Top

Top 10 Bài văn nghị luận xã hội về tính ích kỉ (lớp 9) hay nhất

Cuộc sống càng trở thành hiện đại, nhiều người lại càng có xu thế chỉ biết nghĩ cho mình, chằm chằm vun vén cho lợi ích cá nhận nhưng mà sẵn sàng dẫm đạp lên hạnh phúc của người khác. Người ta gọi đó là sự ích kỷ. Để viết bài văn nghị luận về sự ích kỷ, trước hết các em cần giảng giải khái niệm ích kỷ và nêu lên một số biểu lộ của sự ích kỷ. Sau đó, các em cần trình diễn những tác hại nhưng mà sự ích kỷ gây nên cho người ích kỷ và xã hội xung quanh. Bởi vậy, chúng ta cần làm gì để cắt bớt sự ích kỷ vốn vẫn luôn tồn tại trong trong mỗi người? Ở phần lật ngược vấn đề, các em có thể phê phán những người ích kỷ, chỉ biết lo cho bản thân mình nhưng mà thờ ơ, vô cảm, thậm chí giày đạp lên cuộc sống của người khác để đạt được mục tiêu của mình, đồng thời rút ra bài học kinh nghiệm cho bản thân. Dưới đây là một số bài văn mẫu nghị luận về sự ích kỷ nhưng mà Thư Viện Hỏi Đáp đã tổng hợp các em có thể tham khảo:

Bài văn nghị luận xã hội về tính ích kỉ số 1

Có người nào đó đã từng nói: “Khi cuối cùng khoa học cũng tìm ra trung tâm của vũ trụ, sẽ có người ngạc nhiên vì biết rằng mình ko phải là nó.” Sống với tư tưởng rằng mình là trung tâm của vũ trụ là cách nói khác của sự ích kỷ.

Thế nào là sự ích kỷ? Ích kỷ là lối sống chỉ biết nghĩ cho mình, luôn suy tính thiệt hơn, lúc nào cũng chằm chằm vun vén cho lợi ích của tư nhân nhưng mà thờ ơ, vô cảm, thậm chí sẵn sàng giày đạp lên hạnh phúc của người khác để đạt được mục tiêu của mình.

Từ những biểu lộ nhỏ, ích kỷ là lúc ta ko muốn, từ chối hướng dẫn giải bài tập cho bè bạn trong lớp vì sợ mất thời kì, sợ rằng bạn sẽ giỏi hơn, là thái độ ghen ghét, đố kị lúc thấy láng giềng “ăn nên làm ra” hơn nhà mình … Lớn lao hơn, ích kỷ là lúc ta tìm mọi cách trốn tránh nghĩa vụ quân sự vì sợ khó, sợ khổ, sợ công việc dang dở nhưng mà ko nghĩ rằng nếu quốc gia lâm nguy, người nào sẽ là người cầm súng đứng lên bảo vệ Tổ quốc, là lúc bạn sẵn sàng trộm cắp ý tưởng của đồng nghiệp để đem lại lợi lộc, thành tích cho mình, …

Ích kỷ là một lối sống tiêu cực nhưng mà bất kỳ người nào cũng dễ dàng mắc phải. “Bệnh chủ quan, bệnh ích kỷ, bệnh hẹp hòi, v.v., mỗi chứng bệnh là một kẻ địch. Mỗi kẻ địch bên trong là một bạn đồng minh của kẻ địch bên ngoài. Địch bên ngoài ko đáng sợ. Địch bên trong đáng sợ hơn, vì nó phá hoại từ trong phá ra. Vì vậy, ta phải ra sức phòng ngừa những kẻ địch đó, phải chữa hết những chứng bệnh đó” (Hồ Chí Minh). Ích kỷ khiến con người trở thành xấu xa, hẹp hòi. Họ ko còn biết vui cho thú vui của người khác, buồn cho nỗi buồn của người khác, luôn mong muốn mình được hơn người khác. Và rồi họ sẽ tự cô lập bản thân mình với phần còn lại từng ngày, từng ngày, để rồi chính họ sẽ trở thành những người lẻ loi, bị bè bạn xa lánh.

