút của mình, trình bày sự thâm thúy của tác giả, lúc phác họa cụ thể, tình huống truyện.

Ảnh minh họa (Nguồn internet)
Ảnh minh họa (Nguồn internet)

Bài văn phân tích hình ảnh nồi cháo cám số 7

Ai đó từng nói rằng: “Chi tiết nhỏ làm nên nhà văn lớn”. Quả đúng là tương tự, Kim Lân đã xây dựng cụ thể nồi cháo cám thật lạ mắt, gây được ấn tượng mạnh với độc giả qua truyện ngắn “Vợ nhặt”. Hình ảnh này đã góp phần tạo nên thành công trong sự nghiệp sáng tác của ông.

Kim Lân là nhà văn viết truyện ngắn sống động và xúc động về đời sống dân quê, ông hiểu thâm thúy hoàn cảnh và tâm lí các nhân vật của mình. Năm 1954, Kim Lân đã viết tác tác phẩm này dựa vào một phần truyện cũ và được in trong tập “Những con chó xấu xí”. “Vợ nhặt” đã tái tạo lại một cách sống động về nạn đói ở nước ta năm 1945 khiến khoảng hai triệu người chết. Hình ảnh nồi cháo cám thật đắt giá lúc đã trình bày được bức tranh hiện thực năm đấy.

Đây là cụ thể xuất hiện ở cuối tác phẩm gắn với nhân vật bà cụ Tứ, anh cu Tràng và thị. Cháo cám là món ăn trước tiên lúc thị về nhà Tràng làm dâu. Bữa cơm ngày đói đã thảm hại lúc “giữa cái mẹt rách có độc một lùm rau chuối thái rối”, “một đĩa muối ăn với cháo” nay lại càng thảm hại hơn lúc có sự xuất hiện của nồi cháo cám. Bà cụ Tứ lật đật chạy xuống bếp, lễ mễ bưng ra một nồi khói bốc lên ngun ngút. Bà đặt cái nồi xuống kế bên mẹt cơm rồi cầm cái môi vừa khuấy vừa cười: “Chè đây. Chè khoán đây, ngon đáo để cơ”. Thực chất cám là thứ đã bỏ đi, chỉ dành cho động vật ăn nhưng trong thời buổi đói khát thì “khối nhà chẳng có cám nhưng mà ăn”.

Bát cháo cám có vị “đắng chát”, “nghẹn bứ trong cổ” khiến mặt anh cu Tràng “chun ngay lại”, người con dâu thì “điềm nhiên và vào mồm”, hai con mắt tối lại. Hương vị đấy khiến trong bữa ăn ko người nào nói với nhau câu gì, họ cắm đầu ăn cho xong và tránh nhìn mặt nhau. Một nỗi tủi hờn len vào tâm trí họ. Món ăn này trình bày tình mến thương của bà cụ Tứ dành cho người đàn ông và người con dâu. Người con dâu nhưng mà bà thương xót trong hoàn cảnh vì cái đói nhưng mà tới với con bà, cũng nhờ thế nhưng mà Tràng mới lấy được vợ, nhưng lại là vợ nhặt, thân phận con người còn rẻ rúng hơn cả cỏ rác.

Qua nồi cháo cám, tính cách của các nhân vật cũng được khắc họa một cách rõ nét hơn. Bà cụ Tứ hiện lên là một người mẹ nhân hậu, có lòng thương con thâm thúy. Lòng người mẹ nghèo khổ đấy vừa bi đát lại vừa xót thương cho số kiếp con mình và người con dâu tội nghiệp. Bà đã dậy quét dọn và sẵn sàng bữa ăn cho cả nhà, trong bữa ăn bà luôn nói tới những điều tốt đẹp để truyền cho các con niềm tin vào cuộc sống.

Anh cu Tràng là một người con hiểu rõ hoàn cảnh gia đình mình chỉ là dân ngụ cư nhưng anh đã dũng cảm đón nhận hạnh phúc cuộc đời. Anh còn là người chồng có trách nhiệm, có nghĩa vụ phải lo lắng cho vợ con sau này. Trước nồi cháo cám đắng chát, người vợ nhặt điềm nhiên đưa vào mồm để ko làm mẹ chồng buồn lòng. Bát cháo cám là điểm cuối của tình yêu và cũng là điểm khởi đầu của hạnh phúc gia đình. Từ nay, ba người họ sẽ gắn kết, mến thương lẫn nhau, tin vào một ngày mai tươi sáng hơn.

Giá trị nhân đạo của tác phẩm được trình bày rõ qua hình ảnh này. Nó tố cáo tội ác của thực dân, phát xít, phong kiến đẩy nhân dân ta vào nạn diệt chủng. Nồi cháo cám tuy bình dị thậm chí là tầm thường nhưng lại là thứ giúp những con người nghèo khổ vượt qua nạn đói, là tình mến thương nhưng mà bà cụ Tứ dành cho hai con. Đây còn là dụng ý của Kim Lân nhằm trình bày trị giá hiện thực của truyện ngắn và nghệ thuật phân tích tâm lí nhân vật sắc sảo của nhà văn.

Có thể nói, nồi cháo cám là một cụ thể đắt giá của tác phẩm, trình bày tài năng của nhà văn Kim Lân. Tuy nhiên thời khắc xuất hiện nồi cháo cám vào buổi sáng hôm sau cũng gợi ý tưởng tích cực, sáng sủa về cuộc sống của gia đình anh cu Tràng nói riêng và của nhân dân nói chung.

Ảnh minh họa (Nguồn internet)
Ảnh minh họa (Nguồn internet)

Bài văn phân tích hình ảnh nồi cháo cám số 8

Kim Lân là một nhà văn tài năng và đặc thù ông bén duyên với những tác phẩm mang tính chất rất giản dị đặc thù là các tác phẩm về những số phận khó khăn. Tác phẩm “Vợ nhặt” là một trong số những tác phẩm tiêu biểu nhưng mà trong đó tác giả đưa ra cho ta những cách nhìn rất chân thực về người nông dân trong cảnh nghèo đói, tù túng. Tác phẩm đã trình bày rất rõ hai trị giá, trị giá nhân đạo và trị giá hiện thực rất thâm thúy.

Với tư cách là một nhà văn của nông thôn, Kim Lân là người rất hiểu người nông dân, lại là người trong cuộc của cái nạn đói kinh khủng này, Vợ nhặt được tái tạo là một bức tranh cô đúc nhưng mà đầy đủ, nói chung nhưng mà cụ thể, khắc sâu thành ấn tượng rõ nét.

Qua tác phẩm ta có thể thấy bức tranh toàn cảnh về nạn đói kinh khủng năm 1945 với cảnh người đói “bồng bế, dắt díu nhau xanh xám như những bóng ma, và nằm ngổn ngang khắp lều chợ”, “bóng những người đói dật dờ đi lại lặng lẽ như những bóng ma”, và sau đó là “người chết như ngả rạ”, “thây nằm còng queo bên đường”, “ko khí vẩn lên mùi gây của xác người”, rồi “mùi đốt đống rấm ở những nhà có người chết theo gió thoảng vào khét lẹt” và “tiếng hờ khóc tỉ tê trong đêm khuya”…như thế cái đói đó đã tràn tới xóm ngụ cư, ùa vào gia đình anh Tràng, bủa vây và dọa nạt số phận từng con người, ko trừ một người nào. Tác phẩm cũng vẽ ra “Bức tranh về số phận những con người trên bờ vực thẳm của nạn đói: “những khuôn mặt hốc hác u tối trong “cuộc sống đói khát”, “ko nhà nào có ánh đèn, lửa”, tới cả trẻ em cũng ngồi ủ rũ dưới những xó đường ko buồn nhúc nhích.

Trong gia đình Tràng thì bà cụ Tứ già lão ko làm được gì, anh đàn ông đẩy xe bò thuê để kiếm sống qua ngày, người con dâu “quần áo tơi tả như tổ đỉa, gầy sọp hẳn đi, hai con mắt trũng hoáy, cái ngực gầy lép nhô hẳn lên”… Số phận của họ có khác gì “cái nhà vắng teo đứng rúm ró trên mảnh vườn mọc lổn nhổn những búi cỏ dại” và bữa cơm ngày đói với nồi cháo cám “đắng chát và nghẹn bứ trong cổ”…Vợ nhặt của Kim Lân còn là niềm khát khao tới cháy bỏng với tổ ấm gia đình trọn ven. Niềm khát khao tổ ấm gia đình được trình bày chân thực và có chiều sâu qua tâm trạng nhân vật Tràng :từ trên bờ vực thẳm của cái chết, họ đã dám khát khao tới tổ ấm gia đình, tới một cuộc sông thực sự và cao đẹp của con người. Cho nên, tuy “chợn” lúc nghĩ “thóc gạo này tới cái thân mình cũng chả biết có nuôi nổi ko, lại còn đèo bòng”, nhưng Tràng vẫn “Chậc, kệ!” và dẫn vợ về nhà.

Trong tác phẩm Vợ nhặt “Anh vừa xấu hổ lại vừa tự hào lúc đưa vợ đi qua xóm ngụ cư, bởi vì có “một cái gì mới mẻ, lạ lắm, chưa từng thấy” dâng lên “ôm ấp, mơn man khắp da thịt..,”; và nhất là, trong buổi sáng trước tiên lúc có vợ, Tràng thấy cuộc đời mình đột nhiên thay đổi hẳn: “Hắn thấy thương yêu gắn bó với cái nhà của hắn lạ lùng”, “một nguồn vui sướng, phấn khởi đột ngột tràn trề trong lòng”, “hiện thời hắn mới thấy hắn nên người, hắn thấy hắn có nghĩa vụ phải lo lắng cho vợ con sau này”. Đây là đoạn văn đầy cảm hứng nhân đạo với các nhân vật của ông. Chính vì mến thương chính vì khát khao có một mái ấm gia đình nên con người ta biết quí trọng những thứ xung quanh hơn.

Ở “Vợ Nhặt” trị giá hiện thực tuy chưa rõ nét nhưng đã xuất hiện ở cuối truyện trong ý tưởng của Tràng: “cảnh những người nghèo nàn ầm ầm kéo nhau đi trên đê Sộp. Đằng trước có lá cờ đỏ to lắm”. Đoàn người đi phá kho thóc Nhật và lá cờ của Việt Minh. Đây là hiện thực nhưng cũng là ước mơ của những người giống như Tràng.Không những truyện trình bày trị giá hiện thực nhưng mà còn là trị giá nhân đạo thâm thúy. ở đây chúng ta có thể nhìn thấy tình thương yêu giai cấp, sự nuôi nấng lẫn nhau của những người nghèo khổ được trình bày rất cao đẹp và cảm động qua tấm lòng bà cụ Tứ đối với đàn ông và con dâu.

Vượt lên tình thương con – nhất là đối với người phụ nữ lạ đột nhiên thành con dâu mới – đó là tình thương yêu giai cấp của những người nghèo khổ. Bà cụ tứ đã gọi thị là “con”, tôn trọng thị, nói chuyện thân tình với thị ngay đêm đầu họp mặt. Và sáng hôm sau, bà cụ tứ cố tạo ra thú vui cho đàn ông và con dâu vui. Trong tác phẩm” Chi tiết nồi cháo cám thật cảm động trong bữa cơm ngày đói đón dâu mới. Không chỉ là tấm lòng người mẹ thương con nhưng mà trong tình thương đấy còn có cả đức vị tha cao cả.

Truyện kết thúc với một cái kết đầy gợi mở đã tạo cho người đọc những cảm hứng trong tìm tòi và chiêm nghiệm. Dưới ngòi bút tài hoa của tác giả Kim Lân chúng ta có dịp đắm chìm trong ko gian đấy, và nhìn thấy những vẻ đẹp của hai trị giá lớn: trị giá hiện thực thâm thúy và trị giá nhân đạo cao cả.

Ảnh minh họa (Nguồn internet)
Ảnh minh họa (Nguồn internet)

Bài văn phân tích hình ảnh nồi cháo cám số 9

Nhắc tới kho tàng văn học phong phú Việt Nam, chúng ta ko thể ko tự hào bởi sự góp mặt của muôn vàn nhà văn, thi sĩ và các tác phẩm nổi tiếng. Với mỗi đứa con ý thức, họ luôn phấn đấu tạo nên những cụ thể nghệ thuật đắt giá làm cho muôn thuở nhớ tới những lời thơ, áng văn đấy. Trong truyện ngắn “ Vợ nhặt” của nhà văn Kim Lân, hình ảnh “ nồi cháo cám” là một trong những điểm sáng nổi trội lên chủ đề tác phẩm.

