Top

Top 11 Câu chuyện cảm động nhất về phụ nữ nhân ngày 8/3

Có những câu chuyện, lúc đọc lên, lòng ta cảm thấy nao nao và xót xa, nhất là vào những lúc người ta đang sẵn sàng rộn ràng cho ngày mùng 8/3 (Ngày Quốc tế Phụ nữ). Trong hạnh phúc ngập tràn của ngày Lễ vinh danh này, chúng ta thường bắt gặp những thân phận phụ nữ lẻ loi và nghèo túng. Cả một cuộc đời lầm lũi, đơn độc, người ta chỉ biết cho đi và ko bao giờ mong được nhận lại. Bạn đã bao giờ thực sự quan tâm tới những người phụ nữ kế bên mình? Họ là người cho bạn cuộc sống này và dạy bạn cách sống. Vì vậy bạn hãy biết trân trọng họ! Nhân ngày 8/3 mời các độc giả và cảm nhận những câu chuyện ý nghĩa nhất về những người mẹ, người vợ – người phụ nữ dấu yêu của mình nhé!

Câu chuyện về cách Mẹ dạy con

Có một cậu nhỏ ngỗ ngược thường bị Mẹ khiển trách. Mỗi lần như thế cậu nhỏ rất tấm tức và tủi thân. Một ngày nọ, cậu làm sai và bị Mẹ mắng. Cậu nhỏ giận Mẹ rất nhiều nên đã chạy tới một khu rừng rậm. Lấy hết sức mình, cậu hét lớn “Tôi ghét Người!”. Từ khu rừng có tiếng vọng lại: “Tôi ghét Người!”. Cậu nhỏ sợ quá, vội chạy về sà vào lòng và khóc nức nở. Cậu nhỏ ko hiểu sao lại có người ghét cậu.

Người Mẹ nắm tay con trở lại khu rừng. Bà nói: “Giờ thì con hãy hét thật to “Tôi yêu Người”. Cậu nhỏ tuân theo và lạ lùng thay có tiếng vọng lại: “Tôi yêu Người”. Lúc đó người Mẹ mới giảng giải cho con: “Đó là định luật trong cuộc sống của chúng ta. Con cho đi điều gì, con sẽ nhận lại điều đó. Nếu con thù ghét người nào đó thì người đó cũng sẽ thù ghét con. Nếu con mến thương người thì người cũng sẽ mến thương con”.

Mẹ luôn bên con, dìu dắt từng bước chân nhỏ nhỏ của con!
Câu chuyện về cách Mẹ dạy con
Câu chuyện về cách Mẹ dạy con

Cổ trò trống ra đời của mẹ

Ngày xưa, lúc tạo ra người mẹ trước tiên trên thế gian, ông Trời đã làm việc miệt mài suốt 6 ngày liền, quên ăn quên ngủ nhưng vẫn chưa xong việc. Thđó vậy, một vị thần bèn hỏi:
– Vì sao ngài lại mất quá nhiều thời kì cho tạo vật này?

Ông Trời đáp:
– Ngươi thấy đấy. Đây là một tạo vật vô cùng phức tạp gồm hơn 200 bộ phận có thể thay thế nhau và vô cùng dai sức nhưng lại ko phải là gỗ đá vô tri vô giác. Tạo vật này có thể sống bằng nước lạnh và ăn thừa thức ăn của con, nhưng lại đủ sức ôm ấp trong vòng tay nhiều đứa con cùng một lúc. Nụ hôn của nó có thể chữa lành mọi vết thương, từ vết trầy trên đầu gối cho tới một trái tim tan tành. Ngoài ra, ta định ban cho tạo vật này có thể có 6 đôi tay.

Vị thần nọ ngạc nhiên:
– Sáu đôi tay, ko thể tin được!

Ông Trời đáp lại
– Thế còn ít đấy. Nếu nó có 3 đôi mắt cũng chưa chắc đã đủ.
– Vậy thì ngài sẽ vi phạm các tiêu chuẩn về con người do chính ngài tạo ra trước đây – Vị thần nói.

Ông Trời gật đầu thở dài:
– Đành vậy. Sinh vật này là ta tâm đắc nhất trong những gì ta tạo nên, nên ta dành mọi sự ưu ái cho nó. Nó có một vài mắt nhìn xuyên qua cánh cửa đóng kín và biết được lũ trẻ đang làm gì. Đôi mắt thứ hai nằm ở sau gáy để thấy mọi điều nhưng người nào cũng nghĩ là ko thể được. Đôi mắt thứ ba nằm ở trên trán để nhìn thấu ruột gan của những đứa con nhầm nhỡ. Và đôi mắt này sẽ nói cho những đứa con đó biết rằng mẹ chúng luôn hiểu, mến thương và sẵn sàng tha thứ cho mọi lỗi lầm của chúng, dù bà ko hề nói ra.

Vị thần sờ vào tạo vật nhưng ông Trời đang bỏ công cho ra đời và kêu lên:
– Vì sao nó mềm mại tới thế?

Ông Trời đáp: ” Vậy ngươi chưa biết hết. Tạo vật này rất cứng cỏi. Ngươi ko thể tưởng tượng nổi những khổ đau nhưng tạo vật này sẽ phải chịu đựng và những công việc nhưng nó phải hoàn thành trong cuộc đời”.

Vị thần dường như phát xuất hiện điều gì, bèn đưa tay sờ lên má người mẹ đang được ông Trời tạo ra.

– Ồ, thưa ngài. Hình như Ngài để rớt cái gì ở đây.
– Không phải, đó là những giọt nước mắt đấy – Ông Trời thở dài.
– Nước mắt để làm gì, thưa ngài – Vị thần hỏi.
– Để bộc lộ thú vui, nỗi buồn, sự thất vọng, đớn đau và cả lòng tự hào những thứ nhưng người mẹ nào cũng sẽ trải qua.

Thượng đế đã ban tặng con một người mẹ vĩ đại.
Thượng đế đã tặng thưởng con một người mẹ lớn lao.
Cổ tích sự ra đời của mẹ
Cổ trò trống ra đời của mẹ

Mẹ hi sinh đôi mắt để giữ lại mạng sống cho con

Chị Hoàng Thị Yến (Hoài Đức, Hà Nội) đang mang thai ở tháng thứ 5 thì phát xuất hiện mình mắc bệnh ung thư. Chị buộc phải lựa chọn giữa đứa con và mạng sống của mình. Không ngần ngại, chị quyết định bằng mọi giá phải giữ lại đứa con và chấp nhận hy sinh tính mệnh. Vì để giữ đứa nhỏ, chị Yến ko thể uống thuốc kháng sinh cũng như tiếp thu bất kỳ đợt xạ trị nào. Vì vậy, đôi mắt của chị ngày một yếu đi – hậu quả của căn bệnh ung thư.

Khi đứa trẻ ra đời, cũng là ngày mắt chị hoàn toàn ko nhìn thấy gì. Dù ko thể tận mắt chứng kiến đứa con yêu quý của mình, nhưng chị vẫn tràn đầy hạnh phúc. Tới hiện giờ, sức khỏe chị vẫn yếu. Nhưng lúc được hỏi nếu được lựa chọn lại lần nữa thì sẽ ra sao, chị Yến vẫn kiên quyết: ” Một nghìn lần nữa vẫn làm tương tự vì ko có người phụ nữ nào lại ko mong muốn mình có con”.

Con là tất cả của mẹ!
Con là tất cả của mẹ!
Mẹ hi sinh đôi mắt để giữ lại mạng sống cho con
Mẹ hi sinh đôi mắt để giữ lại mạng sống cho con

Con sẽ sống tốt mẹ ạ, nhất mực thế!

Sáng chủ nhật, Con Gái vuốt thẳng những nếp áo, tô lên môi một tí son dưỡng, xoay một vòng trước gương, Mẹ cười bảo:
– Đẹp đấy, nhưng cổ khoét sâu thế con?

Con Gái cười bảo Mẹ:
– Thời nào rồi nhưng còn kín cổng cao tường nữa Mẹ à!

Mẹ ko nói gì, vào bếp sẵn sàng bữa trưa. Con gái vào theo, mở tủ lạnh ra lôi đĩa dưa hấu mẹ vừa gọt sẵn, lấy một miếng đưa lên môi. Mẹ bảo:
– Ơ, ko sợ trôi mất son à?

Con Gái cười: – Thỏi son người ta tặng bên Thái ý, trôi thế nào được “lão bà” ơi.

Mẹ giật thột: – Thế à?

Con Gái hôn chụt lên má mẹ một cái: “Con nhưng mẹ. À, Nhưng mà thôi con đi đây”.

Con Gái càng lớn càng giống Mẹ, nhưng xinh hơn Mẹ, vì con Gái biết trưng diện. Con gái có phước, được bác mừng tuổi tiền mỗi tháng, tháng nào cũng đi shopping, gà rán mỗi lần đi về mang theo một đống quần áo, mĩ phẩm thời trang đủ kiểu. Thỉnh thoảng chợt nhớ ra, con Gái lại sắm cho Mẹ lúc thì một bộ quần áo, lúc thì mảnh vải để Mẹ may bộ đồ, quần áo thì Mẹ chẳng mặc mấy. Vì Mẹ ít đi đâu, hơn nữa chẳng mấy lúc con Gái sắm vừa người Mẹ, còn vải thì Mẹ mang ra hàng chị thợ may đầu ngõ may cho rẻ. Nhìn con Gái dắt xe ra khỏi cửa, nước hoa thơm phức, quần áo tung tăng, Mẹ gọi theo:
– Chiều có về ăn cơm ko con?

Con Gái nghĩ ngợi:
– Cũng chưa biết được Mẹ ạ, có gì con gọi điện lại sau.

Mẹ vớt lại mấy câu:
– Thế mẹ cứ để cho mày phần cơm với phần thức ăn nhé!

Con gái cau mày:
– Thôi để con gọi điện lại sau, chứ con ăn rồi lại cứ để phần cơm, rồi bắt con ăn con lại mập ra!

Nói xong con gái phóng xe đi mất, Mẹ đứng nhìn theo con Gái một lúc rồi trở vào nhà.

Nhà có 4 người, đứa em nhỏ, bố hay đưa đi học rồi ghé vào cơ quan ăn tiện thể, ít lúc ở nhà, chỉ có Mẹ và con Gái quây quần, Mẹ đã quen với những bữa cơm chỉ có Mẹ và con Gái. Nhưng lúc con Gái đi học, con Gái cũng vắng nhà. Con Gái thường về nhà lúc tối muộn. Lúc đó cơm canh Mẹ để dành con Gái thường đã nguội ngắt. Mẹ thương con Gái cả ngày cơm hàng cháo chợ, Mẹ thường hâm lại cơm canh cho nóng. Những lúc đó con Gái ăn cơm như hoàn thành nghĩa vụ cực nhọc, vì thường là con Gái đã ăn ở đâu đó rồi mới về nhà. Mẹ ở nhà một mình, lúc nào cũng ngóng chờ tới ngày chủ nhật, vì lúc đó con Gái được nghỉ, con Gái sẽ ở nhà với Mẹ. Nhưng những ngày đó, con Gái lại thường tận dụng để sắm sửa, để chơi bời với bạn, hoặc có lúc con Gái nhận lời đi ăn, đi câu cá, cắm trại với chúng bạn. Thỉnh thoảng Mẹ khuyên con Gái cười hi hí và bỏ ngoài tai.