Sự ích kỷ cũng là nguyên nhân dẫn tới căn bệnh vô cảm, bởi lúc quá đề cao lợi ích, thèm muốn của bản thân cũng là lúc con người thờ ơ, lãnh đạm với cuộc sống của những người xung quanh. Trong một xã hội có quá nhiều người ích kỷ thì thật là nguy hại. Ai cũng chằm chằm cho lợi lộc của bản thân sẽ khiến hoạt động nhóm mất hiệu quả, xã hội ko còn sự hòa nhập và ko thể tăng trưởng. Chẳng phải chính bởi sự ích kỷ, bởi lòng tham vô đáy của một số người nhưng mà họ có thể tham ô hàng chục tỉ đồng từ ngân sách nhà nước, giày đạp lên cuộc sống của người dân để hưởng lợi cho mình? Bởi xã hội còn những con người như thế, nên đời sống của nhân dân vẫn cứ khó khăn, nhưng mà chúng ta mãi ko thể vươn lên sánh vai với bè bạn quốc tế…

Nhà văn Trung Quốc Cố Tây Tước trong cuốn tiểu thuyết “Nơi nào đông ấm” đã viết: “Ai nhưng mà ko ích kỉ nghĩ cho mình, đó là chuyện thường tình, ko ích kỉ, có nhưng mà là thánh nhân, nhưng mà thánh nhân thì ko tồn tại ở toàn cầu này.” Đúng vậy, chúng ta ko thể phủ nhận sự ích kỷ là một thứ xúc cảm vẫn luôn tồn tại trong bản thân mỗi con người. Nhưng để cùng tồn tại và tăng trưởng, con người phải biết hạn chế tối đa những điều đó để cùng chung sống và cùng dựng xây tương lai tốt đẹp. “Tuổi trẻ xong xuôi lúc tính vị kỷ kết thúc; sự trưởng thành khởi đầu lúc ta sống vì người khác.” (Hermann Hesse).

Ngay từ lúc này, hãy dành thời kì quan sát và để tâm tới những người xung quanh, biết gỡ bỏ cái tôi của mình lúc cần thiết, biết đặt lợi ích số đông lên trên hết, hãy giao lưu hòa nhập với bè bạn, sẵn sàng tham gia các hoạt động đoàn thể để phá vỡ lớp băng bao phủ quanh mỗi người, ko ngừng èn luyện bản thân bằng cách tương trợ mọi người trong khả năng của mình. Hạn chế và dẹp bỏ sự ích kỷ ko phải điều đơn giản, nhưng đó là một quá trình xứng đáng! Thật đáng xấu hổ thay cho những con người vị kỷ, hám danh hám lợi nhưng mà quên mất, dẫm đạp lên quyền lợi của người khác. Đó là những con người đáng phê phán, làm chậm sự tăng trưởng chung của toàn xã hội.

“Con người hay phạm một ít sai trái, ví như lúc mất đi rồi mới phát hiện người luôn kế bên làm bạn với mình đã ko còn nữa. Lúc bàn tay trống rỗng mới ý thức được thứ còn lại nhưng mà bản thân mình có chỉ là tham lam cùng ích kỉ vô tận cùng” (Thiên Hạ Vô Bệnh). Bạn ơi, chúng ta đừng cứ mãi ích kỷ nhé, để rồi sau này chính chúng ta sẽ là nguời hối hận…

Ảnh minh họa (Nguồn internet)

Bài văn nghị luận xã hội về tính ích kỉ số 2

Bailey từng nói: “Khi bạn sinh ra, bạn khóc còn mọi người cười. Hãy sống sao cho lúc bạn tạ thế, mọi người khóc, còn bạn, bạn cười.” Mỗi con người sinh ra là một cá thể khác lạ, có những nét tính cách không giống nhau. Chúng ta cần phải từng ngày nỗ lực để hoàn thiện bản thân, dẹp bỏ những tính xấu nhưng mà mình thường hay mắc phải. Một trong những tính xấu đó chính là tính ích kỉ.

Vậy tính ích kỉ là gì? Ích kỉ là một thái độ sống ko tốt, là sự thờ ơ vô cảm trước một tình huống xảy ra trước mặt, là một thái độ sống lạnh nhạt chỉ biết lo cho bản thân, ko hề quan tâm những người xung quanh. Những người ích kỉ lúc nào cũng đặt quyền lợi của bản thân lên quyền lợi của mọi người, của tập thể. Ích kỉ là một lối sống tiêu cực, ko chỉ bào mòn thực chất của chính mình nhưng mà còn tác động tới xã hội. Bạn nên nhớ thi sĩ Tố Hữu từng viết: “Sống là cho đâu chỉ nhận riêng mình.”