“Vợ nhặt” được ra đời trong bối cảnh toàn dân chìm ngập trong sự đói kém, thất bát năm 1945. Sau những tình tiết cao trào của anh cu Tràng lúc anh cu nhặt của vợ làm cho bao người ở cái xóm ngụ cư nghèo đói đấy rất mực khác nhiên. Bởi giữa cảnh thiếu ăn kề cận với cái chết, nuôi thân còn chưa xong còn đeo thêm mồm ăn. Và trong bữa cơm đón nàng dâu mới, thiếu vắng “ mâm cao cỗ đầy”, tới miếng trầu còn ko có thì hình ảnh “ nồi cháo cám” lại càng khiến người đọc ko khỏi thương xót, ám ảnh.

Tác giả đã rất khôn khéo lựa chọn “ nồi cháo cám” vào câu chuyện, thay vì phải dông dài kể lể về cái nghèo cái khổ. Chỉ cần hình ảnh đấy, người ta đã mường tượng cái nạn đói năm ất dậu năm xưa khiến người ta cùng cực tới nhường nào. Thế nhưng, gạt qua quang cảnh u ám nghèo đói, câu chuyện đấy vẫn ánh lên tình thương của người mẹ già cho các con vẫn ko hề bị mai một.

“Nồi cháo cám” xuất hiện ngay trong buổi sáng ngày hôm sau của cô dâu mới, như mong muốn của bà cụ tứ thì “ kể làm được năm ba mâm thì phải đấy nhưng nhà mình nghèo quá, cũng chả người nào chắp nhặt gì lúc này”. Hoàn cảnh khốn khổ giữa năm 1945 thật khiến người ta phải buông một tiếng thở dài nghẹn ngào. Tình huống này xảy ra ở khắp muôn nhà chòm xóm, ba con người, ba suy nghĩ nhưng bó chung lại một hoàn cảnh số phận, anh tràng, Thị và bà cụ Tứ người nào cũng hiểu bữa cơm tương tự thì lấy đâu ra nhưng mà ngon lành, cũng chẳng dám ước tới một bữa thịnh soạn hơn.

“Cám đấy mày ạ, xóm mình còn có khối người ko có cám nhưng mà ăn đấy chứ”. Giua bao bộn bề suy nghĩ, mù mịt về tương lai, cụ Tứ vẫn phấn đấu vui vẻ, niềm nở nhưng mà khích lệ các con. Cụ ko thể cho con những xa hoa vật chất, hay một đám cưới đúng nghĩa nhưng nồi cháo cám đong đầy tình mẹ, tình thương và lòng vị ta vẫn có trị giá xiết bao. Có biết bao nhiêu người ngoài kia đang chết đói từng ngày, cụ vẫn mở lòng đón tiếp cô vợ mới của đàn ông cụ. Cụ động viên các con rằng “ Khi nào có tiền ta sắm lấy đôi gà… Này ngoảnh đi ngoảnh lại chả mấy nhưng mà có ngay đàn gà cho nhưng mà xem”. Có thể trong mai, ngày kia cái chết do đói ăn có thể tìm tới gia đình cụ bất kì lúc nào, nhưng cụ vẫn mong ước cho tương lai tốt đẹp hơn.

Cụ ko gọi là cháo cám nhưng mà cụ bảo các con “ chè khoán, chè khoán đây!”.Hương vị của Chè nó ngọt mát, tốt đẹp hơn biết bao, nhưng chè của cụ nấu làm cho cả ba cảm thấy bựa chát nơi cổ họng. Thế nhưng ko khí gia đình vẫn vui vẻ, đầm ấm. Nó làm cho mọi người cùng tin vào một cuộc sống tươi sáng hơn.

“Ai giàu ba họ, người nào khó ba đời”. Hình ảnh “ nồi cháo cám” vừa có trị giá hiện thực thâm thúy vừa có trị giá nhân đạo to lớn. Trong bộn bề khó khăn, túng quẫn, phải ăn “’ cám” hay “ cơm” của thời kì năm 1945, ý chí con người vẫn khôn hề bị lấm bùn, chôn vùi trong nghèo đói. Xã hội phong kiến làm cho cuộc sống bao người phải chịu cảnh lầm than, thất vọng nhưng sẽ vẫn có một lối thoát cho tương lai ngày mai. Trên tất cả, tình mến thương và lòng ham sống vô bờ bến luôn tồn tại trong bất kỳ hoàn cảnh nào. Tình mẹ, tình nghĩa vợ chồng sẽ dẹp tan mọi nỗi thống kể trên cuộc đời.

Ảnh minh họa (Nguồn internet)
Ảnh minh họa (Nguồn internet)

Bài văn phân tích hình ảnh nồi cháo cám số 10

Kim Lân là một nhà văn tiêu biểu cho nền văn học thời kỳ trước kỳ cách mệnh tháng 8 năm 1945. Những tác phẩm của ông thường gắn liền với hình ảnh người nông dân trong thời đoạn quốc gia ta còn trong chiến tranh chống thực dân Pháp. Tác phẩm “Vợ nhặt” là một tác phẩm tiêu biểu khẳng định tên tuổi của ông. Sự thành công của tác phẩm do nhiều yếu tố một trong những cụ thể đắt giá làm nên ấn tượng thâm thúy tới người đọc bởi trị giá nghệ thuật cũng như tư tưởng của tác giả.

Hình ảnh nồi cháo cám vào ngày trước tiên sau lúc nhân vật Tràng nhặt được vợ trình bày sự nhân văn của tác giả với những nhân vật của mình. Với những mảnh đời người nông dân trong xã hội cũ. Trong tác phẩm “Vợ nhặt” tác giả đã tái tạo lại cuộc sống khốn cùng, thê lương của những thân phận nông dân trong nạn đói năm 1945 làm chết hai triệu đồng bào ta, làm cho cho nhiều người dân của quốc gia ta phải đối diện với những khốn khổ cùng cực. Trong hoàn cảnh mạng người rẻ rúm, cái ăn cái mặc còn chẳng có thì việc nhân vật Tràng một thanh niên bần hàn, sống cảnh mẹ góa con côi. Tràng có ngoại hình khá thô kệch, thân thể to xác, và đầu óc thì lúc nào cũng toàn chứa những suy nghĩ kỳ quái.

Một con người như Tràng sẽ thật khó khăn trong việc lấy được vợ. Nhưng trong hoàn cảnh nghèo nàn, khốn cùng anh ta lại nhặt được vợ vô cùng dễ dàng chỉ với một câu nói bông đùa “Muốn ăn cơm trắng với giò, thì lại đây đẩy xe bò với anh” chỉ một câu nói vu vơ, bông đùa tương tự nhưng mà có người con gái theo ko hắn về nhà làm vợ. Sau đêm tân hôn bất thần tới ngỡ ngàng. Bữa ăn của cả gia đình mừng ngày Tràng có vợ bưng ra chỉ là nồi cháo cám đắng chát. Mẹ chồng sợ con dâu buồn vì cảnh nhà quá nghèo nên phân trần “Kể ra làm được năm ba mâm thì phải đấy nhưng nhà mình nghèo quá, cũng chẳng người nào chấp nhặt gì lúc này”.

Hoàn cảnh của gia đình Tràng khiến nhiều người phải rưng rưng rơi lệ. Giữa cái mẹt rách có độc một lùm rau chuối thái rối và một đĩa muối ăn với nồi cháo cám, nhưng cả đều ăn rất ngon lành. Một bữa cơm quá khổ cực tương tự thì làm sao ngon lành cho được nhưng có nhẽ cả ba người đều phấn đấu tỏ ra vui vẻ, hoặc giả họ vui vì biết đâu ngày mai sẽ khác, vì từ nay họ đã có đôi gia đình có thêm người thì có thêm nhân lực lao động. Tuy nhiên bữa cơm của cả gia đình anh Tràng vẫn là một bữa cơm hạnh phúc bởi trong bối cảnh có nước ta lúc bấy giờ có hai triệu người dân chết đói vì ko có gì để nhưng mà ăn, thì nồi cháo cám vẫn là thứ lương thực quý giá có thể duy trì mạng sống của con người trong cảnh khốn cùng. Trong cảnh nhà neo đơn thêm mồm ăn là thêm một gánh nặng.

Nhưng bà cụ Tứ mẹ của anh Tràng vẫn vui vẻ tiếp thu một người con dâu vợ với ko biết từ đâu dạt về đây rồi vào nhà mình làm dâu, ko biết gốc tích cô gái này thế nào đã lập gia đình lần nào chưa? Hay là gái giang hồ, nhiều tai tiếng, rồi nay muốn lánh tạm ở một gia đình kiếm miếng ăn qua ngày. Bà cụ Tứ ko suy nghĩ so kè, tiếp thu cô con dâu của mình bằng cả tấm lòng nhân hậu của một người làm mẹ thương đàn ông thật lòng mình.

Bà muốn con bà vui vẻ, bà cũng muốn cho cô gái kia một gia đình bởi trong hoàn cảnh quốc gia tao loạn như hiện nay một cô gái sống một mình nay đây mai đó sẽ có rất nhiều nguy hiểm rình rập. Hình ảnh nồi cháo cám gợi cho người đọc rất nhiều suy nghĩ, làm cho người nào cũng cảm thấy nghẹn ngào cảm thương cho những thân phận con người trong thời kỳ khó khăn đã tìm tới nương tựa vào nhau. Họ tìm tới nhau, như thể mong tìm tới niềm kỳ vọng vào cuộc sống tương lai sẽ tốt đẹp hơn.

Một tương lai được cách mệnh soi đường chỉ lối, một tương lai no đủ hạnh phúc hơn. Hình ảnh cuối cùng của câu chuyện chính là lá cờ đỏ sao vàng, phá những kho thóc Nhật cứu đói dân nghèo trình bày niềm tin tưởng của những người dân nghèo khốn khổ.

Ảnh minh họa (Nguồn internet)
Ảnh minh họa (Nguồn internet)

Bài văn phân tích hình ảnh nồi cháo cám số 11

Đôi lúc trong những tác phẩm lớn, người đọc sẽ ko thể nào nhớ hết các tình tiết trong chuyện nhưng mà họ chỉ nhớ tới một cụ thể đắt giá đã là đủ rồi. Trong truyện ngắn “Vợ nhặt” của nhà văn Kim Lân, hình ảnh nồi cháo cám để để lại ấn tượng thâm thúy trong lòng độc giả.

“Vợ nhặt” là một bức tranh toàn cảnh về cuộc sống khổ cực, thê thảm của người nông dân trong nạn đói lịch sử 1945. Tiêu biểu cho những người dân trong thời kỳ này là gia đình anh Tràng. Trong hoàn cảnh nghèo nàn tới vậy, việc anh lấy vợ đã gây lên sự ngạc nhiên cho nhiều người. Bởi giữa cảnh nghèo đói ko lo được cho mình nhưng mà anh còn “rước cái của nợ đấy về”. Chính vì thế trong bữa cơm đón nàng dâu mới, hình ảnh nồi cháo cám làm cho người ta ko khỏi xót xa và thương cảm cho những số phận cùng khổ đấy. Qua cụ thể này, nhà văn muốn trình bày tình mến thương với con người và ước mong về một tương lai tươi sáng, tốt đẹp hơn.

Trong quang cảnh nghèo nàn của xã hội lúc bấy giờ, cả nhà lại ngồi với nhau bên nồi cháo cám. Bà cụ Tứ sợ con dâu buồn nên đã phân trần: “kể ra làm được năm ba mâm thì phải đấy nhưng nhà mình nghèo quá, cũng chả người nào chấp nhặt gì lúc này”. Tình cảnh khốn khó đấy làm cho người đọc ko khỏi nghẹn ngào với bữa cơm đón nàng dâu thực sự thê thảm: “giữa cái mẹt rách có độc một lùm rau chuối thái rối, và một đĩa muối ăn với cháo, nhưng cả nhà đều ăn rất ngon lành”. Cả bà cụ Tứ, anh cu Tràng, vợ anh và cả người đọc đều hiểu bữa cơm tương tự ko hề ngon một tẹo nào. Tuy nhiên cả ba người đều “ăn rất ngon lành” là vì nấy đều muốn trình bày sự vui vẻ trong hoàn cảnh này.

Nhưng có nhẽ đây cũng là thú vui thực sự lúc 3 con người đấy luôn muốn vượt lên trên cái nghèo nàn hiện diện trước mắt để trân trọng niềm hạnh phúc đời thường. Bà cụ Tứ là một người mẹ đầy nhân hậu và bao dung, lúc trong cảnh nghèo nàn vẫn vui vẻ chấp nhận cô con dâu mới. Có nhẽ vì điều này nên trong bữa cơm sáng, bà cụ đã nói toàn chuyện vui, chuyện tương lai để động viên các con: “Khi nào có tiền ta sắm lấy đôi gà…. ngoảnh đi ngoảnh lại chả mấy nhưng mà có ngay đàn gà cho nhưng mà xem…”. Những câu chuyện nhưng mà bà cụ nói đều là những điều tốt đẹp để kỳ vọng có một tương lai sẽ rộng mở hơn. Đây cũng là mong ước của tất cả mọi người trong thời kỳ khó khăn đấy.