Con gái thích ăn bún riêu cua, ăn cá rán, những chủ nhật con Gái ở nhà, Mẹ mừng. Mẹ sẽ đi chợ từ sáng sớm, Mẹ lựa cua, chọn thịt rồi gọi con Gái vào chỉ dạy. Con Gái chỉ muốn Mẹ bảo cho nhanh lại tót vào nhà tám chuyện với bè bạn, hoặc bật máy tính lên và lướt web. Mẹ nấu nướng xong xuôi, Mẹ mặc lên người bộ đồ mới lấy từ nhà may về, Mẹ vào phòng con Gái và hỏi con Gái bộ này có đẹp ko. Con Gái đang dán mắt vào màn hình máy tính, bàn tay mê mải rà chuột, trả lời bâng quơ:

– Cũng đẹp, sáng da đấy mẹ ạ.

Mặt mẹ nhíu lại bảo:
– Mày đi rồi, ở nhà mẹ mới hay may mặc cho vui, chứ mấy năm trước có mỗi vài bộ mặc đi mặc lại.

Con Gái xịu mặt:

– Giời ạ, Mẹ cứ hay ôn nghèo kể khổ!

Mẹ rất thích những phút chốc êm đềm như thế này bên con gái. Mẹ sai con nhổ tóc sâu cho Mẹ. Con Gái thoạt đầu chối lắm, Mẹ nói mãi mới chịu vạch tóc Mẹ ra. Tới lúc đó con Gái mới giật thột xót xa. Tóc Mẹ đã bạc quá nửa. Nước mắt con Gái ứa ra, con Gái cố nuốt nước mắt, nhưng nước mắt cứ thoe nhau chảy ko gì ngăn nổi. Tới lúc Mẹ thấy vai Mẹ ươn ướt. Mẹ mới bảo:

– Sao mày khóc thế con?

Con Gái sợ nói ra sẽ càng khóc thêm, Mẹ lại bảo:
– Cái đồ mít ướt!

Con Gái chạy đi lấy khăn lau sạch mặt rồi vào ôm lấy Mẹ. Con Gái bảo Mẹ cho con nằm một tí nhé, rồi lát mẹ con mình ăn cơm. Mẹ thương lắm, hỏi đi học mệt lắm hả con, con Gái ko nói gì, bảo Mẹ cùng nằm xuống rồi con gái gối đầu lên tay mẹ.

Mẹ gầy đi nhiều, con Gái ôm lấy Mẹ dư vòng tay, con Gái đưa bàn tay Mẹ lên môi cắn nhẹ một cái, vết cắn mờ mờ xuất hiện rồi nhanh chóng mất tích, con Gái tự xoa dịu mình rằng da Mẹ vẫn căng, như thế là Mẹ vẫn còn trẻ, con Gái nghe ngoại bảo thế!

Con Gái thích uống nước gừng nóng. Mẹ đã ngâm gừng từ hôm trước lấy nước cho con Gái đi học về uống mỗi ngày. Hết nước, gừng vẫn còn đầy trong ly, Mẹ tiếc, đem ngào với đường thành mứt. Lúc Mẹ đổ mứt ra rổ cho bớt nóng, con gái vào bếp lấy tay bốc như trẻ em. Vừa ăn vừa nhai nhồm nhoàm, con Gái vừa triết lí:

– Ngon he mẹ, cay cay, ngọt ngọt, đăng đắng như đời!

Mẹ đang đảo gừng cho ráo nước, bảo:
– Ai dạy mày nói thế hả con, mới mấy tuổi đầu.

Con Gái trề môi: – Mẹ cứ làm như con Gái mẹ trẻ em lắm ý.

Tính Mẹ hay chắt bóp, cái áo cũ con Gái vứt đi, Mẹ lấy hết nút ra cất vào hộp, Mẹ bảo để lúc nào cần thì đơm cho khỏi phí. Con Gái bảo Mẹ già rồi lẫn cẫn, Mẹ chỉ bảo:
– Phung phí quá phải tội đấy con ơi!

Con Gái cười bảo:
– Nói như Mẹ thì khối đứa phải tội chết lâu rồi.

Mắt Mẹ thảng thốt:
– Sao mày lại ăn nói thế hả con?

Con Gái chẳng nói gì, vì lúc đấy con Gái nghĩ tới những kẻ tham ô lấy tiền tài nhà nước đi bao gái thế nhưng sao vẫn chưa thấy trời phạt chúng?

Mẹ có một cái hộp gỗ nhỏ, đã lên nước màu sáng bóng. Cái hòm được khóa cẩn thận, con Gái thấy nó từ lúc con Gái còn nhỏ tí. Mỗi lúc con Gái mon men tới gần cái hộp, Mẹ lại bảo:
– Đừng động vào đấy, lúc nào thích hợp thì tao cho.

Mấy lần tương tự, con Gái nản, ko động tới cái hộp đấy nữa.

Sáng hôm đó, lúc con Gái dắt xe ra khỏi cửa, mẹ hỏi, Vẫn câu hỏi như mọi ngày:
– Hôm nay có về ăn cơm ko con?

Có những lúc con Gái bực bội vì đi học muộn, Con Gái xẵng giọng bảo:
– Con chưa biết được!

Nhưng hôm đó con Gái đọc được trong ánh mắt Mẹ có điều gì đó như cầu khẩn, con Gái thở dài bảo:
– Con sẽ về, mẹ nhớ nấu canh cà chua dồn thịt nhé, con thèm!

Mẹ mừng rỡ bảo:
– Ừ, mẹ nấu, để mẹ quấn bánh mì mẹ làm sẵn cho mày nữa, đừng ăn cơm hàng cháo chợ nhiều, vừa đắt vừa mất vệ sinh.

Mắt con Gái rưng rưng, con Gái vội nổ máy phóng xe đi.

Không hiểu sao cả ngày hôm đó con Gái cứ thấy sốt ruột, con Gái nhìn đồng hồ chằm chằm chỉ mong hết giờ. Hôm đó lại là ngày ôn tập cuối kỳ. Mãi 6h, bài chưa xong nhưng con Gái vẫn xin về. Tới cổng, một người bán hoa ế mời con Gái mấy chục bông hồng còn tươi. Con Gái sắm lấy, định bụng mang về tặng Mẹ.

Con Gái mở cửa vào nhà, ko thấy Mẹ ra đón như mọi lúc. Con Gái xót dạ chạy vào bếp, đã thấy com mẹ dọn sẵn sàng. Nhưng Mẹ đâu rồi? Con Gái gọi:
– Mẹ ơi, mẹ đâu rồi?

Con Gái chạy vào phòng, thì thấy mẹ nằm trên giường, con Gái lay Mẹ thì thấy Mẹ ko tỉnh. Bàn tay Mẹ thoạt đầu âm ấm, sau đó lạnh rồi cứng dần. Con Gái gào lên hoảng sợ, rồi gọi cấp cứu. Xe cấp cứu đưa mẹ tới bệnh viện, lang y xem một lúc rồi bảo Mẹ bị tăng huyết áp đột ngột, nhưng con Gái đưa Mẹ tới muộn quá nên ko cứu kịp nữa rồi. Con Gái lả người, ngất đi. Con Gái chưa bao giờ nghĩ ngày này lại tới, Mẹ vẫn còn khỏe nhưng, mẹ vừa nấu cơm cho con Gái đấy thôi….

Bố và nhỏ em đưa con Gái về, con Gái ko lê bước nổi. Con Gái vào phòng của Mẹ thì thấy cái hộp gỗ ngày nào. Con Gái cầm lấy cái hộp của Mẹ ko cho người nào động vào. Mẹ bình thương là thế, vậy nhưng hiện giờ cái hộp lại nằm trong tay con Gái.

Con Gái tìm chìa khóa cái hộp. Ba rưng rưng bảo:
– Mẹ để dưới chiếu phía đầu giường.

Con Gái lấy mở ra. Bên trên hòm là một chiếc khăn len màu hồng mấy năm trước Mẹ đan nhưng con Gái ko quàng, con Gái chê quê một cục. Dưới chiếc khăn là một chiếc áo len trẻ em, áo của con Gái đã mặc ngày xưa, chiếc áo được Mẹ gấp ngay ngắn, chiếc áo len thêu tên con Gái, rồi con Gái lại thấy một quyển vở có những nét chữ của con Gái ngày mới vào lớp 1, những nét chữ nghệch ngoạc thơ ấu….

Con Gái thấy một vật gì đó cồm cộm, con Gái lôi lên, một chiếc kiềng vàng, kế bên là một tờ giấy Mẹ viết ngay ngắn: “Của hồi môn cho con Gái mẹ.”

Thì ra đấy là tất cả gia tài của Mẹ, thế nhưng con Gái có lần đã cười nhạo cái hộp gỗ đó, cái hộp gỗ lưu trữ cả một thời vất vả của gia đình, cái hòm gỗ lưu trữ tuổi thơ của con Gái, nuốt nươc mắt vào trong, con Gái thì thầm với Mẹ:
– Con sẽ sống tốt Mẹ ạ, nhất mực thế!

Con nhất định sẽ sống tốt, mẹ à!
Con nhất mực sẽ sống tốt, mẹ à!
Con sẽ sống tốt mẹ ạ, nhất định thế!
Con sẽ sống tốt mẹ ạ, nhất mực thế!

Nửa trái dưa hấu và bài học đắt giá về tình nghĩa vợ chồng

Vào buổi trưa một ngày nọ, tôi tan làm trở về nhà, nóng quá bèn lôi nửa quả dưa hấu mát lạnh trong tủ lạnh ra ăn một cách ngon lành.

Đúng lúc này vợ tôi cũng về, vừa đi vào nhà cô đó vừa than vãn: “Chết khát mất, nóng chết mất”. Mở tủ lạnh ra, cô đó ngẩn cả người.

Tôi bảo với vợ là miếng dưa hấu đó tôi ăn rồi, nét mặt cô đó thoáng ko vui, vội vã cầm ly nước rót nước uống, vừa nhấc ấm lên, bên trong ko còn 1 giọt nào cả.

Thế là cô đó tự nhiên phát cáu: ” Anh cũng ko biết đun lấy một tí nước, về nhà lâu như thế làm gì?”. Tôi cũng tức giận: “Sao cái gì cũng đều tại tôi thế?”. Vì chuyện này nhưng hai chúng tôi chiến tranh lạnh mất một tuần mới hòa giải được.
Bố mẹ tôi biết chuyện liền trách mắng tôi, làm việc ko nên chỉ nghĩ tới bản thân mình nhưng ko quan tâm tới người khác.
Tôi cho là ko đúng: “Chỉ là ăn hết nửa quả dưa hấu thôi nhưng có cái gì gớm ghê đâu”.

Bố tôi vừa cười vừa nói: “Con ko cần phải biện bạch cho bản thân mình nữa, ngày mai là chủ nhật, cả hai đứa cùng tới đây một chuyến”.

Ngày hôm sau tôi chở vợ con sang nhà bố mẹ tôi.

Vừa vào cửa, bố tôi liền sai tôi đi sắm dấm chua, đợi tới lúc tôi sắm trở về, bố tôi nói vợ tôi đã đưa con ra ngoài rồi, nói xong bố tôi liền bê ra một nửa quả dưa hấu cho tôi rồi nói: “Nhìn con nóng quá đầu chảy đầy mồ hôi rồi, mau ăn miếng dưa hấu này giải khát đi”.

Nửa trái dưa hấu cũng chừng bốn năm cân, ông đưa cho tôi một cái thìa: “Ăn ko hết thì để phần thừa lại cho vợ con về ăn”, tôi cầm thìa rồi ăn lấy ăn để, ăn chưa tới một nửa bụng đã no căng.

Lúc cả nhà ăn cơm, bố tôi mang ra 2 miếng dưa hấu đặt lên bàn rồi nói với tôi: “Con xem chúng có gì không giống nhau?”.