Biểu hiện của tính ích kỉ trong mỗi con người rất rõ nét. Họ sống trong tư thế ko chịu mở lòng, luôn ngại khó, ngại khổ nhưng mà đùn đẩy trách nhiệm cho người khác, làm việc gì cũng phải tính toán hơn thua với người khác, chỉ thích hưởng quyền lợi nhưng mà ko thích làm việc. Những người chỉ lo tới mình, khư khư giữ lấy lợi ích của riêng mình luôn phải sống trong cái vỏ bọc nhưng mà họ tạo ra, rất kín đáo. Chúng ta ko thể chui vào đó được, vì hàng rào rất vững chắc, họ sẽ ít mở lòng, ít hòa đồng và hơn hết là lúc nào thấy có lợi ích thì mới làm. Ví dụ như trong lớp học, lúc có bạn tới hỏi cách giải một bài toán khó nhưng mà mình đã giải ra, vì sợ bạn cũng làm ra rồi giỏi hơn mình nên tránh né, nói điêu rằng chưa làm ra rồi lảng sang việc khác. Hay lúc cả lớp đi uống nước sau những buổi lao động ở trường, trong lúc bè bạn nói chuyện vui vẻ thì bạn nhăn mày nhăn mặt tính toán: “Mình thì làm mệt phờ người còn nó chỉ làm một tí nhưng mà cũng được ngồi uống nước như mình.”

Chẳng phải Bác Hồ đã từng nói: “Lao động là vinh quang” sao? Nhưng lúc đó bạn có nghĩ được tương tự ko? Chắc chắn là ko đâu trong khi sự ích kỉ đang quấn lấy trí óc bạn, làm cho bạn càng thêm mỏi mệt. Một người luôn ước mong có cái này cái kia, thành ông này ông nọ nhưng lại ngại khó khăn, gian truân, luôn suy tính để đạt được mọi việc bằng thủ đoạn thì chẳng mấy chốc lâu đài cát đấy cũng sụp đổ.

Hậu quả của tính ích kỉ thật khó lường. Lòng ích kỉ khiến ta chỉ biết nghĩ cho bản thân, vì thế vòng vèo với những thèm muốn tư nhân, đánh mất mình trong vòng xoáy của lợi ích và thù hận. Tính ích kỉ như một ngọn gió sa mạc làm khô héo tất cả, khô héo tâm hồn ta và khô héo tình cảm người khác dành cho ta. Những người ích kỉ sẽ ko bao giờ tăng trưởng hay khẳng định được bản thân, cũng khó có thể thành công trong cuộc sống. Bởi vì họ sẽ bị người khác xa lánh, ghét bỏ, sẽ ko bao giờ được người khác tương trợ hay tạo thời cơ để tăng trưởng, bởi tư nhân chỉ có thể hòa hợp với số đông lúc biết hợp lý, hài hòa giữa hiến dâng và tận hưởng. Bạn gieo nhân nào thì gặp quả đấy. Đó chính là luật nhân quả nhưng mà bạn phải biết để có thể hoàn thiện bản thân mình từng ngày.

Con người có thể đương đầu với nhiều vấn nạn không giống nhau nhưng vấn đề cấp thiết nhất chính là xóa bỏ sự ích kỉ – đuổi một con quỷ dữ ra khỏi tâm hồn. Sống là phải biết mến thương, biết quan tâm và san sẻ, bởi vì mỗi con người chúng ta đều có một trái tim để thông cảm và hòa chung nhịp đập với số đông. Học cách quan sát, quan tâm tới người xung quanh mình nhiều hơn. Ta nên thay đổi lối sống cực đoan ko bao giờ chịu nhận phần thua thiệt về mình và học cách nhún nhường trước mọi người. Quan trọng hơn hết là phải rèn luyện bản thân , tương trợ mọi người.