Trong ko khí vui vẻ của bữa cơm gia đình, bà cụ “lật đật chạy xuống bếp, lễ bễ bưng ra một cái nồi bốc lên ngun ngút. […] vừa khuấy vừa nói: Chè đây! Chè khoán đây!”. Nhưng thực chất đó lại là một nồi cháo cám. Hình ảnh này được xem là một cụ thể đắt giá, nó vừa gợi lên cái nghèo nàn cùng cực, vừa cho thấy tình người cao đẹp trong đó. Trong hoàn cảnh là nạn đói năm 1945, nhiều người ko có nổi cám nhưng mà ăn, thì nồi cháo cám lại được xem là một món ăn cứu đói, là món ăn xa xỉ đối với nhiều người khác. Chính vì thế, mặc dù có chút thất vọng nhưng cả ba người ko một người nào chê trách. Cả 3 đều rất vui vẻ tiếp thu nồi cháo cám. Mẹ Tràng thì niềm nở khen “ngon đáo để”. Tràng dù cảm thấy nghẹn bứ nơi cổ họng nhưng vẫn phấn đấu ăn để mẹ vui lòng. Còn người vợ thì “điềm nhiên và vào mồm”. Chi tiết này cũng cho thấy vợ Tràng đã chấp nhận hoàn cảnh, ko còn trở thành đỏng đảnh như trước và thị đã thực sự sẵn sàng cùng gia đình vượt qua những tháng ngày khó khăn sắp tới. Có được những điều này có nhẽ là do cả ba người cùng tin vào một tương lai sẽ tốt đẹp hơn sẽ tới với họ.

Có thể nói rằng, hình ảnh nồi cháo cám đã để lại những ấn tượng đậm nét trong lòng người đọc. Chi tiết này vừa có trị giá hiện thực lại vừa có trị giá nhân văn, nhân văn thâm thúy. Qua hình ảnh nồi cháo cám, người đọc hiểu hơn về tình cảnh nghèo nàn, khốn khó của đồng bào ta trong nạn đói 1945. Tuy nhiên trong hoàn cảnh chết chóc nghèo đó, người ta vẫn thấy được tình người, tình mến thương và lòng ham sống vô bờ bến. Tưởng chừng trong bờ vực của cái chết lay lắt đấy, người ta chỉ nghĩ tới những khổ đau, xấu số, nhưng ko, ở hoàn cảnh đấy người đọc vẫn bắt gặp tình thương của một người mẹ dành cho con, tình cảm của người vợ đối với chồng và trách nhiệm của một người chồng đối với gia đình của mình. Tất cả đều cùng hướng tới một tương lai hạnh phúc và no đủ hơn.

Qua văn pháp tả thực cùng mới việc sử dụng những từ ngữ, hình ảnh dân dã và tượng trưng đã góp phần trình bày sự thành công của tác phẩm. Những tài hoa trong nghệ thuật viết truyện của nhà văn Kim Lân cũng giúp người đọc hiểu và thông cảm cho những con người ở thời kỳ đó. Đồng thời, ta cũng thấy được tình cảm thành tâm và tác giả đã dành cho những nhân vật của mình.

Ảnh minh họa (Nguồn internet)
Ảnh minh họa (Nguồn internet)

Bài văn phân tích hình ảnh nồi cháo cám số 12

“Chi tiết là hạt bụi vàng của tác phẩm”, ko một tác phẩm nào xuất sắc, nếu ko thể tạo được những cụ thể giàu ý nghĩa nhân văn. Trong Chí Phèo ta còn nhớ những cụ thể tiếng chửi, bát cháo hành… còn với tác phẩm Vợ Nhặt của Kim Lân, tác giả đã xây dựng thành công một cụ thể vô cùng đắt giá và nổi trội, đó chính là “nồi chè khoán” của gia đình anh Cu Tràng.

Vợ Nhặt của Kim Lân lấy bối cảnh nước ta trong nạn đói năm 1945, thời kì đó người ta sống trong hoàn cảnh “ngụ cư” và phải chịu rất nhiều tấn khổ cực. Bi kịch của kiếp người là những cái chết ngả rạ, chết vì đói, nhưng mà cũng có thể là chết vì…no. Vì vậy, Kim Lân đã đặc thù xây dựng thành công một hình ảnh “nồi chè khoán” vô cùng đặc thù. Liệu đó có phải nồi chè khoán thật hay ko? Vì sao trong một gia đình có mối nghèo truyền kiếp và hai mồm ăn còn ko đủ no, lại có được một thức ăn đặc sản như thế trong những ngày đói cùng cực tương tự?

Hình ảnh nồi chè khoán của bà cụ Tứ hiện lên trong hoàn cảnh vô cùng ý nghĩa. Đó là nồi chè bà đã cất công làm ra để thiết đãi cô con dâu mới – Thị vừa mới về làm dâu với anh Cu Tràng, đàn ông bà cụ Tứ. Bà cụ Tứ bưng bát cháo ra với tâm trạng vui phơi phới, và cố kiềm đi nỗi tủi cực của một hoàn cảnh nghèo túng, nhưng mà vui vẻ nói: “chúng mày đợi nhá. Tao có cái này hay lắm cơ” rồi bà bưng ra một cái nồi bốc khói lên ngun ngút, và lại vui vẻ nói tiếp: “Chè khoán đây, ngon đáo để cơ” nhưng thực ra đây đâu có phải chè khoán? Bà cố tình vui vẻ thế thôi, vui vẻ trước mặt cô con dâu mới, vui vẻ để truyền thú vui, sáng sủa hi vọng vào các con.

Thể hiện tâm trạng của một người mẹ nghèo trong nạn đói Ất Dậu 1945. Hơn thế, đó còn là sự biểu lộ một tâm trạng vui tươi của bà cụ Tứ trong ngày hạnh phúc của đàn ông mình. “Cám đấy mày ạ, hì. Ngon đáo để” lời nói trong vui nhưng mà có buồn, nỗi xót xa như ứ đọng nhưng buộc phải vui để nhưng mà sống. Vì vậy ta càng cảm nhận hơn một trái tim ấm áp, tấm lòng nhân hậu và vẻ đẹp của tình mẫu tử thiêng liêng.

Là một cụ thể đắt giá trong truyện, hình ảnh “nồi cháo khoán” còn có ý nghĩa rất cao về nghệ thuật. Là một trong những cụ thể có tính xúc tiến sự tăng trưởng của tình tiết, khắc họa rõ nét tính cách, và tâm lí hành động của người mẹ nghèo nhưng rất thương con. Tuy là một cụ thể nhỏ, nhưng lại mang sức gợi rất cao. Đó là sự tin tưởng, một khát vọng sống vươn lên hoàn cảnh, và còn là sức mạnh của tình thương, một trái tim đẹp của con người dành cho nhau.

Kim Lân đã vô cùng tài hoa lúc xây dựng được một cụ thể có nhiều trị giá nghệ thuật và nội dung tới tương tự. Thông qua đó còn gửi gắm một tấm lòng nhân đạo của ông dành cho con người, luôn tôn vinh và ngợi ca họ dù trong hoàn cảnh khó khăn và khốn cùng của kiếp người. Và nhờ cụ thể lạ mắt “nồi cháo khoán” đã cho ta thấy một tầm vóc lớn của một nhà văn giàu lòng nhân đạo. Chi tiết đã nâng tầm của câu truyện lên và làm cho ta, về sau lúc đọc lại, vẫn sẽ luôn nhớ mãi một cụ thể “nồi cháo khoán” giản dị như một hời ấm nhen lên giữa những ngày đau thương của dân tộc.

Ảnh minh họa (Nguồn internet)
Ảnh minh họa (Nguồn internet)

.


Thông tin thêm

Top 12 Bài văn phân tích hình ảnh nồi cháo cám trong tác phẩm “Vợ nhặt” của Kim Lân

[rule_3_plain]

Kim Lân là một cây bút có sở trường truyện ngắn, có nhiều trang viết cảm động về đề tài nông thôn và người nông dân. Văn phong của ông giản dị nhưng mà thấm thía. “Vợ nhặt” là một trong những truyện ngắn xuất sắc nhất của đời văn Kim Lân nói riêng và văn học kháng chiến nói chung. Hình ảnh bát cháo cám trong tác phẩm là hình ảnh rực rỡ, góp phần trình bày rõ nét nội dung tư tường của các tác phẩm và tài năng của nhà văn. Mời các bạn tham khảo một số bài văn phân tích hình ảnh nồi cháo cám trong tác phẩm “Vợ nhặt” của nhà văn Kim Lân đã được Thư Viện Hỏi Đáp tổng hợp trong bài viết sau đây.

1

8

1

8

Bài văn phân tích hình ảnh nồi cháo cám số 1

Một tác phẩm văn học chạm được tới trái tim người đọc ko phải là những trang viết có ngôn từ trau chuốt, mượt nhưng mà, dùng từ đắc địa. Kỳ thực một tác phẩm có thể khiến người đọc thấy ngấm phải là tác phẩm có những “cụ thể đắt”, là điểm sáng thổi bùng lên chủ đề tác phẩm. Nam Cao đã đưa cụ thể “bát cháo hành” đầy tính nhân văn trong truyện ngắn “Chí Phèo”, và Kim Lân đã rất thành công lúc đưa hình ảnh “Nồi cháo cám” vào trong tác phẩm, giữa nạn đói năm 1945 đang hoành hành. Chi tiết “Nồi cháo cám” trong truyện ngắn “Vợ nhặt” có thể xem là đầy dụng ý nghệ thuật và giàu tính nhân văn.
“Vợ nhặt” là một truyện ngắn tái tạo lại cuộc sống cùng cực, thê thảm, nhưng ko thất vọng của những con người sống giữa nạn đói năm 1945. Kim Lân đã khắc họa thành công hình ảnh bà cụ Tứ, anh cu Tràng, vợ Tràng. Và hơn hết chỉ có một cụ thể nhỏ “Nồi cháo cám” ở giữa truyện dường như đã đẩy cao trào cái đói khổ lên tận cùng và cũng đẩy tình mến thương và lòng vị tha của người mẹ tới ngưỡng cao nhất. Người đọc lúc gấp trang sách lại sẽ bị ám ảnh bởi cụ thể này, cảnh tượng nạn đói năm 1945 dường như hiển xuất hiện ngay trước mặt.
Tác giả đã rất khôn khéo để lựa chọn đưa cụ thể “nồi cháo cám” vào câu chuyện nhặt được vợ của anh cu Tràng. Thời điểm này đã nói lên tất cả nỗi khốn cùng, đường cùng của những nạn nhân năm 1945 và cũng qua đó mới thấy được tình thương yêu rộng lớn, vô bờ bến của người mẹ. Giữa cái đói nhưng tình mến thương vẫn ko bị mai một, nó vẫn luôn bùng cháy, chỉ là đôi lúc nó ngấm ngầm chảy trong người. “Nồi cháo cám” ko phải xuất hiện trong một bữa ăn phổ biến nhưng mà xuất hiện ngay trong buổi sáng hôm sau, buổi sáng trước tiên của “lễ ra mắt con dâu”, đáng nhẽ ra như bà cụ Tứ đã nói “kể ra làm được năm ba mâm thì phải đấy nhưng nhà mình nghèo quá, cũng chả người nào chấp nhặt gì lúc này”. Cái sự tình khốn khổ, nghèo nàn giữa năm 1945 này thật khiến co người ta phải nghẹn ngào.