Tôi bối rối nhìn đi nhìn lại, một nửa là tôi vừa ăn, một nửa còn lại cũng đã được ăn, nhìn một lúc lâu ko ra kết quả gì, đành phải lắc đầu.

Bố tôi chỉ vào miếng dưa hấu và nói: “Một nửa này là con ăn, còn nửa kia là vợ con ăn, bố đều nói: Nếu ăn ko hết thì để phần thừa cho người kia. Con nhìn vợ con ăn như thế nào? Là dùng thìa xúc từ kế bên rồi vào phía bên trong, ăn hết một nửa, nửa còn lại để nguyên ko động tới. Nhìn miếng của con xem, khởi đầu xúc từ chính giữa, ăn hết phần thịt ở chính giữa, để phần kế bên cho người khác ăn, người nào nhưng chẳng biết phần thịt ở giữa ngọt chứ? Từ việc nhỏ này nhưng xét thì thấy vợ con có tấm lòng hơn con nhiều”.

Mặt tôi bỗng dưng đỏ lên và thực sự thức tỉnh. Tôi bỗng phát xuất hiện rằng, thường nhật lúc trở về nhà, đôi dép được để ngăn nắp, nước trà đã để sẵn trên bàn, chiếc ô được để sẵn ngoài cửa lúc trời mưa gió, đó đều trình bày tình cảm mến thương của vợ tôi, nhưng còn tôi thì sao, lại cứ tùy tiện, coi như ko nhìn thấy, ko hiểu được những điều đó còn suy bụng ta ra bụng người.

Hãy dành cả cuộc đời này để yêu thương người vợ luôn bên cạnh bạn.
Hãy dành cả cuộc đời này để mến thương người vợ luôn kế bên bạn.
Hãy dành cả cuộc đời này để yêu thương người vợ luôn bên cạnh bạn.
Hãy dành cả cuộc đời này để mến thương người vợ luôn kế bên bạn.

Hãy làm điều gì đó trước lúc quá muộn màng

Một người đàn ông ngừng lại trước tiệm bán hoa để đặt hoa tặng mẹ của mình. Mẹ của ông ở xa cách đây hơn 200 dặm và ông sẽ nhờ cửa tiệm giao hoa tới tận tay cho bà. Khi bước ra khỏi xe, ông nhìn thấy một cô nhỏ đang khóc tỉ ti bên lề đường.

Ông ngừng lại và hỏi: “Cháu có sao ko?”.

Cô nhỏ trả lời: “Cháu muốn sắm huê hồng tặng mẹ cháu, nhưng cháu chỉ có 75 cent nhưng…huê hồng thì tới 2 USD.”.
Người đàn ông mỉm cười: “Chú sẽ sắm cho cháu một bông hồng”.

Ông sắm cho cô nhỏ bông huê hồng như lời đã hứa và đặt hoa giao tới tận nhà mẹ mình. Khi họ rời khỏi, ông ngỏ ý chở cô nhỏ về nhà. Cô đồng ý để ông chở tới chỗ mẹ mình. Cô chỉ cho ông tới một nơi vắng vẻ, phải tới lúc ngừng xe lại sức đàn ông mới nhìn thấy đó là một nghĩa trang. Và cô nhỏ đã đặt bông hoa đó lên một ngôi mộ sạch sẽ.

Không cần suy nghĩ, người đàn ông tức khắc quay trở về tiệm hoa , hủy gói giao hoa và sắm hẳn một bó hoa to, lái xe tới thẳng nhà mẹ mình. Ngôi nhà cách nơi đấy 200 dặm đường, nhờ có cuộc gặp mặt với cô nhỏ đã cho ông hiểu: Nếu hôm nay ko về thăm mẹ có lúc ngày mai ông sẽ chẳng có dịp để tới nữa.

Mẹ vẫn chờ! Hãy trở về với người mẹ đáng kính của bạn trước khi quá muộn.
Mẹ vẫn chờ! Hãy trở về với người mẹ đáng kính của bạn trước lúc quá muộn.
Hãy làm điều gì đó trước khi quá muộn màng
Hãy làm điều gì đó trước lúc quá muộn màng

Vết sẹo của mẹ

Một cậu nhỏ mời mẹ tham gia buổi họp phụ huynh trước tiên ở trường tiểu học.Điều cậu nhỏ sợ đã thành sự thực, mẹ cậu nhỏ nhận lời. Đây là lần trước tiên bè bạn và thầy cô giáo chủ nhiệm gặp mẹ cậu nhỏ và cậu rất xấu hổ về vẻ vẻ ngoài của mẹ mình. Mặc dù cũng là một người phụ nữ đẹp nhưng bà có một vết sẹo lớn che gần toàn khuôn mặt bên phải. Cậu nhỏ ko bao giờ muốn hỏi mẹ mình vì sao bị vết sẹo lớn vậy. Vào buổi họp mặt, mọi người có ấn tượng rất đẹp về sự dịu dàng và vẻ đẹp tự nhiên của người mẹ mặc cho vết sẹo đập vào mắt, nhưng cậu nhỏ vẫn xấu hổ và giấu mình vào một góc tránh mặt mọi người.

Ở đó, cậu nhỏ nghe được mẹ mình nói chuyện với cô giáo.

– Làm sao chị bị vết sẹo tương tự trên mặt?

Cô giáo của cậu hỏi. Người mẹ trả lời:

– Khi con tôi còn nhỏ, nó đang ở trong phòng thì lửa bốc lên. Mọi người đều sợ ko dám vào vì ngọn lửa đã bốc lên quá cao, và thế là tôi chạy vào. Khi tôi chạy tới chỗ nó, tôi thấy một xà nhà đang rơi xuống người nó và tôi vội vã lấy mình che cho nó. Tôi bị đau tới xỉu nhưng thật là may mắn là có một anh lính cứu hỏa đã vào và cứu cả hai mẹ con tôi. Người mẹ chạm vào vết sẹo nhăn nhúm trên mặt rồi nói tiếp:

– Vết sẹo này ko chữa được nữa, nhưng cho tới ngày hôm nay, tôi chưa hề hối tiếc về điều mình đã làm.

Tới đây, cậu nhỏ chạy ra khỏi chỗ nấp của mình về phía mẹ, nước mắt lưng tròng. Cậu nhỏ ôm lấy mẹ mình và cảm thu được sự hy sinh của mẹ dành cho mình. Cậu nhỏ nắm chặt tay mẹ suốt cả ngày hôm đó như ko muốn rời.

Vết sẹo của mẹ
Vết sẹo của mẹ
Vết sẹo của mẹ
Vết sẹo của mẹ

Đôi mắt của mẹ

Suốt thời thơ ấu và cả lúc lớn lên, lúc nào tôi cũng ghét mẹ. Lý do chính có nhẽ vì bà chỉ có một con mắt. Bà là nhan đề để bè bạn trong lớp chế nhạo, châm chọc tôi. Mẹ tôi làm nghề nấu bếp để nuôi tôi ăn học. Một lần bà tới trường tìm tôi khiến tôi cảm thấy ngượng. Sao bà lại có thể làm như thế với tôi? Tôi lơ bà đi, ném cho bà một cái nhìn đầy căm ghét rồi chạy biến. Ngày hôm sau, một trong những đứa bạn học trong lớp la lên:

– Ê, tao thấy rồi. Mẹ mày chỉ có một mắt!.Lúc đó, tôi xấu hổ chỉ muốn chôn mình xuống đất. Tôi chỉ muốn bà mất tích khỏi cuộc đời tôi. Ngày hôm đó đi học về, tôi nói thẳng với bà:- Mẹ chỉ muốn biến con thành trò cười!

Mẹ tôi ko nói gì. Còn tôi, tôi chẳng quan tâm gì tới những lời nói đó. Vì lúc đó, lòng tôi tràn đầy tức giận. Tôi cũng chẳng thèm quan tâm gì tới xúc cảm của mẹ. Tôi chỉ muốn thoát ra khỏi nhà để ko còn liên hệ gì với mẹ nữa. Vì thế, tôi quyết tâm học hành thật siêng năng. Và sau cuối, tôi có được một học bổng để đi học ở Singapore.

Sau đó, tôi lập gia đình, sắm nhà và có mấy đứa con. Vợ tôi là con nhà thế gia. Tôi giấu nàng về bà mẹ của mình và nói điêu mình mồ côi từ nhỏ. Tôi ưng ý với mái ấm nhỏ và những tiện nghi vật chất có được ở Singapore. Tôi sắm cho mẹ một căn nhà nhỏ. Thỉnh thoảng, tôi lén vợ gửi một ít tiền về biếu bà và tự răn thế là đầy đủ nghĩa vụ. Tôi buộc mẹ ko được liên hệ gì với tôi. Thế nhưng một ngày kia, mẹ đột nhiên tới thăm. Nhiều năm rồi bà ko gặp tôi. Thậm chí bà cũng chưa bao giờ nhìn thấy các cháu. Khi thấy một bà già trông có vẻ lam lũ đứng trước cửa, mấy đứa con tôi có đứa cười nhạo, có đứa hoảng sợ.

Tôi vừa giận vừa lo vợ tôi biết chuyện nên hét lên: – Sao bà dám tới đây làm con tôi sợ thế? Đi khỏi đây ngay!

Mẹ tôi chỉ nhỏ nhẹ trả lời:- Ồ, xin lỗi, tôi nhầm địa chỉ! – Mẹ lặng lẽ quay đi.Tôi ko thèm liên lạc với bà trong suốt một thời kì dài. Hồi nhỏ, mẹ đã làm tôi bị chúng bạn trêu chọc nhục nhã. Hiện giờ mẹ còn định phá hỏng cuộc sống đang có của tôi hay sao? Một hôm, thu được lá thư mời họp mặt của trường cũ gửi tới, tôi nói với vợ là phải đi công việc. Sau buổi họp mặt, tôi ghé qua căn nhà của mẹ vì tò mò hơn là muốn thăm mẹ. Mấy người láng giềng nói rằng, mẹ tôi đã mất vài ngày trước đó và do ko có thân nhân nên sở an sinh xã hội đã lo mai táng chu đáo. Tôi ko nhỏ được lấy một giọt nước mắt. Họ trao lại cho tôi một lá thư mẹ viết: “Con yêu quý, lúc nào mẹ cũng nghĩ tới con. Mẹ xin lỗi về việc đã dám qua Singapore bất thần và làm cho các cháu phải sợ hãi. Mẹ rất vui lúc nghe nói con sắp về trường tham gia buổi họp mặt nhưng mẹ sợ ko bước nổi ra khỏi giường để tới đó nhìn con. Mẹ ăn năn vì đã làm con xấu hổ với bè bạn trong suốt thời kì con đi học ở đây. Con biết ko, hồi con còn tí xíu, con bị tai nạn và hỏng mất một bên mắt. Mẹ ko thể ngồi yên nhìn con lớn lên nhưng bị khuyết thiếu thân thể nên mẹ đã cho con một bên mắt của mẹ. Mẹ đã bán tất cả những gì mẹ có để lang y có thể thay mắt cho con. Tuy nhiên, chưa bao giờ mẹ hối hận về việc đó. Mẹ rất hãnh diện vì con đã nên người. Mẹ cũng tự hào vì những gì mẹ đã làm được cho con. Con đã nhìn thấy cả một toàn cầu mới, bằng con mắt của mẹ, thay cho mẹ. Mẹ yêu con lắm!”

Đôi mắt của mẹ
Đôi mắt của mẹ
Đôi mắt của mẹ
Đôi mắt của mẹ

Tám Lời Nói Dối Của Mẹ

1. Câu chuyện khởi đầu lúc tôi còn là một đứa trẻ nghèo túng. Gia đình tôi chẳng đủ ăn. Mỗi lúc có chút cơm trắng, Mẹ tôi thường nhường phần cơm trắng tinh cho tôi. Mẹ thường nói: “Ăn đi con. Mẹ ko đói!”