Ngoài ra, chúng ta nên lên án manh mẽ những kẻ sống thờ ơ vô cảm như một bạn học trò nhìn thấy một cụ già bị ngã những ko chịu ngừng lại dù chỉ một phút để đỡ bà cụ dậy vì một lí do đơn giản: “Không thể tới lớp trễ, sẽ bị cô giáo phạt nặng mất”. Hay những kẻ chỉ biết tới bản thân, ko bao giờ nhường nhịn vì người khác. Ta nên chọn một “loại thuốc” hữu hiệu cho căn bệnh thế kỉ đấy để cuộc sống trở thành tươi đẹp.

Còn gì cao quý và hãnh diện hơn cho một thái độ sống vị tha, hiến dâng quên mình. Không phải lúc nào ta cũng là duy nhất, ta cần yêu quý bản thân nhưng đó ko có tức là bạn được phép sống ích kỉ. Cuộc sống ko đủ dài để chúng ta có thể tu sửa tất cả những sai trái của bản thân, nhưng đủ dài để chúng ta vứt bỏ bản tính ích kỉ và khởi đầu lại với một trái tim đầy tình mến thương.

Ảnh minh họa (Nguồn internet)
Ảnh minh họa (Nguồn internet)

Bài văn nghị luận xã hội về tính ích kỉ số 3

Mỗi con người chúng ta lúc mới sinh ra người nào cũng như người nào, cùng nằm ở vạch xuất phát nhận thức, chúng ta hoàn toàn bị tác động cho nên giới khách quan bên ngoài. Dần dần theo thời kì, tùy thuộc vào hoàn cảnh nhưng mà tạo nên những tính cách, phẩm chất mang tính tư nhân của mỗi người, người nào cũng có tính cách và phẩm chất riêng cho mình và ko người nào là người tuyệt vời. Tất cả đều phấn đấu để trở thành người tốt đẹp, phấn đấu loại trừ những thói xấu của mình, một trong những tính xấu nhưng mà con người người nào cũng nên tránh xa đó chính là sự ích kỷ.

Vậy sự ích kỷ hay nói cách khác là tính ích kỷ là gì nhưng mà mọi người nên tránh xa? Có thể hiểu, ích kỷ là một biểu lộ của lối sống tiêu cực, người có tính kỷ là người chỉ biết nghĩ tới bản thân mình, nghĩ tới những lợi ích cho mình, luôn so kè, suy tính cốt làm sao để mình được lợi và ko bao giờ suy nghĩ tới người khác. Người có tính ích kỉ ko chỉ vì lợi ích của mình quên đi lợi ích của người nhưng mà còn sẵn sàng giày đạp, tranh giành cướp lấy lợi ích của người khác. Trong cuộc sống hàng ngày, người có tính ích kỷ biểu lộ rất rõ và cụ thể ngay trong những sự việc nhỏ nhất, ví dụ như ko quan tâm tới những người thân trong gia đình, vì mình nhưng mà bắt mọi người phải tuân theo ý muốn của mình. Trong học tập, người ích kỉ là người luôn e ngại, ngại tương trợ bè bạn, sợ bạn sẽ hơn mình. Khi được bạn nhờ giải bài tập hay học cùng luôn tìm cách từ chối vì sợ mất thời kì học tập của mình, lại sợ rằng bạn sẽ giỏi hơn mình.

Người ích kỉ là người chỉ biết tới sự tương trợ từ người khác nhưng mà ko lúc nào muốn tương trợ người nào, ko muốn tương trợ là vì ko muốn vướng vào phiền phức, ngại khó, ngại khổ. Trong quá trình làm việc, tính cạnh tranh trong công việc làm lộ rõ thực chất của người ích kỉ, họ chỉ mong nhận công việc nhẹ nhõm, trốn tránh việc khó và đùn đẩy trách nhiệm cho người khác, sẵn sàng giày đạp lên công sức của người khác để trở thành của mình, cốt vì lợi ích của mình. Trong các mối quan hệ xã hội, người ích kỷ luôn có lòng đố kỵ, ghen ghét với những người hơn mình, dù trong hoàn cảnh nào cũng chỉ quan tâm tới lợi ích của bản thân, ví dụ như gặp người bị tai nạn ko có người nào tương trợ nhưng cũng ko xuống giúp vì sợ muộn làm, sợ phiền phức. Những người có tính ích kỉ thường sống rất cô lập, bởi ngoài bản thân mình ra họ ko quan tâm tới những người xung quanh, đây là một lối sống tiêu cực và có thể gọi là bệnh ích kỷ.