Bữa cơm đón dâu giữa nạn đói thực sự thê thảm, “giữa cái mẹt rách có độc một lùm rau chuối thái rối, và một đĩa muối ăn với cháo, nhưng cả nhà đều ăn rất ngon lành”. Cái ko khí đói bao trùm nhưng người nào cũng biết, người nào cũng nén trong lòng, ko bộc lộ ra bên ngoài. Điều đáng nói hơn hết là trong bữa cơm ngày đói này, tâm trạng của bà cụ Tứ khác hẳn, bà ko rủ rũ như mọi ngày, bà kể toàn chuyện vui, nói toàn chuyện hay. Đây có thể xem là sự chuyển biến tâm lý đột ngột của người phụ nữ nghèo khổ. Người mẹ này tuy nghèo nàn một đời nhưng rất biết cách chiều con, với lại nhà lại có thêm cô con dâu mới giữa cảnh đói kém triền miên. Có thể nói những lời bà cụ Tứ nói đều gợi mở lên một tương lai tươi sáng của con người và của quốc gia.Nhưng có một cụ thể chuyển biến để nhấn mạnh hình ảnh “nồi cháo cám” khiến người đọc ko kìm nổi xúc động “bà lật đật chạy xuống bếp, lễ bễ bưng ra một cái nồi bốc lên ngun ngút. Bà lão đặt cái nồi xuống kế bên mẹt cơm, cầm cái môi vừa khuấy vừa nói”. Sau đó chính là lời thoại của chính bà cụ Tứ, lời thoại chan chat, nghẹn ứ ở trong lòng như chính “nồi cháo cám” đấy:
“Chè khoái đấy, ngon đáo để” và “Cám đấy mày ạ, xóm mình còn có khối người ko có cám nhưng mà ăn đấy chứ”. Một cụ thể thật đắt giá, một cụ thể gợi lên cái đói, cái nghèo tới cùng cực. Mặc dù ăn cháo cám nhưng ba mẹ con ko người nào than hay chê trách, người nào cũng ăn một cách ngon lành. Bởi đây là nồi cháo mến thương, nồi cháo đong đầy tình mẹ và nồi cháo của sự mến thương và lòng vị tha. Người đọc sẽ thấy được rằng giữa cái nghèo đói cùng cực nhưng tình mẹ vẫn luôn bất tử, luôn vĩnh cửu ko bao giờ thay đổi. Bởi rằng trong suy nghĩ của bà cụ Tứ thì “Ai giàu ba họ, người nào khó ba đời” nên bà vẫn luôn vạch ra trước mắt của hai đứa con một viễn cảnh tươi sáng nhất.
Chi tiết “nồi cháo cám” vừa có trị giá hiện thực thâm thúy vừa có trị giá nhân đạo, chạm tới trái tim người đọc. Về trị giá hiện thực “nồi cháo cám” tái tạo lại cuộc sống nghèo khổ, túng quẫn tới cùng cực của nạn đói năm 1945. Giữa quang cảnh đấy hiện lên những con người nghèo khổ tới tận cùng của xã hội, tưởng rằng sẽ ko còn một lối thoát nào cho tương lai. Nồi cháo cám đấy cho tới hiện thời vẫn ám ảnh tâm trí của người đọc, bởi nó có sức ám ảnh quá lớn. Tuy nhiên, “nồi cháo cám” còn mang trị giá nhân văn thâm thúy, là tấm lòng người mẹ nghèo thực sự đáng trân trọng. Dù đói khổ nhưng bà cụ Tứ luôn dành những mến thương, những quan tâm thâm thúy nhất đối với con. Ngoài trị giá nội dung thì cụ thể “nồi cháo cám” còn mang trị giá nghệ thuật, bởi đây là một cụ thể nghệ thuật, tự bản thân của hình ảnh đó đã mang trị giá trong mình, làm cho cả câu truyện ngắn trở thành tươi đẹp và ấm áp hơn trong cảnh nghèo đói, chết chóc.

Gấp lại trang sách, hình ảnh “nồi cháo cám” của Kim Lân vẫn luôn quanh quẩn trong tâm trí người đọc. Nó thực sự ám ảnh, thực sự có sức lay động gớm ghê. Nạn đói năm 1945 và những con người thời kỳ đó bằng tình mến thương và lòng nhân hậu đã có thể vượt qua tất cả.

Ảnh minh họa (Nguồn internet)

(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});

2

4

2

4

Bài văn phân tích hình ảnh nồi cháo cám số 2

Có những cụ thể nghệ thuật đọc rồi là nhớ mãi bởi nó có sức rung động sâu xa, sức ám ảnh lâu bền trong người đọc như “bát cháo hành” của Thị Nở trong Chí Phèo (Nam Cao), như “nồi cháo cám” của bà cụ Tứ trong Vợ nhặt (Kim Lân). Nếu bát cháo hành là liều thuốc giải độc đối với những “con quỷ dữ” như Chí Phèo biết trở lại cuộc sông lương thiện, thì nồi cháo cám chính là tấm lòng thương yêu chân thực, cảm động của người mẹ nghèo khổ đối với những đứa con trong bữa cơm ngày đói đón dâu mới.
Gấp trang truyện lại, ko hiểu sao trước mắt ta cứ hiện lên rõ ràng như thực hình ảnh “người mẹ tươi cười, niềm nở: – Cám đấy mày ạ, hì. Ngon đáo để, cứ thử ăn nhưng mà xem. Xóm ta khối nhà chả có cám nhưng mà ăn đấy”. Có thật chăng món chè cám ngon đáo để? Có thật chăng lòng người mẹ đang vui sướng? Chỉ biết rằng cỏ một niềm xúc động rất thật cứ dâng lên trong lòng ta trước tấm lòng bà cụ Tứ lúc bà “lễ mễ” bưng nồi cháo ra, niềm nở tươi cười múc cháo cho hai đứa con.
Nhớ lại cuộc đời dài nghèo khổ của bà, mấy lúc trên gương mặt u tối đấy sáng lên một nụ cười? Ngay cả đêm qua, biết đàn ông đã nên vợ nên chồng, trong giờ phút trước tiên gặp người con dâu mới, nước mắt khổ đau và lo lắng của bà vẫn chảy nhiều hơn tuy trong thâm tâm bà cũng có chút “mừng lòng” và một vài tia hi vọng về chúng. Vậy thì vì sao trong bữa cơm ngày đói đón dâu mới lại có chuyện “nồi cháo cám” với nụ cười niềm nở làm bừng sáng cả khuôn mặt già nua, nhẫn nhục của bà? Ta hiểu, ko phải bà vui cho bà, nhưng mà chính là bà đang cố tạo ra những thú vui, dù còn rất mỏng manh, cho đàn ông và con dâu trong ngày trước tiên nên vợ nên chồng. Tâm lòng người mẹ nghèo thương con thật cảm động. Bà đã dậy sớm, “xăm xắn” thu dọn nhà cửa, vườn tược cho quang quẻ, trong bữa cơm toàn nói những chuyện vui về tương lai như chuyện nuôi gà … Và “nồi cháo cám” chính là đỉnh cao của tấm lòng người mẹ nghèo thương hai đứa con vừa tìm tới với nhau trong cảnh “vợ nhặt” giữa những ngày đói kinh khủng nhất của năm 1945.
Còn nhớ một điều, đây ko phải là một bữa cơm thường nhật hằng ngày, nhưng mà là bữa cơm trước tiên đón dâu mới, bữa cơm ngày “nhị hỉ” thiêng liêng theo phong tục Việt Nam. Chính đêm qua, bà đã nói với người phụ nữ lạ bỗng trở thành thân thiết với mình: “Lẽ ra mẹ phải có năm ba mâm, mời bà con họ hàng, nhưng Bữa cơm đấy phải tươm tất, nhưng vì đang trong những ngày đói nên chỉ có “một niêu cháo lõng bõng, một dúm rau chuối thái rối chấm với muối trắng”. Ba mẹ con ăn vui vẻ nhưng loáng cái đã hết nhẵn, ko còn chút gì trên cái mẹt rách được dùng làm mâm. Một tình thế hụt hẫng sẽ tới trong bữa cơm ngày cưới, điều này, bà đã nhìn thấy trước, và bằng tấm lòng thương yêu của mình, bà đã tìm cách “cứu nguy” cho nó, mục tiêu là để cho đàn ông và con dâu có được thú vui trọn vẹn trong ngày đầu tiện nên vợ nên chồng. Nồi cháo cám có được là do lòng thương con thành tâm của bà, cũng là do cách nghĩ hồn nhiên mộc mạc của bà – những bà mẹ nông dân suốt đời lam lũ nghèo khổ.
Bà nấu nồi cháo cám, giấu đàn ông và con dâu, để tới cái giờ phút nguy nan đó mới đem ra “cứu nguy” như lúc ta xổ ra con át chủ bài lúc ván bài đã tới nước quyết định. Và như ta thấy, bà đã vui vẻ mời chào,niềm nở đón lấy bát của con dâu và đàn ông để múc cháo. Bà còn “nói trại” đi đó là chè khoán, ngon đáo để. Trong cụ thể nghệ thuật này, hai lần Kim Lân mô tả cái dáng tươi cười, niềm nở của bà mẹ với hai đứa con một cách thật thành tâm và hồn nhiên. Chính điều này làm ta xúc động, xót thương và cảm phục tấm lòng của người mẹ nghèo khổ. Bà đang vui (điều này hẳn là có vì đàn ông bà đã có gia đình bà đã có con dâu) hay bà đang cố tạo ra thú vui cho hai đứa con tội nghiệp của bà đã nên vợ nên chồng trong lúc đói kém này? (Điều này chắc là nhiều hơn, là điều chủ yêu trong lòng bà lúc bấy giờ). Hình như bà cố ý xua đi ko khí u ám, phấn đấu vượt lên hoàn cảnh bằng sự tươi tỉnh động viên con. Bên trong cái vẻ tươi ,tỉnh đấy, ta biết lòng người mẹ đang thổn thức. Lòng người đọc cũng dâng lên bao xót xa… Tội nghiệp cho thú vui của bà – cái thú vui ko cất cánh lên được. Bởi, vẫn tồn tại bát cháo cám “chát xít, nghẹn bứ trong mồm” anh đàn ông và làm “tối sầm hai con mắt” người con dâu. Và, tiếng cười của bà tắt hẳn lúc “một nỗi tủi hờn dâng lên xung quanh mâm cơm”, họ cắm mặt ăn cho xong bữa, ăn nhưng mà ko nhìn nhau… Kim Lân viết những dòng này tưởng như khách quan, nhưng ta biết lòng ông đau nhói biết chừng nào, bởi chính ông, gia đình ông, trong những ngày đói của năm Ất Dậu đấy, cũng đã từng phải ăn cháo cám, ông đã biết mùi vị của cháo cám là thế nào?… Phcửa ải, cái nồi cháo cám đấy có gì là quý giá đâu, nhưng tấm lòng người mẹ nông dân một đời nghèo khổ ngẫm lại ko đáng thương, đáng quý hay sao? Có thể bà chẳng còn sống mấy nữa. Nhưng bà sống vì con, cả đàn ông và người con dâu mới nhưng mà bà đã thương yêu thâm thúy, bà tìm thây ý nghĩa đời mình trong sự chăm lo vun vén cho con. Cái đức hi sinh, vị tha đấy là của bà, của bao bà mẹ nông dân khác nhưng mà ta đã gặp trong cuộc đời. Và nồi cháo cám nhưng mà Kim Lân đã dành cho bà ở đây, trong phần kết thúc thiên truyện ngắn này, nó vẫn gợi lên thâm thúy âm hưởng đau xót của nạn đói kinh khủng năm 1945, vẫn giữ lại cái hương vị thắm thiết nhân văn của khát khao tổ ấm gia đình dù trong cảnh “Vợ nhặt”; nhưng trên hết và bao trùm tất cả, đó là tấm lòng nhân hậu cao cả của những người mẹ Việt Nam – “đằng sau manh áo rách là những tấm lòng vàng!”
Đó là một cụ thể nghệ thuật đặc, sắc nhưng mà ta thường gặp ở cây bút viết truyện ngắn sởtrường về người nông dân Việt Nam: nhà văn Kim Lân.

Ảnh minh họa (Nguồn internet)

3

0

3

0

Bài văn phân tích hình ảnh nồi cháo cám số 3

Thành công của một tác phẩm được làm nên từ rất nhiều yếu tố. Một trong số đó là những cụ thể đắt giá làm nên ấn tượng thâm thúy với người đọc và đồng thời qua đó phải trình bày được dụng ý nghệ thuật cũng như tư tưởng của tác giả trong tác phẩm đó. Trong truyện ngắn “Vợ nhặt”, nhà văn Kim Lân đã rất thành công lúc đưa hình ảnh nồi cháo cám vào trong tác phẩm, qua đó làm nổi trội tư tưởng nhân đạo của nhà văn đối với cuộc đời và con người.
“Vợ nhặt” là một bức tranh toàn cảnh về cuộc sống cùng cực, thê thảm của người nông dân trong nạn đói lịch sử 1945. Tiêu biểu cho những người nghèo nàn là gia đình anh Tràng. Trong hoàn cảnh nhà khó khăn tới vậy, việc lấy vợ của anh làm cho người nào nấy đều ngạc nhiên hết sức. Bởi giữa cảnh nghèo nàn, kề cận với cái chết, nuôi thân mình còn chưa xong vậy nhưng mà lại còn đeo thêm mồm ăn, “rước cái của nợ đấy về”. Và trong bữa cơm đón nàng dâu mới, hình ảnh nồi cháo cám làm cho người đọc ko khỏi xót xa và thương cảm cho những số phận cùng khổ. Với cụ thể này, nhà văn cũng muốn nói lên tình mến thương con người và ước mong về một tương lai tươi sáng, tốt đẹp hơn.