2. Mẹ tôi thường đi câu cá tại một khúc sông gần nhà. Mỗi lúc có cá, Mẹ cũng nhường cá cho tôi. Một lần, Mẹ bắt được hai con cá, Mẹ liền nấu nồi súp. Khi tôi ăn súp, Mẹ ngồi kế bên và ăn chút cá thừa dính vào xương nhưng tôi bỏ ra. Tôi xúc động lúc chứng kiến điều này. Lần khác, tôi gắp một khúc cá vào chén Mẹ. Ngay tức khắc Mẹ từ chối, nói: “Con ăn đi. Mẹ ko thích ăn cá!”

3. Để có tiền cho tôi ăn học, Mẹ làm việc cả ngày lẫn đêm. Một đêm nọ, tôi tỉnh giấc thấy Mẹ đang làm việc dưới ánh nến. Tôi nói, “Mẹ ơi, đi ngủ thôi, muộn rồi, mai làm tiếp.” Mẹ tôi cười, nói: “Con ngủ đi. Mẹ chưa thấy mệt.”

4. Ngày tôi thi cuối cấp, Mẹ tôi chở tôi tới trường. Mẹ chờ tôi nhiều giờ liền dưới ánh nắng gay gắt. Chuông vừa reo, tôi chạy ù tới chỗ Mẹ. Mẹ ôm tôi và đưa liền cho tôi ly trà nóng nhưng Mẹ đã sẵn sàng sẵn trong bình thủy. Tôi đưa lại cho Mẹ ly trà để hai Mẹ con cùng uống. Mẹ nói, “Con uống đi. Mẹ ko khát!”

5. Ngày cha nhắm mắt xuôi tay, Mẹ phải đóng luôn vai người cha. Mẹ làm cật sức hơn để phục vụ nhu cầu gia đình. Dù vậy, ko thiếu lần, chúng tôi phải chịu đựng cái đói. Thđó gia đình khốn khổ, một người đàn ông sống cách nhà tôi vài ngôi nhà, ngỏ ý muốn giúp sức. Ông muốn Mẹ tôi đi bước nữa với ông. Nhưng Mẹ tôi từ chối: “Tôi ko cần tình yêu! Con tôi là đủ.”

6. Sau lúc tốt nghiệp, ra trường và tôi may mắn có việc làm. Mẹ tôi lúc này đã già. Đáng lẽ Mẹ tới tuổi ngơi nghỉ nhưng Mẹ vẫn ra chợ để bán chút rau Mẹ trồng được trong vườn nhà. Tôi biếu Mẹ tiền nhưng Mẹ tôi từ chối, nói: “Mẹ có đủ tiền xài nhưng!”

7. Tôi tranh thủ thời kì để lấy luôn bằng Thạc sỹ. Với tấm bằng thạc sỹ, tôi có được công việc tốt hơn, lại được bảo lãnh ở lại Hoa Kỳ. Tôi muốn đưa Mẹ qua để tận hưởng cuộc sống cuối đời thật thảnh thơi tại Hoa Kỳ. Nhưng Mẹ ko muốn phiền, nói: “Mẹ ko quen sống nhàn nhã, ko làm gì.”

8. Mẹ bị bệnh nặng. Cách trở đại dương, tôi vẫn vội vã về. Nhìn Mẹ gầy nhom nhem, nằm bất động trên giường bệnh sau phẫu thuật, tôi bật khóc. Mẹ vẫn mỉm cười, nói khẽ: “Đừng khóc, đàn ông của mẹ! Mẹ ko đau!”

Tám Lời Nói Dối Của Mẹ
Tám Lời Nói Dối Của Mẹ
Tám Lời Nói Dối Của Mẹ
Tám Lời Nói Dối Của Mẹ

Câu chuyện về bàn tay người mẹ

Một thanh niên có thành tích học tập xuất sắc tới xin việc quản lý ở một doanh nghiệp lớn. Anh ta đã qua cuộc phỏng vấn trước tiên, vị giám đốc thực hiện vòng phỏng vấn cuối cùng để đưa ra quyết định. Vị giám đốc phát xuất hiện rằng thành tích học tập của cậu ta rất xuất sắc từ CV của cậu ta, từ cấp trung học cho tới cao học, ko có một năm nào nhưng anh ta ko đạt thành tích tốt nhất.

Vị giám đốc hỏi “cậu đã từng nhận học bông ở trường chứ?”
Cậu thanh niên trả lời là “ko ạ”.

Vị giám đốc hỏi tiếp “vậy cha anh là người trả học phí cho anh ư?”
Cậu thanh niên trả lời “bố tôi đã nhắm mắt xuôi tay lúc tôi một tuổi, mẹ tôi là người trả học phí cho tôi”.
Ông giám đốc hỏi “mẹ anh làm việc ở đâu”.
Cậu thanh niên đáp “mẹ tôi là người giặt là quần áo”.
Vị giám đốc yêu cầu cậu thanh niên đưa tay ra để ông xem, cậu ta có một vài tay đẹp.

Vị giám đốc hỏi “trước đó anh đã từng giúp mẹ anh giặt quần áo chứ?”
Cậu thanh niên đáp “chưa bao giờ ạ, mẹ tôi luôn muốn tôi học và đọc thật nhiều sách. Hơn nữa, mẹ tôi có thể giặt quần áo nhanh hơn tôi”.

Vị giám đốc nói “tôi có một yêu cầu. Hôm nay lúc cậu về nhà, hãy tới và rửa tay cho mẹ cậu và tới gặp tôi vào sáng ngày mai”.

Cậu thanh niên cảm thấy thời cơ có được công việc là rất cao. Khi anh ta trở về nhà, anh ta vui vẻ yêu cầu mẹ mình đưa tay để anh ta rửa. Mẹ anh ta cảm thấy lạ nhưng vui vẻ đưa tay cho cậu ta. Cậu thanh niên rửa tay cho mẹ một cách chậm rãi. Nước mắt cậu rơi lã chã. Đó là lần trước tiên anh ta thấy đôi tay mẹ đầy nếp nhăn và có rất nhiều vết thâm trên tay bà. Một vài vết trông rất đớn đau vì anh thấy mẹ rùng mình mỗi lúc anh rửa vào những vết thâm đó.

Đây là lần trước tiên cậu thanh niên nhìn thấy rằng đôi tay này đã giặt quần áo hàng ngày để có tiền học phí cho anh. Những vết thâm trên tay mẹ anh là cái giá nhưng mẹ anh phải trả để anh được tốt nghiệp, để có những thành tích cao trong học tập và cả tương lai của anh nữa. Sau lúc rửa tay cho mẹ, cậu thanh niên đã lặng lẽ giặt hết số quần áo còn lại cho mẹ. Đêm đó, mẹ và đàn ông đã nói chuyện rất lâu. Sáng hôm sau, cậu thanh niên tới văn phòng của vị giám đốc.

Ông giám đốc nhận thấy những giọt nước mắt của cậu thanh niên và hỏi “cậu có thể cho tôi biết cậu đã làm gì và học được gì ở ngôi nhà của mình vào ngày hôm qua ko?”

Cậu thanh niên đáp “tôi rửa tay cho mẹ tôi và đã giặt hết quần áo còn lại cho mẹ”.
Vị giám đốc hỏi “hãy kể cho tôi nghe cảm giác của cậu”.

Cậu thanh niên trả lời “giờ tôi đã biết trị giá là gì. Nếu ko có mẹ tôi, sẽ ko có thành công của tôi ngày hôm nay. Thứ hai là lúc tôi làm việc cùng mẹ và giúp mẹ, tôi đã nhìn thấy sự vất vả để đạt được điều gì đó. Và cuối cùng là tôi học được tầm quan trọng và trị giá của mối quan hệ trong gia đình”.

Vị giám đốc nói “Đây là điều tôi đang tìm kiếm ở người quản lý của mình. Tôi muốn tuyển dụng một người có thể coi trọng sự giúp sức của người khác, một người biết được những trắc trở của người khác lúc làm việc để gặt hái thành tựu, và một người ko lấy tiền là mục tiêu của mình trong cuộc sống. Anh đã được tuyển dụng”.

Sau đó, cậu thanh niên đã làm việc rất siêng năng và thu được sự tôn trọng của viên chức cấp dưới của mình. Mỗi viên chức làm việc thật siêng năng và kết đoàn. Vì thế, doanh nghiệp ngày càng tăng trưởng và thịnh vượng hơn.

Bài học: Nếu chỉ biết tận hưởng, bạn sẽ ko bao giờ thành công và cũng ko thể hiểu hết được những trắc trở đằng sau những vinh hoa chúng ta đang có. Hãy trân trọng và trải nghiệm những trắc trở trong cuộc sống, trong công việc để thấy được trị giá của những thứ ta đang sở hữu.

Câu chuyện về bàn tay người mẹ
Câu chuyện về bàn tay người mẹ
Câu chuyện về bàn tay người mẹ
Câu chuyện về bàn tay người mẹ

Mẹ đã lạnh hơn con lúc này phải ko mẹ

Vào một đêm Giáng sinh, một thiếu phụ mang thai lần bước tới nhà một người bạn nhờ giúp sức. Con đường ngắn dẫn tới nhà người bạn có một con mương sâu với cây cầu bắc ngang. Người thiếu phụ trẻ bỗng trượt chân chúi về phía trước, cơn đau đẻ quặn lên trong chị. Chị hiểu rằng mình ko thể đi xa hơn được nữa. Chị bò phía bên dưới cầu.

Đơn độc giữa những chân cầu, chị đã sinh ra một nhỏ trai. Không có gì ngoài những chiếc áo bông dầy đang mặc, chị tuần tự gỡ bỏ quần áo và quấn quanh mình đứa con nhỏ xíu, vòng từng vòng giống như một cái kén. Thế rồi tìm thấy được một miếng bao tải, chị trùm vào người và kiệt sức kế bên con.

Sáng hôm sau, một người phụ nữ lái xe tới gần chiếc cầu, chiếc xe bỗng chết máy. Bước ra khỏi xe và băng qua cầu, bà mẹ nghe một tiếng khóc yếu ớt bên dưới. Bà chui xuống cầu để tìm. Nơi đó bà nhìn thấy một đứa nhỏ nhó xíu đói lả nhưng vẫn còn ấm, còn người mẹ đã chết cóng.

Bà đem đứa nhỏ về và nuôi dưỡng. Khi lớn lên, cậu nhỏ thường hay đòi mẹ nuôi kể lại câu chuyện đã tìm thấy mình. Vào một ngày Lễ Giáng sinh, đó là sinh nhật lần thứ 12, cậu nhỏ nhờ mẹ nuôi đưa tới mộ người mẹ tội nghiệp. Khi tới nơi, cậu bảo mẹ nuôi đợi ở xa trong lúc cậu nguyện cầu. Cậu nhỏ đứng cạnh ngôi mộ, cúi đầu và khóc. Thế rồi cậu khởi đầu cởi quần áo. Bà mẹ nuôi đứng nhìn sững sờ lúc cậu nhỏ tuần tự cởi bỏ tất cả và đặt lên mộ mẹ mình.

– Chắc là cậu sẽ ko cởi bỏ tất cả, bà mẹ nuôi nghĩ, cậu sẽ lạnh cóng!

Song cậu nhỏ đã tháo bỏ tất cả và đang run rẩy. Bà mẹ nuôi tới kế bên và bảo cậu nhỏ mặc đồ trở lại. Bà nghe cậu nhỏ gọi người mẹ nhưng cậu chưa bao giờ biết: “Mẹ đã lạnh hơn con lúc này, phải ko mẹ?”