Căn bệnh này rất nguy hại và rất đáng báo động, bởi ích kỷ cũng là bệnh rất dễ mắc phải. Căn bệnh ích kỷ khiến tư nhân con người ngày càng trở thành xấu tính, lòng dạ hẹp hòi và tự mình tách biệt ra khỏi mọi người, vạn thọ với căn bệnh ích kỷ sẽ biến con người ta trở thành lẻ loi, bị mọi người xung quanh ghét bỏ, xa lánh. Khi họ ko quan tâm tới thú vui nỗi buồn của người khác, ko biết cách thông cảm san sẻ và tương trợ người khác thì tới một ngày, chính họ sẽ là nạn nhân của sự thờ ơ, lãnh đạm đó. Lang y vì đồng tiền trong túi mình nhưng mà sẵn sàng thờ ơ mạng sống của bệnh nhân, những quan tham vì tiền nhưng mà sẵn sàng tham ô của công, hưởng lợi trên cuộc sống nghèo khổ của nhân dân… Một xã hội ích kỷ là một xã hội suy đồi và xuống cấp, thối nát đạo đức và vô nhân đạo, sẽ chẳng có tình thương nào được hiện diện lúc con người chỉ biết nghĩ cho bản thân mình. Xã hội chỉ toàn người ích kỷ sẽ ko có sự kết đoàn, ko thể tồn tại và tăng trưởng, đi trái lại với xu thế tăng trưởng của toàn cầu.

Sống ích kỷ là một lối sống tiêu cực, tác động rất xấu tới tư cách con người, các mối quan hệ giữa con người với nhau và đặc thù là sự tăng trưởng của xã hội. Chính vì vậy chúng ta hãy cùng nhau ngăn chặn căn bệnh ích kỷ này, mỗi tư nhân hãy rèn luyện cho mình khả năng chủ động hòa nhập, sẵn sàng tương trợ và thông cảm với người khác.

Ảnh minh họa (Nguồn internet)
Ảnh minh họa (Nguồn internet)

Bài văn nghị luận xã hội về tính ích kỉ số 4

Con người là thực thể phức tạp nhất của vũ trụ, ko chỉ thuần tuý một mặt nguyên phiến nhưng mà là sự tổng hòa của nhiều mặt đối lập. Chúng ta ko chỉ có phần tốt đẹp tựa như thiên thần nhưng mà còn có phần xấu xa của ác quỷ. Một trong những mặt tối của con người chính là sự ích kỷ.

Nếu “vị tha” là biết sống, biết nghĩ, biết hi sinh vì người khác ko màng tới lợi ích của bản thân thì trái lại với vị tha là ích kỷ- chỉ biết nghĩ tới mình trước tiên, ko san sẻ tương trợ mọi người, có những suy tính vụ lợi. Đây là một thói xấu bị xã hội lên án, phê phán. Nhưng chúng ta ko thể phủ nhận rằng trong bất kì người nào cũng tồn tại sự ích kỷ dù ít dù nhiều vì nó đã thuộc về bản năng, tượng trưng cho phần “con”.

Trong cuộc sống thường nhật ko khó để chúng ta bắt gặp hành động xuất phát từ sự vị kỷ. Chỉ đơn giản như chia một cái bánh, một gói kẹo cũng so tính thiệt hơn. Cái bánh, cái kẹo chính là tượng trưng cho lợi ích mình thu được. Những kẻ tham lam thường chằm chằm vụ lợi cho bản thân, lo vun vén cho chiếc bánh lợi ích của mình ngày càng to hơn, cao hơn. Khi làm việc nhóm, có những người tìm mọi cách đùn đẩy công việc cho người khác trong lúc vẫn hưởng thành tích, đúng như “ngồi mát ăn bát vàng”, tới lúc có sơ sót thì lại chối bỏ trách nhiệm. Có những người suốt ngày chỉ than phiền về cuộc sống của mình nhưng mà ko nhìn ngoài kia có bao mảnh đời còn vất vả hơn thế, sẵn sàng chi một số tiền lớn để sắm một chiếc váy, túi xách hàng xịn nhưng mà ko cho nổi người ăn xin một đồng. Tất cả những biểu lộ đấy, cội nguồn sâu xa chính là từ sự ích kỷ của con người, ko quan tâm tới người khác.