Nếu trong bữa ăn nghèo nàn thường nhật thì đành rằng, nhưng đây trong bữa sáng trước tiên nhà có cô dâu mới nhưng mà cả nhà lại ngồi với nhau bên nồi cháo cám. Bà cụ Tứ sợ con dâu buồn nên phân trần: “kể ra làm được năm ba mâm thì phải đấy nhưng nhà mình nghèo quá, cũng chả người nào chấp nhặt gì lúc này”. Tình cảnh khốn khó đấy lại càng làm cho người đọc ko khỏi nghẹn ngào vì bữa cơm đón nàng dâu mới thực sự thê thảm: “giữa cái mẹt rách có độc một lùm rau chuối thái rối, và một đĩa muối ăn với cháo, nhưng cả nhà đều ăn rất ngon lành”. Cả bà cụ Tứ, anh cu Tràng, vợ anh và cả người đọc đều hiểu rõ, với bữa cơm tương tự thì lấy đâu ra nhưng mà ăn ngon lành cho cho được. Nhưng ở đây, cả ba người đều “ăn rất ngon lành” là vì người nào cũng hiểu, người nào cũng nén trong lòng và cố làm ra vẻ vui tươi.
Nhưng có nhẽ đó cũng là thú vui thực sự. Bởi lẽ, vượt lên trên cái nghèo nàn hiện diện trước mắt, con người ta cũng biết trân trọng những hạnh phúc đời thường. Bà cụ Tứ chính là một người mẹ đầy nhân hậu và bao dung, dù trong cảnh nghèo nàn nhưng vẫn vui vẻ chấp nhận cô con dâu mới, thậm chí là còn vui tươi vì những tưởng con mình ko có người nào quan tâm tới vậy nhưng mà nay con đã lấy được vợ. Chính vì thế nhưng mà trong bữa cơm sáng, bà cụ đã nói toàn chuyện vui, chuyện tương lai để động viên các con: “Khi nào có tiền ta sắm lấy đôi gà. [..] Này ngoảnh đi ngoảnh lại chả mấy nhưng mà có ngay đàn gà cho nhưng mà xem…”. Những câu chuyện nhưng mà bà cụ nói đều là những chuyện tốt đẹp để mong tương lai sẽ rộng mở hơn. Đây cũng là những mong ước của tất cả mọi người trong hoàn cảnh khó khăn đấy.

Nhưng vừa mới nhen nhóm lên được chút kỳ vọng thì thực tại đã đổ sầm ngya trước mắt. Khi nhưng mà bà cụ “lật đật chạy xuống bếp, lễ bễ bưng ra một cái nồi bốc lên ngun ngút. […] vừa khuấy vừa nói: Chè đây! Chè khoán đây!” nhưng kì thực đó lại là một nồi cháo cám. Đây được xem là một cụ thể đắt giá, nó vừa gợi lên cái nghèo nàn cùng cực, vừa cho thấy tình người cao đẹp trong đó. Trong hoàn cảnh là nạn đói năm 1945, trong khi “Xóm ta khối nhà còn chả có cám nhưng mà ăn đấy”, thì nồi cháo cám lại được xem là một món ăn cứu đói, là món “chè” xa xỉ hơn nhiều nhà khác rồi. Và vì thế, mặc dù có chút thất vọng nhưng cả ba người ko một người nào chê trách. Mẹ Tràng thì niềm nở khen “ngon đáo để”. Tràng tuy cảm thấy nghẹn bứ nơi cổ họng nhưng vẫn phấn đấu ăn để mẹ vui lòng. Còn người vợ thì “điềm nhiên và vào mồm”. Chi tiết này cũng cho thấy vợ Tràng ko còn chao chát đỏng đảnh như hôm gặp trên phố nữa nhưng mà thị đã chấp nhận hoàn cảnh, đã thực sự sẵn sàng cùng gia đình vượt qua những tháng ngày khó khăn sắp tới. Chính vì thế nhưng mà tất cả ba người cùng tin vào một tương lai sẽ tốt đẹp hơn.

Có thể nói rằng, hình ảnh nồi cháo cám đã để lại những ấn tượng đậm nét trong tâm trí người đọc. Chi tiết này vừa có trị giá hiện thực lại vừa có trị giá nhân văn, nhân đạo rất lớn. Qua hình ảnh nồi cháo cám, người đọc hiểu rõ hơn về tình cảnh nghèo nàn, khốn khó của đồng bào ta trong nạn đói 1945. Tuy vậy nhưng trong cảnh chết chóc nghèo đó, người ta vẫn thấy ánh lên tình người, tình mến thương và lòng ham sống vô bờ bến. Tưởng nghe đâu đang trong bờ vực của cái chết lây lất, người ta chỉ nghĩ tới những thống khổ nhưng ko, ở đây người đọc vẫn bắt gặp tình thương của một người mẹ dành cho con, tình cảm của người vợ dành cho chồng và trách nhiệm của một người chồng dành cho gia đình của mình. Tất cả đều cùng hướng tới một tương lai hạnh phúc và no đủ hơn.

Ảnh minh họa (Nguồn internet)

4

2

4

2

Bài văn phân tích hình ảnh nồi cháo cám số 4

Kim Lân ( 1920- 2007), tên thật là Nguyễn Văn Tài, quê ở làng Phù Lưu, xã Tân Hồng huyện Từ Sơn. Ông là một nhà văn lạ mắt và xuất sắc viết về nông dân của làng quê Việt Nam. Ông có rất nhiều tác phẩm nổi tiếng, trong đó tiêu biểu phải kể tới “Vợ nhặt”. Tác phẩm ra đời ngay sau cách mệnh tháng tám, viết về thời kỳ xảy ra nạn đói năm 1945. Và trong tác phẩm, Kim Lân đã rất thành công lúc đưa hình ảnh “nồi cháo cám” vào tác phẩm, một hình ảnh đầy dụng ý nghệ thuật và trị giá nhân đạo.
Ở “Vợ nhặt”, Kim Lân đã khắc họa rất thành công những nhân vật như bà cụ Tứ, anh cu Tràng, vợ Tràng, cùng cuộc sống khốn khổ, thê thảm của những con người giữa nạn đói năm 1945. Và để khắc họa rõ nét hình ảnh đó, cụ thể “nồi cháo cám” dường như đẩy mạch truyện lên cao trào, phản ánh thực tại khốn cùng về cái đói khổ, cùng với tình mến thương và lòng vị tha của người mẹ lên cao nhất. Qua “nồi cháo cám”, người đọc có thể tưởng tượng ra cảnh tượng nạn đói năm 1945 một cách chân thực, rõ nét nhất.
Câu chuyện nhặt được vợ của anh cu Tràng được tác giả khôn khéo đưa cụ thể “nồi cháo cám” vào để nói lên nỗi khốn cùng, đường cùng của những con người đang phải sống trong nạn đói năm 1945. Và trong hoàn cảnh đó, tình mến thương bao là của người mẹ cũng hiện lên thật rõ nét. Dù đang lúc đói khổ, thì tình mến thương đó vẫn luôn âm ỉ cháy trong trái tim của những người mẹ. Hình ảnh “nồi cháo cám” xuất hiện trong một tình huống vô cùng đặc thù. Không phải trong bữa ăn hàng ngày của một gia đình, nhưng mà lại xuất hiện ngay trong buổi sáng của lễ ra mắt cô con dâu mới. Bà cụ Tứ ngượng ngùng nói với cô con dâu” kể ra làm được năm ba mâm thì phải đấy nhưng nhà mình nghèo quá , cũng chả người nào chấp nhặt gì lúc này.” Sự đói khổ, nghèo hèn khiến con người ta phải nghẹn ngào.

Mâm cơm dành cho nàng dâu mới trong nạn đói thật thê thảm, “giữa cái mẹt rách có độc một lùm rau chuối thái rối, và một đĩa muối ăn với cháo, nhưng cả nhà đều ăn rất ngon lành”. Cái đói, cái nghèo bao trùm thì người nào cũng biết, nhưng họ nén ở trong lòng, cố ko bộc lộ ra bên ngoài. Vậy nhưng trong bữa cơm đấy, tâm trạng của cụ Tứ vô cùng phấn khởi, ko ủ rũ như mọi ngày. Bà nói rất nhiều chuyện vui, chuyện hay. Diễn biến tâm lý của người phụ nữ nghèo khổ có sự thay đổi rõ rệt. Bà tuy nghèo, tuy khổ nhưng lại rất yêu chiều con, kể cả con dâu mới. Có thể thấy, bà cụ Tứ đang nói những lời vô cùng tốt đẹp, về một tương lai tươi sáng của chính gia đình mình, và của cả quốc gia.
Rồi bà lật đật chạy xuống bếp, bưng lên nồi cháo cám. Nói với các con rằng: Chè khoán đây, ngon đáo để; cám đấy mày ạ, xóm mình còn có khối người ko có cám nhưng mà ăn đấy chứ.” Chi tiết này vô cùng đắt giá, gợi lên cái đói, nghèo tới cùng cực. Và dù ăn cháo cám nhưng cả ba người đều ăn rất ngon lành, vui vẻ. Có nhẽ vì đây là nồi cháo đong đầy tình mến thương của người mẹ. Chi tiết này khiến người đọc cảm thấy ấm áp, rằng dù trong hoàn cảnh nào thì tình mẹ vẫn luôn tương tự ko bao giờ thay đổi, mẹ luôn kỳ vọng các con có một tương lai tươi sáng hơn.
Hình ảnh “nồi cháo cám” trong Vợ nhặt vừa có trị giá hiện thực thâm thúy, tái tạo lại cuộc sống con người nghèo khổ tới tận cùng của nạn đói năm 1945. Lại vừa mang trị giá nhân đạo lúc nồi cháo cám đấy nói tới hình ảnh người mẹ với một sự đáng trân trọng và đầy mến thương.

Ảnh minh họa (Nguồn internet)

5

0

5

0

Bài văn phân tích hình ảnh nồi cháo cám số 5

Vợ nhặt được xem là truyện ngắn thành công, mang tiếng tăm tới cho nhà văn Kim Lân. Truyện tái tạo cuộc sống cùng cực dần đi vào ngõ cụt nhưng ko bao giờ thất vọng của người dân sống trong nạn đói 1945. Nhà văn đã khắc họa nên hình ảnh “nồi cháo cám” chống đói của bà cụ Tứ, Tràng và cô vợ nhặt. Chính hình ảnh đắt giá này đã thổi bùng lên nội dung tác phẩm, khiến người đọc tưởng tượng được nạn đói hoành hành. Đồng thời, lột tả hết được tình thương, vị tha của người mẹ đối với những đứa con của mình.
Hình ảnh “nồi cháo cám” ko xuất hiện trong một bữa ăn giữa đời thường nhưng mà xuất hiện trong chính ngày lễ trọng đại – ngày ra mắt con dâu. Đặc thù hơn, với tình thương con mãnh liệt, bà cụ Tứ đã rằng “kể ra làm được năm ba mâm thì phải đấy, nhưng nhà mình nghèo quá, cũng chả người nào chấp nhặt gì lúc này”. Hình ảnh bùng lên giữa nạn đói năm 1945 khiến người ta ko tránh khỏi sự nghẹn ngào. Vậy nhưng, có ăn đã là may, người nào cũng nén sự xót thương trong lòng cố ăn để đương đầu với nạn đói.
“Giữa cái mẹt rách có độc một lùm rau chuối thái rối, và một đĩa muối ăn với cháo, nhưng cả nhà đều ăn rất ngon lành”. Điều đáng ngạc nhiên hơn rằng bà cụ Tứ ko nói về những chuyện buồn xưa cũ, thay vào đó bà kể những câu chuyện vui, những ngày còn lo ấm. Điều này giúp người đọc phần nào thấy được tâm lý của bà cụ, dù đói nhưng biết cách xoa dịu con. Đồng thời, những câu nói quanh nói quẩn bữa ăn như một khát khao về tương lai tươi sáng của con người.
“Bà lật đật chạy xuống bếp, lễ mễ bưng ra một cái nồi bốc lên ngun ngút. Bà lão đặt cái nồi xuống kế bên mẹt cơm, cầm cái môi vừa khuấy vừa nói: Chè khoán đấy, ngon đáo để. Cám đấy mày ạ, xóm mình còn có khối người ko có cám nhưng mà ăn đấy chứ”. Câu nói vừa dứt, sống mũi người đọc ắt hẳn sẽ cay cáy nhưng tại hoàn cảnh này, ba nhân vật trong câu chuyện ko một câu chê trách nào. Bởi nồi cháo ko chỉ chống đói, nhưng mà còn trình bày sự mến thương.
“Nồi cháo cám” ko chỉ mang ý nghĩa hiện thực lúc tái tạo những hình ảnh nghèo khổ tới cùng cực tưởng như ko còn lối thoát. Tuy nhiên, còn mang trị giá nhân văn thâm thúy lúc trình bày được tình thương yêu của người mẹ. Hình ảnh nồi cháo bốc khói trong buổi lễ ra mắt con dâu còn mang tới trị giá nghệ thuật to lớn, kiến câu chuyện thêm phần thú vị.