Và cậu nhỏ òa lên nức nở…

Mẹ đã lạnh hơn con lúc này phải không mẹ
Mẹ đã lạnh hơn con lúc này phải ko mẹ
Mẹ đã lạnh hơn con lúc này phải không mẹ
Mẹ đã lạnh hơn con lúc này phải ko mẹ

.


Thông tin thêm

Top 11 Câu chuyện cảm động nhất về phụ nữ nhân ngày 8/3

[rule_3_plain]

Có những câu chuyện, lúc đọc lên, lòng ta cảm thấy nao nao và xót xa, nhất là vào những lúc người ta đang sẵn sàng rộn ràng cho ngày mùng 8/3 (Ngày Quốc tế Phụ nữ). Trong hạnh phúc ngập tràn của ngày Lễ vinh danh này, chúng ta thường bắt gặp những thân phận phụ nữ lẻ loi và nghèo túng. Cả một cuộc đời lầm lũi, đơn độc, người ta chỉ biết cho đi và ko bao giờ mong được nhận lại. Bạn đã bao giờ thực sự quan tâm tới những người phụ nữ kế bên mình? Họ là người cho bạn cuộc sống này và dạy bạn cách sống. Vì vậy bạn hãy biết trân trọng họ! Nhân ngày 8/3 mời các độc giả và cảm nhận những câu chuyện ý nghĩa nhất về những người mẹ, người vợ – người phụ nữ dấu yêu của mình nhé!

1

4

1

4

Câu chuyện về cách Mẹ dạy con

Có một cậu nhỏ ngỗ ngược thường bị Mẹ khiển trách. Mỗi lần như thế cậu nhỏ rất tấm tức và tủi thân. Một ngày nọ, cậu làm sai và bị Mẹ mắng. Cậu nhỏ giận Mẹ rất nhiều nên đã chạy tới một khu rừng rậm. Lấy hết sức mình, cậu hét lớn “Tôi ghét Người!”. Từ khu rừng có tiếng vọng lại: “Tôi ghét Người!”. Cậu nhỏ sợ quá, vội chạy về sà vào lòng và khóc nức nở. Cậu nhỏ ko hiểu sao lại có người ghét cậu.Người Mẹ nắm tay con trở lại khu rừng. Bà nói: “Giờ thì con hãy hét thật to “Tôi yêu Người”. Cậu nhỏ tuân theo và lạ lùng thay có tiếng vọng lại: “Tôi yêu Người”. Lúc đó người Mẹ mới giảng giải cho con: “Đó là định luật trong cuộc sống của chúng ta. Con cho đi điều gì, con sẽ nhận lại điều đó. Nếu con thù ghét người nào đó thì người đó cũng sẽ thù ghét con. Nếu con mến thương người thì người cũng sẽ mến thương con”.

Mẹ luôn bên con, dìu dắt từng bước chân nhỏ nhỏ của con!
Câu chuyện về cách Mẹ dạy con

(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});

2

1

2

1

Cổ trò trống ra đời của mẹ

Ngày xưa, lúc tạo ra người mẹ trước tiên trên thế gian, ông Trời đã làm việc miệt mài suốt 6 ngày liền, quên ăn quên ngủ nhưng vẫn chưa xong việc. Thđó vậy, một vị thần bèn hỏi:- Vì sao ngài lại mất quá nhiều thời kì cho tạo vật này?Ông Trời đáp:- Ngươi thấy đấy. Đây là một tạo vật vô cùng phức tạp gồm hơn 200 bộ phận có thể thay thế nhau và vô cùng dai sức nhưng lại ko phải là gỗ đá vô tri vô giác. Tạo vật này có thể sống bằng nước lạnh và ăn thừa thức ăn của con, nhưng lại đủ sức ôm ấp trong vòng tay nhiều đứa con cùng một lúc. Nụ hôn của nó có thể chữa lành mọi vết thương, từ vết trầy trên đầu gối cho tới một trái tim tan tành. Ngoài ra, ta định ban cho tạo vật này có thể có 6 đôi tay.Vị thần nọ ngạc nhiên: – Sáu đôi tay, ko thể tin được!Ông Trời đáp lại- Thế còn ít đấy. Nếu nó có 3 đôi mắt cũng chưa chắc đã đủ.- Vậy thì ngài sẽ vi phạm các tiêu chuẩn về con người do chính ngài tạo ra trước đây – Vị thần nói.Ông Trời gật đầu thở dài:- Đành vậy. Sinh vật này là ta tâm đắc nhất trong những gì ta tạo nên, nên ta dành mọi sự ưu ái cho nó. Nó có một vài mắt nhìn xuyên qua cánh cửa đóng kín và biết được lũ trẻ đang làm gì. Đôi mắt thứ hai nằm ở sau gáy để thấy mọi điều nhưng người nào cũng nghĩ là ko thể được. Đôi mắt thứ ba nằm ở trên trán để nhìn thấu ruột gan của những đứa con nhầm nhỡ. Và đôi mắt này sẽ nói cho những đứa con đó biết rằng mẹ chúng luôn hiểu, mến thương và sẵn sàng tha thứ cho mọi lỗi lầm của chúng, dù bà ko hề nói ra.Vị thần sờ vào tạo vật nhưng ông Trời đang bỏ công cho ra đời và kêu lên:- Vì sao nó mềm mại tới thế?Ông Trời đáp: ” Vậy ngươi chưa biết hết. Tạo vật này rất cứng cỏi. Ngươi ko thể tưởng tượng nổi những khổ đau nhưng tạo vật này sẽ phải chịu đựng và những công việc nhưng nó phải hoàn thành trong cuộc đời”.Vị thần dường như phát xuất hiện điều gì, bèn đưa tay sờ lên má người mẹ đang được ông Trời tạo ra.- Ồ, thưa ngài. Hình như Ngài để rớt cái gì ở đây.- Không phải, đó là những giọt nước mắt đấy – Ông Trời thở dài.- Nước mắt để làm gì, thưa ngài – Vị thần hỏi.- Để bộc lộ thú vui, nỗi buồn, sự thất vọng, đớn đau và cả lòng tự hào những thứ nhưng người mẹ nào cũng sẽ trải qua.

Thượng đế đã tặng thưởng con một người mẹ lớn lao.
Cổ trò trống ra đời của mẹ

3

1

3

1

Mẹ hi sinh đôi mắt để giữ lại mạng sống cho con

Chị Hoàng Thị Yến (Hoài Đức, Hà Nội) đang mang thai ở tháng thứ 5 thì phát xuất hiện mình mắc bệnh ung thư. Chị buộc phải lựa chọn giữa đứa con và mạng sống của mình. Không ngần ngại, chị quyết định bằng mọi giá phải giữ lại đứa con và chấp nhận hy sinh tính mệnh. Vì để giữ đứa nhỏ, chị Yến ko thể uống thuốc kháng sinh cũng như tiếp thu bất kỳ đợt xạ trị nào. Vì vậy, đôi mắt của chị ngày một yếu đi – hậu quả của căn bệnh ung thư.Khi đứa trẻ ra đời, cũng là ngày mắt chị hoàn toàn ko nhìn thấy gì. Dù ko thể tận mắt chứng kiến đứa con yêu quý của mình, nhưng chị vẫn tràn đầy hạnh phúc. Tới hiện giờ, sức khỏe chị vẫn yếu. Nhưng lúc được hỏi nếu được lựa chọn lại lần nữa thì sẽ ra sao, chị Yến vẫn kiên quyết: ” Một nghìn lần nữa vẫn làm tương tự vì ko có người phụ nữ nào lại ko mong muốn mình có con”.

Con là tất cả của mẹ!
Mẹ hi sinh đôi mắt để giữ lại mạng sống cho con

4

1

4

1

Con sẽ sống tốt mẹ ạ, nhất mực thế!