Sự ích kỷ tựa như một con rắn độc sẽ len lỏi và nhuốm đen trái tim của chúng ta, tàn phá nó chết dần chết mòn. Chính thói xấu này là tiền đề dẫn tới căn bệnh vô cảm, thứ bệnh còn đáng sợ hơn cả ung thư trong xã hội này. Bạn sẽ chỉ còn biết đau nỗi đau của riêng bạn, vui thú vui của riêng bạn, ko lắng tai, đồng cảm với tiếng vọng của đời. Cũng từ chỉ nghĩ cho mình, bao nhiêu vụ tranh chấp, bao mối quan hệ bị tan vỡ, thậm chí những hậu quả đau thương đã xảy ra…

Dù đó là một thói xấu cần loại trừ nhưng để diệt trừ được nó là cả một hành trình dài, yêu cầu sự kiên trì và nỗ lực ko ngừng của con người. Những đứa trẻ cần phải được giáo dục đúng mực ngay từ những năm tháng đầu đời. Tình mến thương, vị tha chính là liều thuốc kiến hiệu nhất xoá sổ con rắn độc ích kỷ kia. Hãy để tình yêu và sự hi sinh lan tỏa từ chính gia đình, bè bạn, thầy cô rồi rộng ra là những mảnh đời xấu số khác. Sau mỗi lần bạn ích kỷ, hãy dành thời kì suy nghĩ lại chín chắn, kỹ lưỡng để rút kinh nghiệm.

Dẫu vậy, chúng ta ko nên bi quan về cuộc sống rằng chỉ toàn những điều xấu xa, gian ác. Cuộc sống vẫn luôn là một món quà tươi đẹp chờ được khám phá. Những con người ích kỷ chỉ là “con sâu làm rầu nồi canh”, vẫn còn nhiều những tấm lòng lương thiện và đầy vị tha, ko đâu xa nhưng mà ngay kế bên chúng ta thôi.

Sự ích kỉ là một tính xấu cần phải lên án, loại trừ để chúng ta sống xứng đáng với hai chữ “CON NGƯỜI”. Và trận chiến giữa tốt và xấu, thiện và ác là một trận chiến ko nhân nhượng, phần “người” phải thắng lợi để đưa chúng ta đi tới cõi hoàn thiện.

Ảnh minh họa (Nguồn internet)
Ảnh minh họa (Nguồn internet)

Bài văn nghị luận xã hội về tính ích kỉ số 5

Ích là lợi ích. Kỉ là bản thân. Ích kỉ suy cho cùng là thói sống ko đẹp, lúc mà con người ta đặt mọi quyền lợi cá nhân lên hàng đầu, ko quan tâm đến hoàn cảnh của người khác, chỉ biết so sánh thiệt hơn để rồi thậm chí nảy sinh ra sự đố kị và tàn ác. Người ích kỉ thường suy tính và chỉ thật sự quan tâm đến những thứ đem lại những giá trị họ cần. Ngược lại, sự ích kỉ khiến họ có thái độ thờ ơ vô cảm với cuộc sống, với mọi người xung quanh, sống hẹp hòi, sống đa đoan, sống ko có vị tha và đặc biệt họ coi lợi ích của mình là cốt lõi của mọi giá trị.

Đứng trước dòng chảy ko ngừng của cuộc sống, xã hội phát triển và luôn đổi mới kéo theo một hiện thực ngầm ẩn sâu trong vỏ bọc đẹp đẽ của những con người yếu đuối, thiếu bản lĩnh ko loại bỏ được cám dỗ của bản thân, đó là sự nảy sinh mạnh mẽ của con vi rút kí sinh mang tên “ích kỉ”.́ Con vi rút độc hại ấy hiện hình lúc người ta lột tẩy được thứ “thuốc độc chết người” trong thực phẩm ăn uống hàng ngày mà những kẻ vô nhân tính vì chút lợi lộc tầm thường mà ko màng đến sức khỏe người sắm. Con vi rút độc hại ấy hiện hình lúc bạn nhìn thấy chính bản thân mình đang ghen tuông tỵ, coi thường trước sự thành công của người khác. Rốt cục, sự ích kỉ có ở khắp mọi nơi và đang trở thành mối nguy hại lớn đẩy lùi sự văn minh của xã hội.