Ảnh minh họa (Nguồn internet)

6

1

6

1

Bài văn phân tích hình ảnh nồi cháo cám số 6

Nhà văn Kim Lân là một tác giả có phong cách giản dị, mộc mạc, làm cho người đọc cảm động ám ảnh bởi trong mỗi tác phẩm ông đều gửi gắm nhiều tình cảm chất chứa. Hình ảnh nồi cháo cám trong tác phẩm Vợ nhặt là liều thuốc có sức rung động sâu xa, trình bày sức sống mãnh liệt vượt qua bao thời kì.

Truyện ngắn Vợ nhặt lấy bối cảnh nạn đói năm 1945 trong khi cả nước ta rơi cảnh lầm than, khốn cùng, người chết như ngả rạ, trong bối cảnh lịch sử đó nhiều người dân đã thiệt mạng, những người sống thì sống cuộc đời khốn cùng lay lắt. Hình ảnh nồi cháo cám làm cho người đọc cảm thấy ám ảnh, về cuộc sống lay lắt, khổ cực của người nông dân dưới cơ chế áp bức bóc lột một cổ nhiều tròng.

Trong bối cảnh nạn đói hoành hành, Tràng một người đàn ông nghèo túng sống cảnh mẹ góa con côi, nhà nghèo, thân hình bên ngoài thô kệch, quai hàm bạnh ra, hai con mắt ti hí hấp háy, mồm lúc nào cũng tủm tỉm cười một mình. Nếu phổ biến thì một người đàn ông như anh cu Tràng sẽ ko bao giờ lấy được vợ, nhưng trong hoàn cảnh cả nước đói kém người chết đầy đường thì anh cu Tràng lại dễ dàng nhặt được vợ như nhặt một thứ gì đó rơi ngoài đường mang về nhà.

Hoàn cảnh khốn khó cũng đã xô đẩy một người con lấy chồng nhưng mà ko có sự chứng kiến của hai bên họ hàng, ko có nổi mâm cơm cúng ông bà tổ tiên…Mọi thứ đều quá đơn giản. Hai con người nghèo túng gắn kết lại với nhau, họ nương tựa vào nhau để tìm một kỳ vọng mới. Bà cụ Tứ mẹ anh cu Tràng được tác giả Kim Lân phác họa lên là một người phụ nữ hiền lành, nhân hậu bà sẵn sàng chấp nhận người con gái xa lạ làm con dâu mình “Có gặp thời buổi này thì người ta mới lấy tới con mình, nhưng mà con mình mới có vợ” đó là những suy nghĩ chân thực cảm động của một người phụ nữ thương con.

Sau đêm tân hôn, buổi sáng thức dậy anh cu Tràng thấy nhà cửa đã được quét dọn sạch sẽ, vợ anh ngồi đó là thật nhưng mà cứ ngỡ như là mơ. Bà cụ Tứ niềm nở bưng bữa ăn sáng ra “Chè khoán đấy”. Nồi cháo cám xuất hiện làm cho mọi người đều cảm thấy đau xót nhưng tất cả đều điềm nhiên chấp nhận cái nghèo đói, mỗi người đều ăn uống vui vẻ như thể ngon lắm. Một bữa ăn toàn những sơn hào hải vị.
Trong bữa ăn những con người đó mơ về một tương lai tốt đẹp hơn về chuyện làm vườn rồi sắm đôi gà về nuôi, chuyện làng Sùng người ta ko cần phải thu thuế, rồi người dân lao động phá kho thóc Nhật chia cho dân nghèo. Hình ảnh nồi cháo cám là thực tiễn phũ phàng nhưng mà đôi trẻ phải đối diện sau lúc cưới nhau chưa được bao lâu. Nhưng bằng tấm lòng người mẹ thương con bà cụ Tứ đã gợi ra những kỳ vọng mới cho đàn ông và con dâu của mình, để họ có thêm động lực hướng tới tương lai, niềm tin vào những chặng đường sắp tới.

Người mẹ nghèo khổ xót xa lúc phải giấu các con nấu một nồi cháo cám tới gần bữa ăn mới đem ra, bà còn nói tránh đi “Chè khoán đây, ngon đáo để” làm sao có thể ngon với một loại thức ăn đắng ngắt. Trong bữa cơm bà vui vẻ kể nhiều chuyện vui để cho các con vui vẻ theo. Một người mẹ nhất mực thương con, quặn thắt lòng lúc đàn ông cưới vợ trong hoàn cảnh khốn khó này.
Hình ảnh nồi cháo cám nhưng mà Kim Lân đã mô tả có sức sống vô cùng mãnh liệt ám ảnh người đọc, gợi lên những âm hưởng tha thiết trình bày sự khát khao hạnh phúc của những con người trong bối cảnh lịch sử. Hình ảnh này trình bày sự tài tình của Kim Lân trong ngòi bút của mình, trình bày sự thâm thúy của tác giả, lúc phác họa cụ thể, tình huống truyện.

Ảnh minh họa (Nguồn internet)

7

0

7

0

Bài văn phân tích hình ảnh nồi cháo cám số 7

Ai đó từng nói rằng: “Chi tiết nhỏ làm nên nhà văn lớn”. Quả đúng là tương tự, Kim Lân đã xây dựng cụ thể nồi cháo cám thật lạ mắt, gây được ấn tượng mạnh với độc giả qua truyện ngắn “Vợ nhặt”. Hình ảnh này đã góp phần tạo nên thành công trong sự nghiệp sáng tác của ông.
Kim Lân là nhà văn viết truyện ngắn sống động và xúc động về đời sống dân quê, ông hiểu thâm thúy hoàn cảnh và tâm lí các nhân vật của mình. Năm 1954, Kim Lân đã viết tác tác phẩm này dựa vào một phần truyện cũ và được in trong tập “Những con chó xấu xí”. “Vợ nhặt” đã tái tạo lại một cách sống động về nạn đói ở nước ta năm 1945 khiến khoảng hai triệu người chết. Hình ảnh nồi cháo cám thật đắt giá lúc đã trình bày được bức tranh hiện thực năm đấy.
Đây là cụ thể xuất hiện ở cuối tác phẩm gắn với nhân vật bà cụ Tứ, anh cu Tràng và thị. Cháo cám là món ăn trước tiên lúc thị về nhà Tràng làm dâu. Bữa cơm ngày đói đã thảm hại lúc “giữa cái mẹt rách có độc một lùm rau chuối thái rối”, “một đĩa muối ăn với cháo” nay lại càng thảm hại hơn lúc có sự xuất hiện của nồi cháo cám. Bà cụ Tứ lật đật chạy xuống bếp, lễ mễ bưng ra một nồi khói bốc lên ngun ngút. Bà đặt cái nồi xuống kế bên mẹt cơm rồi cầm cái môi vừa khuấy vừa cười: “Chè đây. Chè khoán đây, ngon đáo để cơ”. Thực chất cám là thứ đã bỏ đi, chỉ dành cho động vật ăn nhưng trong thời buổi đói khát thì “khối nhà chẳng có cám nhưng mà ăn”.

Bát cháo cám có vị “đắng chát”, “nghẹn bứ trong cổ” khiến mặt anh cu Tràng “chun ngay lại”, người con dâu thì “điềm nhiên và vào mồm”, hai con mắt tối lại. Hương vị đấy khiến trong bữa ăn ko người nào nói với nhau câu gì, họ cắm đầu ăn cho xong và tránh nhìn mặt nhau. Một nỗi tủi hờn len vào tâm trí họ. Món ăn này trình bày tình mến thương của bà cụ Tứ dành cho người đàn ông và người con dâu. Người con dâu nhưng mà bà thương xót trong hoàn cảnh vì cái đói nhưng mà tới với con bà, cũng nhờ thế nhưng mà Tràng mới lấy được vợ, nhưng lại là vợ nhặt, thân phận con người còn rẻ rúng hơn cả cỏ rác.

Qua nồi cháo cám, tính cách của các nhân vật cũng được khắc họa một cách rõ nét hơn. Bà cụ Tứ hiện lên là một người mẹ nhân hậu, có lòng thương con thâm thúy. Lòng người mẹ nghèo khổ đấy vừa bi đát lại vừa xót thương cho số kiếp con mình và người con dâu tội nghiệp. Bà đã dậy quét dọn và sẵn sàng bữa ăn cho cả nhà, trong bữa ăn bà luôn nói tới những điều tốt đẹp để truyền cho các con niềm tin vào cuộc sống. Anh cu Tràng là một người con hiểu rõ hoàn cảnh gia đình mình chỉ là dân ngụ cư nhưng anh đã dũng cảm đón nhận hạnh phúc cuộc đời. Anh còn là người chồng có trách nhiệm, có nghĩa vụ phải lo lắng cho vợ con sau này. Trước nồi cháo cám đắng chát, người vợ nhặt điềm nhiên đưa vào mồm để ko làm mẹ chồng buồn lòng. Bát cháo cám là điểm cuối của tình yêu và cũng là điểm khởi đầu của hạnh phúc gia đình. Từ nay, ba người họ sẽ gắn kết, mến thương lẫn nhau, tin vào một ngày mai tươi sáng hơn.

Giá trị nhân đạo của tác phẩm được trình bày rõ qua hình ảnh này. Nó tố cáo tội ác của thực dân, phát xít, phong kiến đẩy nhân dân ta vào nạn diệt chủng. Nồi cháo cám tuy bình dị thậm chí là tầm thường nhưng lại là thứ giúp những con người nghèo khổ vượt qua nạn đói, là tình mến thương nhưng mà bà cụ Tứ dành cho hai con. Đây còn là dụng ý của Kim Lân nhằm trình bày trị giá hiện thực của truyện ngắn và nghệ thuật phân tích tâm lí nhân vật sắc sảo của nhà văn.
Có thể nói, nồi cháo cám là một cụ thể đắt giá của tác phẩm, trình bày tài năng của nhà văn Kim Lân. Tuy nhiên thời khắc xuất hiện nồi cháo cám vào buổi sáng hôm sau cũng gợi ý tưởng tích cực, sáng sủa về cuộc sống của gia đình anh cu Tràng nói riêng và của nhân dân nói chung.

Ảnh minh họa (Nguồn internet)

8

0

8

0

Bài văn phân tích hình ảnh nồi cháo cám số 8

Kim Lân là một nhà văn tài năng và đặc thù ông bén duyên với những tác phẩm mang tính chất rất giản dị đặc thù là các tác phẩm về những số phận khó khăn. Tác phẩm “Vợ nhặt” là một trong số những tác phẩm tiêu biểu nhưng mà trong đó tác giả đưa ra cho ta những cách nhìn rất chân thực về người nông dân trong cảnh nghèo đói, tù túng. Tác phẩm đã trình bày rất rõ hai trị giá, trị giá nhân đạo và trị giá hiện thực rất thâm thúy.