Sáng chủ nhật, Con Gái vuốt thẳng những nếp áo, tô lên môi một tí son dưỡng, xoay một vòng trước gương, Mẹ cười bảo:- Đẹp đấy, nhưng cổ khoét sâu thế con?Con Gái cười bảo Mẹ:- Thời nào rồi nhưng còn kín cổng cao tường nữa Mẹ à!Mẹ ko nói gì, vào bếp sẵn sàng bữa trưa. Con gái vào theo, mở tủ lạnh ra lôi đĩa dưa hấu mẹ vừa gọt sẵn, lấy một miếng đưa lên môi. Mẹ bảo:- Ơ, ko sợ trôi mất son à?Con Gái cười: – Thỏi son người ta tặng bên Thái ý, trôi thế nào được “lão bà” ơi.Mẹ giật thột: – Thế à?Con Gái hôn chụt lên má mẹ một cái: “Con nhưng mẹ. À, Nhưng mà thôi con đi đây”.Con Gái càng lớn càng giống Mẹ, nhưng xinh hơn Mẹ, vì con Gái biết trưng diện. Con gái có phước, được bác mừng tuổi tiền mỗi tháng, tháng nào cũng đi shopping, gà rán mỗi lần đi về mang theo một đống quần áo, mĩ phẩm thời trang đủ kiểu. Thỉnh thoảng chợt nhớ ra, con Gái lại sắm cho Mẹ lúc thì một bộ quần áo, lúc thì mảnh vải để Mẹ may bộ đồ, quần áo thì Mẹ chẳng mặc mấy. Vì Mẹ ít đi đâu, hơn nữa chẳng mấy lúc con Gái sắm vừa người Mẹ, còn vải thì Mẹ mang ra hàng chị thợ may đầu ngõ may cho rẻ. Nhìn con Gái dắt xe ra khỏi cửa, nước hoa thơm phức, quần áo tung tăng, Mẹ gọi theo:- Chiều có về ăn cơm ko con?Con Gái nghĩ ngợi: – Cũng chưa biết được Mẹ ạ, có gì con gọi điện lại sau.Mẹ vớt lại mấy câu: – Thế mẹ cứ để cho mày phần cơm với phần thức ăn nhé!Con gái cau mày: – Thôi để con gọi điện lại sau, chứ con ăn rồi lại cứ để phần cơm, rồi bắt con ăn con lại mập ra!Nói xong con gái phóng xe đi mất, Mẹ đứng nhìn theo con Gái một lúc rồi trở vào nhà.Nhà có 4 người, đứa em nhỏ, bố hay đưa đi học rồi ghé vào cơ quan ăn tiện thể, ít lúc ở nhà, chỉ có Mẹ và con Gái quây quần, Mẹ đã quen với những bữa cơm chỉ có Mẹ và con Gái. Nhưng lúc con Gái đi học, con Gái cũng vắng nhà. Con Gái thường về nhà lúc tối muộn. Lúc đó cơm canh Mẹ để dành con Gái thường đã nguội ngắt. Mẹ thương con Gái cả ngày cơm hàng cháo chợ, Mẹ thường hâm lại cơm canh cho nóng. Những lúc đó con Gái ăn cơm như hoàn thành nghĩa vụ cực nhọc, vì thường là con Gái đã ăn ở đâu đó rồi mới về nhà. Mẹ ở nhà một mình, lúc nào cũng ngóng chờ tới ngày chủ nhật, vì lúc đó con Gái được nghỉ, con Gái sẽ ở nhà với Mẹ. Nhưng những ngày đó, con Gái lại thường tận dụng để sắm sửa, để chơi bời với bạn, hoặc có lúc con Gái nhận lời đi ăn, đi câu cá, cắm trại với chúng bạn. Thỉnh thoảng Mẹ khuyên con Gái cười hi hí và bỏ ngoài tai.Con gái thích ăn bún riêu cua, ăn cá rán, những chủ nhật con Gái ở nhà, Mẹ mừng. Mẹ sẽ đi chợ từ sáng sớm, Mẹ lựa cua, chọn thịt rồi gọi con Gái vào chỉ dạy. Con Gái chỉ muốn Mẹ bảo cho nhanh lại tót vào nhà tám chuyện với bè bạn, hoặc bật máy tính lên và lướt web. Mẹ nấu nướng xong xuôi, Mẹ mặc lên người bộ đồ mới lấy từ nhà may về, Mẹ vào phòng con Gái và hỏi con Gái bộ này có đẹp ko. Con Gái đang dán mắt vào màn hình máy tính, bàn tay mê mải rà chuột, trả lời bâng quơ:- Cũng đẹp, sáng da đấy mẹ ạ.Mặt mẹ nhíu lại bảo: – Mày đi rồi, ở nhà mẹ mới hay may mặc cho vui, chứ mấy năm trước có mỗi vài bộ mặc đi mặc lại.Con Gái xịu mặt:- Giời ạ, Mẹ cứ hay ôn nghèo kể khổ!Mẹ rất thích những phút chốc êm đềm như thế này bên con gái. Mẹ sai con nhổ tóc sâu cho Mẹ. Con Gái thoạt đầu chối lắm, Mẹ nói mãi mới chịu vạch tóc Mẹ ra. Tới lúc đó con Gái mới giật thột xót xa. Tóc Mẹ đã bạc quá nửa. Nước mắt con Gái ứa ra, con Gái cố nuốt nước mắt, nhưng nước mắt cứ thoe nhau chảy ko gì ngăn nổi. Tới lúc Mẹ thấy vai Mẹ ươn ướt. Mẹ mới bảo:- Sao mày khóc thế con?Con Gái sợ nói ra sẽ càng khóc thêm, Mẹ lại bảo:- Cái đồ mít ướt!Con Gái chạy đi lấy khăn lau sạch mặt rồi vào ôm lấy Mẹ. Con Gái bảo Mẹ cho con nằm một tí nhé, rồi lát mẹ con mình ăn cơm. Mẹ thương lắm, hỏi đi học mệt lắm hả con, con Gái ko nói gì, bảo Mẹ cùng nằm xuống rồi con gái gối đầu lên tay mẹ.Mẹ gầy đi nhiều, con Gái ôm lấy Mẹ dư vòng tay, con Gái đưa bàn tay Mẹ lên môi cắn nhẹ một cái, vết cắn mờ mờ xuất hiện rồi nhanh chóng mất tích, con Gái tự xoa dịu mình rằng da Mẹ vẫn căng, như thế là Mẹ vẫn còn trẻ, con Gái nghe ngoại bảo thế!Con Gái thích uống nước gừng nóng. Mẹ đã ngâm gừng từ hôm trước lấy nước cho con Gái đi học về uống mỗi ngày. Hết nước, gừng vẫn còn đầy trong ly, Mẹ tiếc, đem ngào với đường thành mứt. Lúc Mẹ đổ mứt ra rổ cho bớt nóng, con gái vào bếp lấy tay bốc như trẻ em. Vừa ăn vừa nhai nhồm nhoàm, con Gái vừa triết lí:- Ngon he mẹ, cay cay, ngọt ngọt, đăng đắng như đời!Mẹ đang đảo gừng cho ráo nước, bảo: – Ai dạy mày nói thế hả con, mới mấy tuổi đầu.Con Gái trề môi: – Mẹ cứ làm như con Gái mẹ trẻ em lắm ý.Tính Mẹ hay chắt bóp, cái áo cũ con Gái vứt đi, Mẹ lấy hết nút ra cất vào hộp, Mẹ bảo để lúc nào cần thì đơm cho khỏi phí. Con Gái bảo Mẹ già rồi lẫn cẫn, Mẹ chỉ bảo:- Phung phí quá phải tội đấy con ơi!Con Gái cười bảo: – Nói như Mẹ thì khối đứa phải tội chết lâu rồi.Mắt Mẹ thảng thốt: – Sao mày lại ăn nói thế hả con?Con Gái chẳng nói gì, vì lúc đấy con Gái nghĩ tới những kẻ tham ô lấy tiền tài nhà nước đi bao gái thế nhưng sao vẫn chưa thấy trời phạt chúng?Mẹ có một cái hộp gỗ nhỏ, đã lên nước màu sáng bóng. Cái hòm được khóa cẩn thận, con Gái thấy nó từ lúc con Gái còn nhỏ tí. Mỗi lúc con Gái mon men tới gần cái hộp, Mẹ lại bảo: – Đừng động vào đấy, lúc nào thích hợp thì tao cho.Mấy lần tương tự, con Gái nản, ko động tới cái hộp đấy nữa.Sáng hôm đó, lúc con Gái dắt xe ra khỏi cửa, mẹ hỏi, Vẫn câu hỏi như mọi ngày:- Hôm nay có về ăn cơm ko con?Có những lúc con Gái bực bội vì đi học muộn, Con Gái xẵng giọng bảo:- Con chưa biết được!Nhưng hôm đó con Gái đọc được trong ánh mắt Mẹ có điều gì đó như cầu khẩn, con Gái thở dài bảo: – Con sẽ về, mẹ nhớ nấu canh cà chua dồn thịt nhé, con thèm!Mẹ mừng rỡ bảo:- Ừ, mẹ nấu, để mẹ quấn bánh mì mẹ làm sẵn cho mày nữa, đừng ăn cơm hàng cháo chợ nhiều, vừa đắt vừa mất vệ sinh.Mắt con Gái rưng rưng, con Gái vội nổ máy phóng xe đi.Không hiểu sao cả ngày hôm đó con Gái cứ thấy sốt ruột, con Gái nhìn đồng hồ chằm chằm chỉ mong hết giờ. Hôm đó lại là ngày ôn tập cuối kỳ. Mãi 6h, bài chưa xong nhưng con Gái vẫn xin về. Tới cổng, một người bán hoa ế mời con Gái mấy chục bông hồng còn tươi. Con Gái sắm lấy, định bụng mang về tặng Mẹ.Con Gái mở cửa vào nhà, ko thấy Mẹ ra đón như mọi lúc. Con Gái xót dạ chạy vào bếp, đã thấy com mẹ dọn sẵn sàng. Nhưng Mẹ đâu rồi? Con Gái gọi:- Mẹ ơi, mẹ đâu rồi?Con Gái chạy vào phòng, thì thấy mẹ nằm trên giường, con Gái lay Mẹ thì thấy Mẹ ko tỉnh. Bàn tay Mẹ thoạt đầu âm ấm, sau đó lạnh rồi cứng dần. Con Gái gào lên hoảng sợ, rồi gọi cấp cứu. Xe cấp cứu đưa mẹ tới bệnh viện, lang y xem một lúc rồi bảo Mẹ bị tăng huyết áp đột ngột, nhưng con Gái đưa Mẹ tới muộn quá nên ko cứu kịp nữa rồi. Con Gái lả người, ngất đi. Con Gái chưa bao giờ nghĩ ngày này lại tới, Mẹ vẫn còn khỏe nhưng, mẹ vừa nấu cơm cho con Gái đấy thôi….Bố và nhỏ em đưa con Gái về, con Gái ko lê bước nổi. Con Gái vào phòng của Mẹ thì thấy cái hộp gỗ ngày nào. Con Gái cầm lấy cái hộp của Mẹ ko cho người nào động vào. Mẹ bình thương là thế, vậy nhưng hiện giờ cái hộp lại nằm trong tay con Gái.Con Gái tìm chìa khóa cái hộp. Ba rưng rưng bảo:- Mẹ để dưới chiếu phía đầu giường.Con Gái lấy mở ra. Bên trên hòm là một chiếc khăn len màu hồng mấy năm trước Mẹ đan nhưng con Gái ko quàng, con Gái chê quê một cục. Dưới chiếc khăn là một chiếc áo len trẻ em, áo của con Gái đã mặc ngày xưa, chiếc áo được Mẹ gấp ngay ngắn, chiếc áo len thêu tên con Gái, rồi con Gái lại thấy một quyển vở có những nét chữ của con Gái ngày mới vào lớp 1, những nét chữ nghệch ngoạc thơ ấu….Con Gái thấy một vật gì đó cồm cộm, con Gái lôi lên, một chiếc kiềng vàng, kế bên là một tờ giấy Mẹ viết ngay ngắn: “Của hồi môn cho con Gái mẹ.”Thì ra đấy là tất cả gia tài của Mẹ, thế nhưng con Gái có lần đã cười nhạo cái hộp gỗ đó, cái hộp gỗ lưu trữ cả một thời vất vả của gia đình, cái hòm gỗ lưu trữ tuổi thơ của con Gái, nuốt nươc mắt vào trong, con Gái thì thầm với Mẹ:- Con sẽ sống tốt Mẹ ạ, nhất mực thế!

Con nhất mực sẽ sống tốt, mẹ à!
Con sẽ sống tốt mẹ ạ, nhất mực thế!

5

1

5

1

Nửa trái dưa hấu và bài học đắt giá về tình nghĩa vợ chồng

Vào buổi trưa một ngày nọ, tôi tan làm trở về nhà, nóng quá bèn lôi nửa quả dưa hấu mát lạnh trong tủ lạnh ra ăn một cách ngon lành.Đúng lúc này vợ tôi cũng về, vừa đi vào nhà cô đó vừa than vãn: “Chết khát mất, nóng chết mất”. Mở tủ lạnh ra, cô đó ngẩn cả người.Tôi bảo với vợ là miếng dưa hấu đó tôi ăn rồi, nét mặt cô đó thoáng ko vui, vội vã cầm ly nước rót nước uống, vừa nhấc ấm lên, bên trong ko còn 1 giọt nào cả.Thế là cô đó tự nhiên phát cáu: ” Anh cũng ko biết đun lấy một tí nước, về nhà lâu như thế làm gì?”. Tôi cũng tức giận: “Sao cái gì cũng đều tại tôi thế?”. Vì chuyện này nhưng hai chúng tôi chiến tranh lạnh mất một tuần mới hòa giải được.Bố mẹ tôi biết chuyện liền trách mắng tôi, làm việc ko nên chỉ nghĩ tới bản thân mình nhưng ko quan tâm tới người khác.Tôi cho là ko đúng: “Chỉ là ăn hết nửa quả dưa hấu thôi nhưng có cái gì gớm ghê đâu”.Bố tôi vừa cười vừa nói: “Con ko cần phải biện bạch cho bản thân mình nữa, ngày mai là chủ nhật, cả hai đứa cùng tới đây một chuyến”.Ngày hôm sau tôi chở vợ con sang nhà bố mẹ tôi.Vừa vào cửa, bố tôi liền sai tôi đi sắm dấm chua, đợi tới lúc tôi sắm trở về, bố tôi nói vợ tôi đã đưa con ra ngoài rồi, nói xong bố tôi liền bê ra một nửa quả dưa hấu cho tôi rồi nói: “Nhìn con nóng quá đầu chảy đầy mồ hôi rồi, mau ăn miếng dưa hấu này giải khát đi”.Nửa trái dưa hấu cũng chừng bốn năm cân, ông đưa cho tôi một cái thìa: “Ăn ko hết thì để phần thừa lại cho vợ con về ăn”, tôi cầm thìa rồi ăn lấy ăn để, ăn chưa tới một nửa bụng đã no căng.Lúc cả nhà ăn cơm, bố tôi mang ra 2 miếng dưa hấu đặt lên bàn rồi nói với tôi: “Con xem chúng có gì không giống nhau?”.Tôi bối rối nhìn đi nhìn lại, một nửa là tôi vừa ăn, một nửa còn lại cũng đã được ăn, nhìn một lúc lâu ko ra kết quả gì, đành phải lắc đầu.Bố tôi chỉ vào miếng dưa hấu và nói: “Một nửa này là con ăn, còn nửa kia là vợ con ăn, bố đều nói: Nếu ăn ko hết thì để phần thừa cho người kia. Con nhìn vợ con ăn như thế nào? Là dùng thìa xúc từ kế bên rồi vào phía bên trong, ăn hết một nửa, nửa còn lại để nguyên ko động tới. Nhìn miếng của con xem, khởi đầu xúc từ chính giữa, ăn hết phần thịt ở chính giữa, để phần kế bên cho người khác ăn, người nào nhưng chẳng biết phần thịt ở giữa ngọt chứ? Từ việc nhỏ này nhưng xét thì thấy vợ con có tấm lòng hơn con nhiều”. Mặt tôi bỗng dưng đỏ lên và thực sự thức tỉnh. Tôi bỗng phát xuất hiện rằng, thường nhật lúc trở về nhà, đôi dép được để ngăn nắp, nước trà đã để sẵn trên bàn, chiếc ô được để sẵn ngoài cửa lúc trời mưa gió, đó đều trình bày tình cảm mến thương của vợ tôi, nhưng còn tôi thì sao, lại cứ tùy tiện, coi như ko nhìn thấy, ko hiểu được những điều đó còn suy bụng ta ra bụng người.