Ích kỉ là nguyên nhân của mọi tệ nạn, của sự hao mòn bản chất, tác động và làm tha hóa con người. Mỗi chúng ta người nào cũng đã, đang và sẽ đối mặt với một cuộc đấu tranh tâm lý lúc phải lựa chọn giữa một bên là lợi ích cá nhân, một bên là lợi ích tập thể. Và lúc bạn quyết định bước vào con đường, nơi bạn thấy quyền lợi của mình được ưu tiên hàng đầu về vật chất lẫn tinh thần, phần “con” trong tâm thức sẽ trỗi dậy điều khiển con người ta sa đọa vào hố sâu của cái ác, cái bất chính, cái bất lương. Ta sẽ đánh mất chính mình, có thể vì bản thân mà chà đạp lên thành quả chân chính của người khác, có thể bị con rắn “ghen tuông tị” làm cho mờ con mắt, có thể trở thành kẻ trốn tránh trách nghiệm đẩy khó khăn cho người ngoài.

Hơn thế, sự ích kỉ còn giết mổ chết tình thương. Chúng ta ko thể sống mà chỉ nhận giống như tình cảm, sự quan tâm mà người khác dành cho ta là lẽ đương nhiên. Cũng giống như một mối quan hệ ko thể bền lâu nếu ko có sự cố gắng của cả hai bên. Liệu rằng người ta có sẵn lòng giúp đỡ một kẻ ko để tâm tới người khác bao giờ? Liệu rằng một kẻ ích kỉ, chỉ nghĩ cho bản thân có xứng đáng với những tấm lòng chân thành kia ko? Suy cho cùng, đằng sau tất cả những cố gắng đẩy quyền lợi của bản thân lên trên hết chính là sự trả giá đau đớn nhất, ta sẽ mất đi những người mà chúng ta mến thương, ta mất đi sự tin tưởng, sự tín nhiệm của tất cả mọi người, trở thành kẻ cô độc trước những tập thể đoàn kết và đau đớn hơn là đánh mất chính bản thân mình.

Ích kỉ ko phải là một bản tính có sẵn. Nó là căn bệnh dễ dàng xâm nhập trong môi trường nhưng mà con người ko có bản lĩnh, ko có ý chí và sự lương thiện, nhanh chóng ăn sâu và bào mòn ý thức con người. Vì vậy trước lúc bước vào xã hội, mỗi chúng ta cần phải trang bị những kĩ năng, biết đâu là tốt, đâu là xấu để rồi có thể thực sự tự tin ko bị lung lay bởi những lợi ích tầm thường của bản thân, thúc đẩy xã hội tốt đẹp hơn. Chúng ta đang sống trong một xã hội với đầy những hy vọng, nơi cô bé Hải An, ko quan tâm đến sự lành lặn thân xác mà sẵn lòng cho đi cặp giác mạc, trao đi ánh sáng cho người khác. Chúng ta đang sống trên mảnh đất mà những người anh hùng Việt Nam đã ko màng đến mạng sống của bản thân mà đổ biết bao mồ hôi xương máu bảo vệ tổ quốc. Vậy mà hiện nay vẫn đang tồn tại những con người chưa thực sự thức tỉnh, những kẻ yếu đuối mang trong mình căn bệnh ích kỉ làm mất đi những giá trị cao đẹp. Tuy nhiên, mỗi chúng ta phải biết cân bằng, giữ cho mình một chút ích kỉ, đừng cho đi mù quáng nếu ko sẽ bị lợi dụng bởi kẻ khác.

Hãy sống như mặt trời, ngày ngày chiếu rọi ánh sáng và hơi ấm cho muôn loài. Hãy sống như đóa hoa, sống hết mình trao hương sắc cho cuộc đời. Có như vậy con người ta mới có thể rũ bỏ được chất “con” trong tâm thức để tiến gần hơn tới con người.

Ảnh minh họa (Nguồn internet)
Ảnh minh họa (Nguồn internet)

Bài văn nghị luận xã hội về tính ích kỉ số 6

Mỗi chúng ta đều được tôn trọng và coi là một cá thể riêng lẻ, có cái “tôi” riêng của mình. Nhưng lúc cái “tôi” được đề cao quá lên, nó trở thành một tích cách ko người nào mong muốn- sự ích kỷ.