Với tư cách là một nhà văn của nông thôn, Kim Lân là người rất hiểu người nông dân, lại là người trong cuộc của cái nạn đói kinh khủng này, Vợ nhặt được tái tạo là một bức tranh cô đúc nhưng mà đầy đủ, nói chung nhưng mà cụ thể, khắc sâu thành ấn tượng rõ nét.Qua tác phẩm ta có thể thấy bức tranh toàn cảnh về nạn đói kinh khủng năm 1945 với cảnh người đói “bồng bế, dắt díu nhau xanh xám như những bóng ma, và nằm ngổn ngang khắp lều chợ”, “bóng những người đói dật dờ đi lại lặng lẽ như những bóng ma”, và sau đó là “người chết như ngả rạ”, “thây nằm còng queo bên đường”, “ko khí vẩn lên mùi gây của xác người”, rồi “mùi đốt đống rấm ở những nhà có người chết theo gió thoảng vào khét lẹt” và “tiếng hờ khóc tỉ tê trong đêm khuya”…như thế cái đói đó đã tràn tới xóm ngụ cư, ùa vào gia đình anh Tràng, bủa vây và dọa nạt số phận từng con người, ko trừ một người nào. Tác phẩm cũng vẽ ra “Bức tranh về số phận những con người trên bờ vực thẳm của nạn đói: “những khuôn mặt hốc hác u tối trong “cuộc sống đói khát”, “ko nhà nào có ánh đèn, lửa”, tới cả trẻ em cũng ngồi ủ rũ dưới những xó đường ko buồn nhúc nhích. Trong gia đình Tràng thì bà cụ Tứ già lão ko làm được gì, anh đàn ông đẩy xe bò thuê để kiếm sống qua ngày, người con dâu “quần áo tơi tả như tổ đỉa, gầy sọp hẳn đi, hai con mắt trũng hoáy, cái ngực gầy lép nhô hẳn lên”… Số phận của họ có khác gì “cái nhà vắng teo đứng rúm ró trên mảnh vườn mọc lổn nhổn những búi cỏ dại” và bữa cơm ngày đói với nồi cháo cám “đắng chát và nghẹn bứ trong cổ”…Vợ nhặt của Kim Lân còn là niềm khát khao tới cháy bỏng với tổ ấm gia đình trọn ven. Niềm khát khao tổ ấm gia đình được trình bày chân thực và có chiều sâu qua tâm trạng nhân vật Tràng :từ trên bờ vực thẳm của cái chết, họ đã dám khát khao tới tổ ấm gia đình, tới một cuộc sông thực sự và cao đẹp của con người. Cho nên, tuy “chợn” lúc nghĩ “thóc gạo này tới cái thân mình cũng chả biết có nuôi nổi ko, lại còn đèo bòng”, nhưng Tràng vẫn “Chậc, kệ!” và dẫn vợ về nhà. Trong tác phẩm Vợ nhặt “Anh vừa xấu hổ lại vừa tự hào lúc đưa vợ đi qua xóm ngụ cư, bởi vì có “một cái gì mới mẻ, lạ lắm, chưa từng thấy” dâng lên “ôm ấp, mơn man khắp da thịt..,”; và nhất là, trong buổi sáng trước tiên lúc có vợ, Tràng thấy cuộc đời mình đột nhiên thay đổi hẳn: “Hắn thấy thương yêu gắn bó với cái nhà của hắn lạ lùng”, “một nguồn vui sướng, phấn khởi đột ngột tràn trề trong lòng”, “hiện thời hắn mới thấy hắn nên người, hắn thấy hắn có nghĩa vụ phải lo lắng cho vợ con sau này”. Đây là đoạn văn đầy cảm hứng nhân đạo với các nhân vật của ông. Chính vì mến thương chính vì khát khao có một mái ấm gia đình nên con người ta biết quí trọng những thứ xung quanh hơn.Ở “Vợ Nhặt” trị giá hiện thực tuy chưa rõ nét nhưng đã xuất hiện ở cuối truyện trong ý tưởng của Tràng: “cảnh những người nghèo nàn ầm ầm kéo nhau đi trên đê Sộp. Đằng trước có lá cờ đỏ to lắm”. Đoàn người đi phá kho thóc Nhật và lá cờ của Việt Minh. Đây là hiện thực nhưng cũng là ước mơ của những người giống như Tràng.Không những truyện trình bày trị giá hiện thực nhưng mà còn là trị giá nhân đạo thâm thúy. ở đây chúng ta có thể nhìn thấy tình thương yêu giai cấp, sự nuôi nấng lẫn nhau của những người nghèo khổ được trình bày rất cao đẹp và cảm động qua tấm lòng bà cụ Tứ đối với đàn ông và con dâu. Vượt lên tình thương con – nhất là đối với người phụ nữ lạ đột nhiên thành con dâu mới – đó là tình thương yêu giai cấp của những người nghèo khổ. Bà cụ tứ đã gọi thị là “con”, tôn trọng thị, nói chuyện thân tình với thị ngay đêm đầu họp mặt. Và sáng hôm sau, bà cụ tứ cố tạo ra thú vui cho đàn ông và con dâu vui. Trong tác phẩm” Chi tiết nồi cháo cám thật cảm động trong bữa cơm ngày đói đón dâu mới. Không chỉ là tấm lòng người mẹ thương con nhưng mà trong tình thương đấy còn có cả đức vị tha cao cả.Truyện kết thúc với một cái kết đầy gợi mở đã tạo cho người đọc những cảm hứng trong tìm tòi và chiêm nghiệm. Dưới ngòi bút tài hoa của tác giả Kim Lân chúng ta có dịp đắm chìm trong ko gian đấy, và nhìn thấy những vẻ đẹp của hai trị giá lớn: trị giá hiện thực thâm thúy và trị giá nhân đạo cao cả.

Ảnh minh họa (Nguồn internet)

9

0

9

0

Bài văn phân tích hình ảnh nồi cháo cám số 9

Nhắc tới kho tàng văn học phong phú Việt Nam, chúng ta ko thể ko tự hào bởi sự góp mặt của muôn vàn nhà văn, thi sĩ và các tác phẩm nổi tiếng. Với mỗi đứa con ý thức, họ luôn phấn đấu tạo nên những cụ thể nghệ thuật đắt giá làm cho muôn thuở nhớ tới những lời thơ, áng văn đấy. Trong truyện ngắn “ Vợ nhặt” của nhà văn Kim Lân, hình ảnh “ nồi cháo cám” là một trong những điểm sáng nổi trội lên chủ đề tác phẩm.
“Vợ nhặt” được ra đời trong bối cảnh toàn dân chìm ngập trong sự đói kém, thất bát năm 1945. Sau những tình tiết cao trào của anh cu Tràng lúc anh cu nhặt của vợ làm cho bao người ở cái xóm ngụ cư nghèo đói đấy rất mực khác nhiên. Bởi giữa cảnh thiếu ăn kề cận với cái chết, nuôi thân còn chưa xong còn đeo thêm mồm ăn. Và trong bữa cơm đón nàng dâu mới, thiếu vắng “ mâm cao cỗ đầy”, tới miếng trầu còn ko có thì hình ảnh “ nồi cháo cám” lại càng khiến người đọc ko khỏi thương xót, ám ảnh.
Tác giả đã rất khôn khéo lựa chọn “ nồi cháo cám” vào câu chuyện, thay vì phải dông dài kể lể về cái nghèo cái khổ. Chỉ cần hình ảnh đấy, người ta đã mường tượng cái nạn đói năm ất dậu năm xưa khiến người ta cùng cực tới nhường nào. Thế nhưng, gạt qua quang cảnh u ám nghèo đói, câu chuyện đấy vẫn ánh lên tình thương của người mẹ già cho các con vẫn ko hề bị mai một.

“Nồi cháo cám” xuất hiện ngay trong buổi sáng ngày hôm sau của cô dâu mới, như mong muốn của bà cụ tứ thì “ kể làm được năm ba mâm thì phải đấy nhưng nhà mình nghèo quá, cũng chả người nào chắp nhặt gì lúc này”. Hoàn cảnh khốn khổ giữa năm 1945 thật khiến người ta phải buông một tiếng thở dài nghẹn ngào. Tình huống này xảy ra ở khắp muôn nhà chòm xóm, ba con người, ba suy nghĩ nhưng bó chung lại một hoàn cảnh số phận, anh tràng, Thị và bà cụ Tứ người nào cũng hiểu bữa cơm tương tự thì lấy đâu ra nhưng mà ngon lành, cũng chẳng dám ước tới một bữa thịnh soạn hơn.
“Cám đấy mày ạ, xóm mình còn có khối người ko có cám nhưng mà ăn đấy chứ”. Giua bao bộn bề suy nghĩ, mù mịt về tương lai, cụ Tứ vẫn phấn đấu vui vẻ, niềm nở nhưng mà khích lệ các con. Cụ ko thể cho con những xa hoa vật chất, hay một đám cưới đúng nghĩa nhưng nồi cháo cám đong đầy tình mẹ, tình thương và lòng vị ta vẫn có trị giá xiết bao. Có biết bao nhiêu người ngoài kia đang chết đói từng ngày, cụ vẫn mở lòng đón tiếp cô vợ mới của đàn ông cụ. Cụ động viên các con rằng “ Khi nào có tiền ta sắm lấy đôi gà… Này ngoảnh đi ngoảnh lại chả mấy nhưng mà có ngay đàn gà cho nhưng mà xem”. Có thể trong mai, ngày kia cái chết do đói ăn có thể tìm tới gia đình cụ bất kì lúc nào, nhưng cụ vẫn mong ước cho tương lai tốt đẹp hơn.

Cụ ko gọi là cháo cám nhưng mà cụ bảo các con “ chè khoán, chè khoán đây!”.Hương vị của Chè nó ngọt mát, tốt đẹp hơn biết bao, nhưng chè của cụ nấu làm cho cả ba cảm thấy bựa chát nơi cổ họng. Thế nhưng ko khí gia đình vẫn vui vẻ, đầm ấm. Nó làm cho mọi người cùng tin vào một cuộc sống tươi sáng hơn. “Ai giàu ba họ, người nào khó ba đời”. Hình ảnh “ nồi cháo cám” vừa có trị giá hiện thực thâm thúy vừa có trị giá nhân đạo to lớn. Trong bộn bề khó khăn, túng quẫn, phải ăn “’ cám” hay “ cơm” của thời kì năm 1945, ý chí con người vẫn khôn hề bị lấm bùn, chôn vùi trong nghèo đói. Xã hội phong kiến làm cho cuộc sống bao người phải chịu cảnh lầm than, thất vọng nhưng sẽ vẫn có một lối thoát cho tương lai ngày mai. Trên tất cả, tình mến thương và lòng ham sống vô bờ bến luôn tồn tại trong bất kỳ hoàn cảnh nào. Tình mẹ, tình nghĩa vợ chồng sẽ dẹp tan mọi nỗi thống kể trên cuộc đời.

Ảnh minh họa (Nguồn internet)

10

0

10

0

Bài văn phân tích hình ảnh nồi cháo cám số 10

Kim Lân là một nhà văn tiêu biểu cho nền văn học thời kỳ trước kỳ cách mệnh tháng 8 năm 1945. Những tác phẩm của ông thường gắn liền với hình ảnh người nông dân trong thời đoạn quốc gia ta còn trong chiến tranh chống thực dân Pháp. Tác phẩm “Vợ nhặt” là một tác phẩm tiêu biểu khẳng định tên tuổi của ông. Sự thành công của tác phẩm do nhiều yếu tố một trong những cụ thể đắt giá làm nên ấn tượng thâm thúy tới người đọc bởi trị giá nghệ thuật cũng như tư tưởng của tác giả.

Hình ảnh nồi cháo cám vào ngày trước tiên sau lúc nhân vật Tràng nhặt được vợ trình bày sự nhân văn của tác giả với những nhân vật của mình. Với những mảnh đời người nông dân trong xã hội cũ. Trong tác phẩm “Vợ nhặt” tác giả đã tái tạo lại cuộc sống khốn cùng, thê lương của những thân phận nông dân trong nạn đói năm 1945 làm chết hai triệu đồng bào ta, làm cho cho nhiều người dân của quốc gia ta phải đối diện với những khốn khổ cùng cực. Trong hoàn cảnh mạng người rẻ rúm, cái ăn cái mặc còn chẳng có thì việc nhân vật Tràng một thanh niên bần hàn, sống cảnh mẹ góa con côi. Tràng có ngoại hình khá thô kệch, thân thể to xác, và đầu óc thì lúc nào cũng toàn chứa những suy nghĩ kỳ quái.

Một con người như Tràng sẽ thật khó khăn trong việc lấy được vợ. Nhưng trong hoàn cảnh nghèo nàn, khốn cùng anh ta lại nhặt được vợ vô cùng dễ dàng chỉ với một câu nói bông đùa “Muốn ăn cơm trắng với giò, thì lại đây đẩy xe bò với anh” chỉ một câu nói vu vơ, bông đùa tương tự nhưng mà có người con gái theo ko hắn về nhà làm vợ. Sau đêm tân hôn bất thần tới ngỡ ngàng. Bữa ăn của cả gia đình mừng ngày Tràng có vợ bưng ra chỉ là nồi cháo cám đắng chát. Mẹ chồng sợ con dâu buồn vì cảnh nhà quá nghèo nên phân trần “Kể ra làm được năm ba mâm thì phải đấy nhưng nhà mình nghèo quá, cũng chẳng người nào chấp nhặt gì lúc này”.

Hoàn cảnh của gia đình Tràng khiến nhiều người phải rưng rưng rơi lệ. Giữa cái mẹt rách có độc một lùm rau chuối thái rối và một đĩa muối ăn với nồi cháo cám, nhưng cả đều ăn rất ngon lành. Một bữa cơm quá khổ cực tương tự thì làm sao ngon lành cho được nhưng có nhẽ cả ba người đều phấn đấu tỏ ra vui vẻ, hoặc giả họ vui vì biết đâu ngày mai sẽ khác, vì từ nay họ đã có đôi gia đình có thêm người thì có thêm nhân lực lao động. Tuy nhiên bữa cơm của cả gia đình anh Tràng vẫn là một bữa cơm hạnh phúc bởi trong bối cảnh có nước ta lúc bấy giờ có hai triệu người dân chết đói vì ko có gì để nhưng mà ăn, thì nồi cháo cám vẫn là thứ lương thực quý giá có thể duy trì mạng sống của con người trong cảnh khốn cùng. Trong cảnh nhà neo đơn thêm mồm ăn là thêm một gánh nặng.