Hãy dành cả cuộc đời này để mến thương người vợ luôn kế bên bạn.
Hãy dành cả cuộc đời này để mến thương người vợ luôn kế bên bạn.

6

1

6

1

Hãy làm điều gì đó trước lúc quá muộn màng

Một người đàn ông ngừng lại trước tiệm bán hoa để đặt hoa tặng mẹ của mình. Mẹ của ông ở xa cách đây hơn 200 dặm và ông sẽ nhờ cửa tiệm giao hoa tới tận tay cho bà. Khi bước ra khỏi xe, ông nhìn thấy một cô nhỏ đang khóc tỉ ti bên lề đường.Ông ngừng lại và hỏi: “Cháu có sao ko?”.Cô nhỏ trả lời: “Cháu muốn sắm huê hồng tặng mẹ cháu, nhưng cháu chỉ có 75 cent nhưng…huê hồng thì tới 2 USD.”.Người đàn ông mỉm cười: “Chú sẽ sắm cho cháu một bông hồng”.Ông sắm cho cô nhỏ bông huê hồng như lời đã hứa và đặt hoa giao tới tận nhà mẹ mình. Khi họ rời khỏi, ông ngỏ ý chở cô nhỏ về nhà. Cô đồng ý để ông chở tới chỗ mẹ mình. Cô chỉ cho ông tới một nơi vắng vẻ, phải tới lúc ngừng xe lại sức đàn ông mới nhìn thấy đó là một nghĩa trang. Và cô nhỏ đã đặt bông hoa đó lên một ngôi mộ sạch sẽ.Không cần suy nghĩ, người đàn ông tức khắc quay trở về tiệm hoa , hủy gói giao hoa và sắm hẳn một bó hoa to, lái xe tới thẳng nhà mẹ mình. Ngôi nhà cách nơi đấy 200 dặm đường, nhờ có cuộc gặp mặt với cô nhỏ đã cho ông hiểu: Nếu hôm nay ko về thăm mẹ có lúc ngày mai ông sẽ chẳng có dịp để tới nữa.

Mẹ vẫn chờ! Hãy trở về với người mẹ đáng kính của bạn trước lúc quá muộn.
Hãy làm điều gì đó trước lúc quá muộn màng

7

0

7

0

Vết sẹo của mẹ

Một cậu nhỏ mời mẹ tham gia buổi họp phụ huynh trước tiên ở trường tiểu học.Điều cậu nhỏ sợ đã thành sự thực, mẹ cậu nhỏ nhận lời. Đây là lần trước tiên bè bạn và thầy cô giáo chủ nhiệm gặp mẹ cậu nhỏ và cậu rất xấu hổ về vẻ vẻ ngoài của mẹ mình. Mặc dù cũng là một người phụ nữ đẹp nhưng bà có một vết sẹo lớn che gần toàn khuôn mặt bên phải. Cậu nhỏ ko bao giờ muốn hỏi mẹ mình vì sao bị vết sẹo lớn vậy. Vào buổi họp mặt, mọi người có ấn tượng rất đẹp về sự dịu dàng và vẻ đẹp tự nhiên của người mẹ mặc cho vết sẹo đập vào mắt, nhưng cậu nhỏ vẫn xấu hổ và giấu mình vào một góc tránh mặt mọi người. Ở đó, cậu nhỏ nghe được mẹ mình nói chuyện với cô giáo.- Làm sao chị bị vết sẹo tương tự trên mặt?Cô giáo của cậu hỏi. Người mẹ trả lời:- Khi con tôi còn nhỏ, nó đang ở trong phòng thì lửa bốc lên. Mọi người đều sợ ko dám vào vì ngọn lửa đã bốc lên quá cao, và thế là tôi chạy vào. Khi tôi chạy tới chỗ nó, tôi thấy một xà nhà đang rơi xuống người nó và tôi vội vã lấy mình che cho nó. Tôi bị đau tới xỉu nhưng thật là may mắn là có một anh lính cứu hỏa đã vào và cứu cả hai mẹ con tôi. Người mẹ chạm vào vết sẹo nhăn nhúm trên mặt rồi nói tiếp: – Vết sẹo này ko chữa được nữa, nhưng cho tới ngày hôm nay, tôi chưa hề hối tiếc về điều mình đã làm.Tới đây, cậu nhỏ chạy ra khỏi chỗ nấp của mình về phía mẹ, nước mắt lưng tròng. Cậu nhỏ ôm lấy mẹ mình và cảm thu được sự hy sinh của mẹ dành cho mình. Cậu nhỏ nắm chặt tay mẹ suốt cả ngày hôm đó như ko muốn rời.

Vết sẹo của mẹ
Vết sẹo của mẹ

8

1

8

1

Đôi mắt của mẹ

Suốt thời thơ ấu và cả lúc lớn lên, lúc nào tôi cũng ghét mẹ. Lý do chính có nhẽ vì bà chỉ có một con mắt. Bà là nhan đề để bè bạn trong lớp chế nhạo, châm chọc tôi. Mẹ tôi làm nghề nấu bếp để nuôi tôi ăn học. Một lần bà tới trường tìm tôi khiến tôi cảm thấy ngượng. Sao bà lại có thể làm như thế với tôi? Tôi lơ bà đi, ném cho bà một cái nhìn đầy căm ghét rồi chạy biến. Ngày hôm sau, một trong những đứa bạn học trong lớp la lên:- Ê, tao thấy rồi. Mẹ mày chỉ có một mắt!.Lúc đó, tôi xấu hổ chỉ muốn chôn mình xuống đất. Tôi chỉ muốn bà mất tích khỏi cuộc đời tôi. Ngày hôm đó đi học về, tôi nói thẳng với bà:- Mẹ chỉ muốn biến con thành trò cười!Mẹ tôi ko nói gì. Còn tôi, tôi chẳng quan tâm gì tới những lời nói đó. Vì lúc đó, lòng tôi tràn đầy tức giận. Tôi cũng chẳng thèm quan tâm gì tới xúc cảm của mẹ. Tôi chỉ muốn thoát ra khỏi nhà để ko còn liên hệ gì với mẹ nữa. Vì thế, tôi quyết tâm học hành thật siêng năng. Và sau cuối, tôi có được một học bổng để đi học ở Singapore.Sau đó, tôi lập gia đình, sắm nhà và có mấy đứa con. Vợ tôi là con nhà thế gia. Tôi giấu nàng về bà mẹ của mình và nói điêu mình mồ côi từ nhỏ. Tôi ưng ý với mái ấm nhỏ và những tiện nghi vật chất có được ở Singapore. Tôi sắm cho mẹ một căn nhà nhỏ. Thỉnh thoảng, tôi lén vợ gửi một ít tiền về biếu bà và tự răn thế là đầy đủ nghĩa vụ. Tôi buộc mẹ ko được liên hệ gì với tôi. Thế nhưng một ngày kia, mẹ đột nhiên tới thăm. Nhiều năm rồi bà ko gặp tôi. Thậm chí bà cũng chưa bao giờ nhìn thấy các cháu. Khi thấy một bà già trông có vẻ lam lũ đứng trước cửa, mấy đứa con tôi có đứa cười nhạo, có đứa hoảng sợ. Tôi vừa giận vừa lo vợ tôi biết chuyện nên hét lên: – Sao bà dám tới đây làm con tôi sợ thế? Đi khỏi đây ngay!Mẹ tôi chỉ nhỏ nhẹ trả lời:- Ồ, xin lỗi, tôi nhầm địa chỉ! – Mẹ lặng lẽ quay đi.Tôi ko thèm liên lạc với bà trong suốt một thời kì dài. Hồi nhỏ, mẹ đã làm tôi bị chúng bạn trêu chọc nhục nhã. Hiện giờ mẹ còn định phá hỏng cuộc sống đang có của tôi hay sao? Một hôm, thu được lá thư mời họp mặt của trường cũ gửi tới, tôi nói với vợ là phải đi công việc. Sau buổi họp mặt, tôi ghé qua căn nhà của mẹ vì tò mò hơn là muốn thăm mẹ. Mấy người láng giềng nói rằng, mẹ tôi đã mất vài ngày trước đó và do ko có thân nhân nên sở an sinh xã hội đã lo mai táng chu đáo. Tôi ko nhỏ được lấy một giọt nước mắt. Họ trao lại cho tôi một lá thư mẹ viết: “Con yêu quý, lúc nào mẹ cũng nghĩ tới con. Mẹ xin lỗi về việc đã dám qua Singapore bất thần và làm cho các cháu phải sợ hãi. Mẹ rất vui lúc nghe nói con sắp về trường tham gia buổi họp mặt nhưng mẹ sợ ko bước nổi ra khỏi giường để tới đó nhìn con. Mẹ ăn năn vì đã làm con xấu hổ với bè bạn trong suốt thời kì con đi học ở đây. Con biết ko, hồi con còn tí xíu, con bị tai nạn và hỏng mất một bên mắt. Mẹ ko thể ngồi yên nhìn con lớn lên nhưng bị khuyết thiếu thân thể nên mẹ đã cho con một bên mắt của mẹ. Mẹ đã bán tất cả những gì mẹ có để lang y có thể thay mắt cho con. Tuy nhiên, chưa bao giờ mẹ hối hận về việc đó. Mẹ rất hãnh diện vì con đã nên người. Mẹ cũng tự hào vì những gì mẹ đã làm được cho con. Con đã nhìn thấy cả một toàn cầu mới, bằng con mắt của mẹ, thay cho mẹ. Mẹ yêu con lắm!”

Đôi mắt của mẹ
Đôi mắt của mẹ

9

0

9

0

Tám Lời Nói Dối Của Mẹ

1. Câu chuyện khởi đầu lúc tôi còn là một đứa trẻ nghèo túng. Gia đình tôi chẳng đủ ăn. Mỗi lúc có chút cơm trắng, Mẹ tôi thường nhường phần cơm trắng tinh cho tôi. Mẹ thường nói: “Ăn đi con. Mẹ ko đói!”
2. Mẹ tôi thường đi câu cá tại một khúc sông gần nhà. Mỗi lúc có cá, Mẹ cũng nhường cá cho tôi. Một lần, Mẹ bắt được hai con cá, Mẹ liền nấu nồi súp. Khi tôi ăn súp, Mẹ ngồi kế bên và ăn chút cá thừa dính vào xương nhưng tôi bỏ ra. Tôi xúc động lúc chứng kiến điều này. Lần khác, tôi gắp một khúc cá vào chén Mẹ. Ngay tức khắc Mẹ từ chối, nói: “Con ăn đi. Mẹ ko thích ăn cá!”
3. Để có tiền cho tôi ăn học, Mẹ làm việc cả ngày lẫn đêm. Một đêm nọ, tôi tỉnh giấc thấy Mẹ đang làm việc dưới ánh nến. Tôi nói, “Mẹ ơi, đi ngủ thôi, muộn rồi, mai làm tiếp.” Mẹ tôi cười, nói: “Con ngủ đi. Mẹ chưa thấy mệt.”
4. Ngày tôi thi cuối cấp, Mẹ tôi chở tôi tới trường. Mẹ chờ tôi nhiều giờ liền dưới ánh nắng gay gắt. Chuông vừa reo, tôi chạy ù tới chỗ Mẹ. Mẹ ôm tôi và đưa liền cho tôi ly trà nóng nhưng Mẹ đã sẵn sàng sẵn trong bình thủy. Tôi đưa lại cho Mẹ ly trà để hai Mẹ con cùng uống. Mẹ nói, “Con uống đi. Mẹ ko khát!”
5. Ngày cha nhắm mắt xuôi tay, Mẹ phải đóng luôn vai người cha. Mẹ làm cật sức hơn để phục vụ nhu cầu gia đình. Dù vậy, ko thiếu lần, chúng tôi phải chịu đựng cái đói. Thđó gia đình khốn khổ, một người đàn ông sống cách nhà tôi vài ngôi nhà, ngỏ ý muốn giúp sức. Ông muốn Mẹ tôi đi bước nữa với ông. Nhưng Mẹ tôi từ chối: “Tôi ko cần tình yêu! Con tôi là đủ.”
6. Sau lúc tốt nghiệp, ra trường và tôi may mắn có việc làm. Mẹ tôi lúc này đã già. Đáng lẽ Mẹ tới tuổi ngơi nghỉ nhưng Mẹ vẫn ra chợ để bán chút rau Mẹ trồng được trong vườn nhà. Tôi biếu Mẹ tiền nhưng Mẹ tôi từ chối, nói: “Mẹ có đủ tiền xài nhưng!”
7. Tôi tranh thủ thời kì để lấy luôn bằng Thạc sỹ. Với tấm bằng thạc sỹ, tôi có được công việc tốt hơn, lại được bảo lãnh ở lại Hoa Kỳ. Tôi muốn đưa Mẹ qua để tận hưởng cuộc sống cuối đời thật thảnh thơi tại Hoa Kỳ. Nhưng Mẹ ko muốn phiền, nói: “Mẹ ko quen sống nhàn nhã, ko làm gì.”
8. Mẹ bị bệnh nặng. Cách trở đại dương, tôi vẫn vội vã về. Nhìn Mẹ gầy nhom nhem, nằm bất động trên giường bệnh sau phẫu thuật, tôi bật khóc. Mẹ vẫn mỉm cười, nói khẽ: “Đừng khóc, đàn ông của mẹ! Mẹ ko đau!”

Tám Lời Nói Dối Của Mẹ
Tám Lời Nói Dối Của Mẹ

10

0

10

0

Câu chuyện về bàn tay người mẹ

Một thanh niên có thành tích học tập xuất sắc tới xin việc quản lý ở một doanh nghiệp lớn. Anh ta đã qua cuộc phỏng vấn trước tiên, vị giám đốc thực hiện vòng phỏng vấn cuối cùng để đưa ra quyết định. Vị giám đốc phát xuất hiện rằng thành tích học tập của cậu ta rất xuất sắc từ CV của cậu ta, từ cấp trung học cho tới cao học, ko có một năm nào nhưng anh ta ko đạt thành tích tốt nhất.Vị giám đốc hỏi “cậu đã từng nhận học bông ở trường chứ?”Cậu thanh niên trả lời là “ko ạ”.Vị giám đốc hỏi tiếp “vậy cha anh là người trả học phí cho anh ư?”Cậu thanh niên trả lời “bố tôi đã nhắm mắt xuôi tay lúc tôi một tuổi, mẹ tôi là người trả học phí cho tôi”.Ông giám đốc hỏi “mẹ anh làm việc ở đâu”.Cậu thanh niên đáp “mẹ tôi là người giặt là quần áo”.Vị giám đốc yêu cầu cậu thanh niên đưa tay ra để ông xem, cậu ta có một vài tay đẹp.Vị giám đốc hỏi “trước đó anh đã từng giúp mẹ anh giặt quần áo chứ?”Cậu thanh niên đáp “chưa bao giờ ạ, mẹ tôi luôn muốn tôi học và đọc thật nhiều sách. Hơn nữa, mẹ tôi có thể giặt quần áo nhanh hơn tôi”.Vị giám đốc nói “tôi có một yêu cầu. Hôm nay lúc cậu về nhà, hãy tới và rửa tay cho mẹ cậu và tới gặp tôi vào sáng ngày mai”.Cậu thanh niên cảm thấy thời cơ có được công việc là rất cao. Khi anh ta trở về nhà, anh ta vui vẻ yêu cầu mẹ mình đưa tay để anh ta rửa. Mẹ anh ta cảm thấy lạ nhưng vui vẻ đưa tay cho cậu ta. Cậu thanh niên rửa tay cho mẹ một cách chậm rãi. Nước mắt cậu rơi lã chã. Đó là lần trước tiên anh ta thấy đôi tay mẹ đầy nếp nhăn và có rất nhiều vết thâm trên tay bà. Một vài vết trông rất đớn đau vì anh thấy mẹ rùng mình mỗi lúc anh rửa vào những vết thâm đó.Đây là lần trước tiên cậu thanh niên nhìn thấy rằng đôi tay này đã giặt quần áo hàng ngày để có tiền học phí cho anh. Những vết thâm trên tay mẹ anh là cái giá nhưng mẹ anh phải trả để anh được tốt nghiệp, để có những thành tích cao trong học tập và cả tương lai của anh nữa. Sau lúc rửa tay cho mẹ, cậu thanh niên đã lặng lẽ giặt hết số quần áo còn lại cho mẹ. Đêm đó, mẹ và đàn ông đã nói chuyện rất lâu. Sáng hôm sau, cậu thanh niên tới văn phòng của vị giám đốc.Ông giám đốc nhận thấy những giọt nước mắt của cậu thanh niên và hỏi “cậu có thể cho tôi biết cậu đã làm gì và học được gì ở ngôi nhà của mình vào ngày hôm qua ko?”Cậu thanh niên đáp “tôi rửa tay cho mẹ tôi và đã giặt hết quần áo còn lại cho mẹ”.Vị giám đốc hỏi “hãy kể cho tôi nghe cảm giác của cậu”.Cậu thanh niên trả lời “giờ tôi đã biết trị giá là gì. Nếu ko có mẹ tôi, sẽ ko có thành công của tôi ngày hôm nay. Thứ hai là lúc tôi làm việc cùng mẹ và giúp mẹ, tôi đã nhìn thấy sự vất vả để đạt được điều gì đó. Và cuối cùng là tôi học được tầm quan trọng và trị giá của mối quan hệ trong gia đình”.Vị giám đốc nói “Đây là điều tôi đang tìm kiếm ở người quản lý của mình. Tôi muốn tuyển dụng một người có thể coi trọng sự giúp sức của người khác, một người biết được những trắc trở của người khác lúc làm việc để gặt hái thành tựu, và một người ko lấy tiền là mục tiêu của mình trong cuộc sống. Anh đã được tuyển dụng”.Sau đó, cậu thanh niên đã làm việc rất siêng năng và thu được sự tôn trọng của viên chức cấp dưới của mình. Mỗi viên chức làm việc thật siêng năng và kết đoàn. Vì thế, doanh nghiệp ngày càng tăng trưởng và thịnh vượng hơn.
Bài học: Nếu chỉ biết tận hưởng, bạn sẽ ko bao giờ thành công và cũng ko thể hiểu hết được những trắc trở đằng sau những vinh hoa chúng ta đang có. Hãy trân trọng và trải nghiệm những trắc trở trong cuộc sống, trong công việc để thấy được trị giá của những thứ ta đang sở hữu.

Câu chuyện về bàn tay người mẹ
Câu chuyện về bàn tay người mẹ

11

0

11

0

Mẹ đã lạnh hơn con lúc này phải ko mẹ

Vào một đêm Giáng sinh, một thiếu phụ mang thai lần bước tới nhà một người bạn nhờ giúp sức. Con đường ngắn dẫn tới nhà người bạn có một con mương sâu với cây cầu bắc ngang. Người thiếu phụ trẻ bỗng trượt chân chúi về phía trước, cơn đau đẻ quặn lên trong chị. Chị hiểu rằng mình ko thể đi xa hơn được nữa. Chị bò phía bên dưới cầu.
Đơn độc giữa những chân cầu, chị đã sinh ra một nhỏ trai. Không có gì ngoài những chiếc áo bông dầy đang mặc, chị tuần tự gỡ bỏ quần áo và quấn quanh mình đứa con nhỏ xíu, vòng từng vòng giống như một cái kén. Thế rồi tìm thấy được một miếng bao tải, chị trùm vào người và kiệt sức kế bên con.
Sáng hôm sau, một người phụ nữ lái xe tới gần chiếc cầu, chiếc xe bỗng chết máy. Bước ra khỏi xe và băng qua cầu, bà mẹ nghe một tiếng khóc yếu ớt bên dưới. Bà chui xuống cầu để tìm. Nơi đó bà nhìn thấy một đứa nhỏ nhó xíu đói lả nhưng vẫn còn ấm, còn người mẹ đã chết cóng.
Bà đem đứa nhỏ về và nuôi dưỡng. Khi lớn lên, cậu nhỏ thường hay đòi mẹ nuôi kể lại câu chuyện đã tìm thấy mình. Vào một ngày Lễ Giáng sinh, đó là sinh nhật lần thứ 12, cậu nhỏ nhờ mẹ nuôi đưa tới mộ người mẹ tội nghiệp. Khi tới nơi, cậu bảo mẹ nuôi đợi ở xa trong lúc cậu nguyện cầu. Cậu nhỏ đứng cạnh ngôi mộ, cúi đầu và khóc. Thế rồi cậu khởi đầu cởi quần áo. Bà mẹ nuôi đứng nhìn sững sờ lúc cậu nhỏ tuần tự cởi bỏ tất cả và đặt lên mộ mẹ mình.
– Chắc là cậu sẽ ko cởi bỏ tất cả, bà mẹ nuôi nghĩ, cậu sẽ lạnh cóng!
Song cậu nhỏ đã tháo bỏ tất cả và đang run rẩy. Bà mẹ nuôi tới kế bên và bảo cậu nhỏ mặc đồ trở lại. Bà nghe cậu nhỏ gọi người mẹ nhưng cậu chưa bao giờ biết: “Mẹ đã lạnh hơn con lúc này, phải ko mẹ?”
Và cậu nhỏ òa lên nức nở…

Mẹ đã lạnh hơn con lúc này phải ko mẹ
Mẹ đã lạnh hơn con lúc này phải ko mẹ

#Top #Câu #chuyện #cảm #động #nhất #về #phụ #nữ #nhân #ngày


  • Tổng hợp: Thư Viện Hỏi Đáp
  • Nguồn: https://toplist.vn/top-list/cau-chuyen-y-nghia-nhat-ve-phu-nu-nhan-ngay-83-11743.htm
Back to top button