Nhưng bà cụ Tứ mẹ của anh Tràng vẫn vui vẻ tiếp thu một người con dâu vợ với ko biết từ đâu dạt về đây rồi vào nhà mình làm dâu, ko biết gốc tích cô gái này thế nào đã lập gia đình lần nào chưa? Hay là gái giang hồ, nhiều tai tiếng, rồi nay muốn lánh tạm ở một gia đình kiếm miếng ăn qua ngày. Bà cụ Tứ ko suy nghĩ so kè, tiếp thu cô con dâu của mình bằng cả tấm lòng nhân hậu của một người làm mẹ thương đàn ông thật lòng mình.
Bà muốn con bà vui vẻ, bà cũng muốn cho cô gái kia một gia đình bởi trong hoàn cảnh quốc gia tao loạn như hiện nay một cô gái sống một mình nay đây mai đó sẽ có rất nhiều nguy hiểm rình rập. Hình ảnh nồi cháo cám gợi cho người đọc rất nhiều suy nghĩ, làm cho người nào cũng cảm thấy nghẹn ngào cảm thương cho những thân phận con người trong thời kỳ khó khăn đã tìm tới nương tựa vào nhau. Họ tìm tới nhau, như thể mong tìm tới niềm kỳ vọng vào cuộc sống tương lai sẽ tốt đẹp hơn.

Một tương lai được cách mệnh soi đường chỉ lối, một tương lai no đủ hạnh phúc hơn. Hình ảnh cuối cùng của câu chuyện chính là lá cờ đỏ sao vàng, phá những kho thóc Nhật cứu đói dân nghèo trình bày niềm tin tưởng của những người dân nghèo khốn khổ.

Ảnh minh họa (Nguồn internet)

11

0

11

0

Bài văn phân tích hình ảnh nồi cháo cám số 11

Đôi lúc trong những tác phẩm lớn, người đọc sẽ ko thể nào nhớ hết các tình tiết trong chuyện nhưng mà họ chỉ nhớ tới một cụ thể đắt giá đã là đủ rồi. Trong truyện ngắn “Vợ nhặt” của nhà văn Kim Lân, hình ảnh nồi cháo cám để để lại ấn tượng thâm thúy trong lòng độc giả.
“Vợ nhặt” là một bức tranh toàn cảnh về cuộc sống khổ cực, thê thảm của người nông dân trong nạn đói lịch sử 1945. Tiêu biểu cho những người dân trong thời kỳ này là gia đình anh Tràng. Trong hoàn cảnh nghèo nàn tới vậy, việc anh lấy vợ đã gây lên sự ngạc nhiên cho nhiều người. Bởi giữa cảnh nghèo đói ko lo được cho mình nhưng mà anh còn “rước cái của nợ đấy về”. Chính vì thế trong bữa cơm đón nàng dâu mới, hình ảnh nồi cháo cám làm cho người ta ko khỏi xót xa và thương cảm cho những số phận cùng khổ đấy. Qua cụ thể này, nhà văn muốn trình bày tình mến thương với con người và ước mong về một tương lai tươi sáng, tốt đẹp hơn.
Trong quang cảnh nghèo nàn của xã hội lúc bấy giờ, cả nhà lại ngồi với nhau bên nồi cháo cám. Bà cụ Tứ sợ con dâu buồn nên đã phân trần: “kể ra làm được năm ba mâm thì phải đấy nhưng nhà mình nghèo quá, cũng chả người nào chấp nhặt gì lúc này”. Tình cảnh khốn khó đấy làm cho người đọc ko khỏi nghẹn ngào với bữa cơm đón nàng dâu thực sự thê thảm: “giữa cái mẹt rách có độc một lùm rau chuối thái rối, và một đĩa muối ăn với cháo, nhưng cả nhà đều ăn rất ngon lành”. Cả bà cụ Tứ, anh cu Tràng, vợ anh và cả người đọc đều hiểu bữa cơm tương tự ko hề ngon một tẹo nào. Tuy nhiên cả ba người đều “ăn rất ngon lành” là vì nấy đều muốn trình bày sự vui vẻ trong hoàn cảnh này.
Nhưng có nhẽ đây cũng là thú vui thực sự lúc 3 con người đấy luôn muốn vượt lên trên cái nghèo nàn hiện diện trước mắt để trân trọng niềm hạnh phúc đời thường. Bà cụ Tứ là một người mẹ đầy nhân hậu và bao dung, lúc trong cảnh nghèo nàn vẫn vui vẻ chấp nhận cô con dâu mới. Có nhẽ vì điều này nên trong bữa cơm sáng, bà cụ đã nói toàn chuyện vui, chuyện tương lai để động viên các con: “Khi nào có tiền ta sắm lấy đôi gà…. ngoảnh đi ngoảnh lại chả mấy nhưng mà có ngay đàn gà cho nhưng mà xem…”. Những câu chuyện nhưng mà bà cụ nói đều là những điều tốt đẹp để kỳ vọng có một tương lai sẽ rộng mở hơn. Đây cũng là mong ước của tất cả mọi người trong thời kỳ khó khăn đấy.
Trong ko khí vui vẻ của bữa cơm gia đình, bà cụ “lật đật chạy xuống bếp, lễ bễ bưng ra một cái nồi bốc lên ngun ngút. […] vừa khuấy vừa nói: Chè đây! Chè khoán đây!”. Nhưng thực chất đó lại là một nồi cháo cám. Hình ảnh này được xem là một cụ thể đắt giá, nó vừa gợi lên cái nghèo nàn cùng cực, vừa cho thấy tình người cao đẹp trong đó. Trong hoàn cảnh là nạn đói năm 1945, nhiều người ko có nổi cám nhưng mà ăn, thì nồi cháo cám lại được xem là một món ăn cứu đói, là món ăn xa xỉ đối với nhiều người khác. Chính vì thế, mặc dù có chút thất vọng nhưng cả ba người ko một người nào chê trách. Cả 3 đều rất vui vẻ tiếp thu nồi cháo cám. Mẹ Tràng thì niềm nở khen “ngon đáo để”. Tràng dù cảm thấy nghẹn bứ nơi cổ họng nhưng vẫn phấn đấu ăn để mẹ vui lòng. Còn người vợ thì “điềm nhiên và vào mồm”. Chi tiết này cũng cho thấy vợ Tràng đã chấp nhận hoàn cảnh, ko còn trở thành đỏng đảnh như trước và thị đã thực sự sẵn sàng cùng gia đình vượt qua những tháng ngày khó khăn sắp tới. Có được những điều này có nhẽ là do cả ba người cùng tin vào một tương lai sẽ tốt đẹp hơn sẽ tới với họ.
Có thể nói rằng, hình ảnh nồi cháo cám đã để lại những ấn tượng đậm nét trong lòng người đọc. Chi tiết này vừa có trị giá hiện thực lại vừa có trị giá nhân văn, nhân văn thâm thúy. Qua hình ảnh nồi cháo cám, người đọc hiểu hơn về tình cảnh nghèo nàn, khốn khó của đồng bào ta trong nạn đói 1945. Tuy nhiên trong hoàn cảnh chết chóc nghèo đó, người ta vẫn thấy được tình người, tình mến thương và lòng ham sống vô bờ bến. Tưởng chừng trong bờ vực của cái chết lay lắt đấy, người ta chỉ nghĩ tới những khổ đau, xấu số, nhưng ko, ở hoàn cảnh đấy người đọc vẫn bắt gặp tình thương của một người mẹ dành cho con, tình cảm của người vợ đối với chồng và trách nhiệm của một người chồng đối với gia đình của mình. Tất cả đều cùng hướng tới một tương lai hạnh phúc và no đủ hơn.
Qua văn pháp tả thực cùng mới việc sử dụng những từ ngữ, hình ảnh dân dã và tượng trưng đã góp phần trình bày sự thành công của tác phẩm. Những tài hoa trong nghệ thuật viết truyện của nhà văn Kim Lân cũng giúp người đọc hiểu và thông cảm cho những con người ở thời kỳ đó. Đồng thời, ta cũng thấy được tình cảm thành tâm và tác giả đã dành cho những nhân vật của mình.

Ảnh minh họa (Nguồn internet)

12

0

12

0

Bài văn phân tích hình ảnh nồi cháo cám số 12

“Chi tiết là hạt bụi vàng của tác phẩm”, ko một tác phẩm nào xuất sắc, nếu ko thể tạo được những cụ thể giàu ý nghĩa nhân văn. Trong Chí Phèo ta còn nhớ những cụ thể tiếng chửi, bát cháo hành… còn với tác phẩm Vợ Nhặt của Kim Lân, tác giả đã xây dựng thành công một cụ thể vô cùng đắt giá và nổi trội, đó chính là “nồi chè khoán” của gia đình anh Cu Tràng.
Vợ Nhặt của Kim Lân lấy bối cảnh nước ta trong nạn đói năm 1945, thời kì đó người ta sống trong hoàn cảnh “ngụ cư” và phải chịu rất nhiều tấn khổ cực. Bi kịch của kiếp người là những cái chết ngả rạ, chết vì đói, nhưng mà cũng có thể là chết vì…no. Vì vậy, Kim Lân đã đặc thù xây dựng thành công một hình ảnh “nồi chè khoán” vô cùng đặc thù. Liệu đó có phải nồi chè khoán thật hay ko? Vì sao trong một gia đình có mối nghèo truyền kiếp và hai mồm ăn còn ko đủ no, lại có được một thức ăn đặc sản như thế trong những ngày đói cùng cực tương tự?
Hình ảnh nồi chè khoán của bà cụ Tứ hiện lên trong hoàn cảnh vô cùng ý nghĩa. Đó là nồi chè bà đã cất công làm ra để thiết đãi cô con dâu mới – Thị vừa mới về làm dâu với anh Cu Tràng, đàn ông bà cụ Tứ. Bà cụ Tứ bưng bát cháo ra với tâm trạng vui phơi phới, và cố kiềm đi nỗi tủi cực của một hoàn cảnh nghèo túng, nhưng mà vui vẻ nói: “chúng mày đợi nhá. Tao có cái này hay lắm cơ” rồi bà bưng ra một cái nồi bốc khói lên ngun ngút, và lại vui vẻ nói tiếp: “Chè khoán đây, ngon đáo để cơ” nhưng thực ra đây đâu có phải chè khoán? Bà cố tình vui vẻ thế thôi, vui vẻ trước mặt cô con dâu mới, vui vẻ để truyền thú vui, sáng sủa hi vọng vào các con. Thể hiện tâm trạng của một người mẹ nghèo trong nạn đói Ất Dậu 1945. Hơn thế, đó còn là sự biểu lộ một tâm trạng vui tươi của bà cụ Tứ trong ngày hạnh phúc của đàn ông mình. “Cám đấy mày ạ, hì. Ngon đáo để” lời nói trong vui nhưng mà có buồn, nỗi xót xa như ứ đọng nhưng buộc phải vui để nhưng mà sống. Vì vậy ta càng cảm nhận hơn một trái tim ấm áp, tấm lòng nhân hậu và vẻ đẹp của tình mẫu tử thiêng liêng.

Là một cụ thể đắt giá trong truyện, hình ảnh “nồi cháo khoán” còn có ý nghĩa rất cao về nghệ thuật. Là một trong những cụ thể có tính xúc tiến sự tăng trưởng của tình tiết, khắc họa rõ nét tính cách, và tâm lí hành động của người mẹ nghèo nhưng rất thương con. Tuy là một cụ thể nhỏ, nhưng lại mang sức gợi rất cao. Đó là sự tin tưởng, một khát vọng sống vươn lên hoàn cảnh, và còn là sức mạnh của tình thương, một trái tim đẹp của con người dành cho nhau.
Kim Lân đã vô cùng tài hoa lúc xây dựng được một cụ thể có nhiều trị giá nghệ thuật và nội dung tới tương tự. Thông qua đó còn gửi gắm một tấm lòng nhân đạo của ông dành cho con người, luôn tôn vinh và ngợi ca họ dù trong hoàn cảnh khó khăn và khốn cùng của kiếp người. Và nhờ cụ thể lạ mắt “nồi cháo khoán” đã cho ta thấy một tầm vóc lớn của một nhà văn giàu lòng nhân đạo. Chi tiết đã nâng tầm của câu truyện lên và làm cho ta, về sau lúc đọc lại, vẫn sẽ luôn nhớ mãi một cụ thể “nồi cháo khoán” giản dị như một hời ấm nhen lên giữa những ngày đau thương của dân tộc.

Ảnh minh họa (Nguồn internet)

#Top #Bài #văn #phân #tích #hình #ảnh #nồi #cháo #cám #trong #tác #phẩm #Vợ #nhặt #của #Kim #Lân


  • Tổng hợp: Thư Viện Hỏi Đáp
  • Nguồn: https://toplist.vn/top-list/bai-van-phan-tich-hinh-anh-noi-chao-cam-trong-tac-pham-vo-nhat-cua-kim-lan-41228.htm
Check Also
Close
Back to top button