“Ích kỷ” diễn ra từ chữ “I”- trong tiếng Anh, nó gọi là chữ “tôi”. “Kỷ” chính là cái riêng, là “tôi” còn “ích” được hiểu trong từ “lợi ích”. Khi cái “tôi” chỉ biết nghĩ cho mình, cho lợi ích của mình nhưng mà ko quan tâm tới lợi ích số đông, thậm chí vì mình có thể làm ngơ, làm hại tới lợi ích số đông, người đó trở thành ích kỷ, hẹp hòi.

“Ích kỷ” tồn tại dưới mọi hình thức và hành động từ nhỏ nhất. Ban đầu là việc chỉ quan tâm tới lợi ích của mình. Đó đơn giản có thể là lúc một đứa trẻ có rất nhiều kẹo nhưng lại ko muốn chia cho bè bạn của em, là một người lúc giúp bạn mình phải tính thiệt hơn, trước sau để lợi ích và quyền lợi của mình có bị mất mát hay ko. Tính từ lúc sự tính toán, tới so kè xem làm có được lợi ko, làm cái nào thì lợi hơn, vì sao người khác lại được lợi nhiều hơn mình. Cao hơn, sự ích kỷ khiến con người ta có thể vì lợi ích bản thân nhưng mà giày đạp lên quy tắc, tình thương và lợi ích của người khác, của số đông để làm thỏa mãn mình.

Đặc trưng là ko bằng năng lực của mình nhưng mà nhờ vào những chiêu mẹo, mánh khóe. Những vụ quan chức cấp cao hiện nay, có những người là tổng giám đốc, bị bắt bởi tội tham nhũng là ko hề ít. Mở rộng ra, sự ích kỉ đôi lúc nằm ngay trong bản thân mỗi chúng ta, trong cách chúng ta đối xử với tự nhiên tạo vật. Mạc Ngôn, một nhà văn lớn của Trung Quốc đã phải thốt lên: “tôi cảm thấy nhân loại đang đương đầu với nguy hiểm lớn nhất, chính là sự liên kết giữa khoa học kỹ thuật ngày càng tiến bộ và tham vọng ngày càng bùng phát của nhân loại. Với dục vọng bị kích thích của con người, sự tăng trưởng của khoa học kỹ thuật đã đi chệnh khỏi quỹ đạo thông thường là để phục vụ nhu cầu sức khỏe của con người, thay vào đó là điên cuồng tăng trưởng dưới sự dẫn động của lợi nhuận để phục vụ – kỳ thực là nhu cầu bệnh thiến của một số ít người giàu có.” Nhân loại đang điên cuồng bóc lột trái đất: Chúng ta làm đau những dòng sông, chúng ta làm đau những cánh đồng, chúng ta khoan vào trái đất trăm nghìn lỗ thủng, dùng sắt thép và xi măng xây nên những công trình kiến trúc kỳ quái, đặt cho nó cái tên mỹ miều là “thành thị”, chúng ta ở trong những thành thị này thoải mái phóng túng những dục vọng của mình, tạo ra những thứ rác rưởi vĩnh viễn khó nhưng mà tiêu huỷ được. Đó chính là sự ích kỉ phục vụ cho lợi ích của mình, bất chấp lời kêu cứu của mẹ tự nhiên.

Nhìn ngay những biểu lộ của sự ích kỉ, chúng ta cũng đủ thấy tác hại của nó. Sự ích kỉ quá đề cao cái “tôi” làm cho con người bị cô lập, ko thể kết nối với bên ngoài. Trong lúc, mỗi tư nhân đều là một phần của tự nhiên, là một mảnh ghép của số đông. Chẳng người nào có thể sống một mình trên thế gian này. Và như thế, họ đang tự tàn phá mình. Tệ hại hơn, họ lại lây lan sang người khác và số đông. Khi những người ích kỷ, vụ lợi làm điều xấu nhưng mà được kết quả tốt, đó sẽ là con virus cực kì nguy hiểm kích phát những người khác tuân theo. Một người ích kỉ- một người bị tụt lại nhưng hai người, ba người, một xã hội toàn ích kỉ, xã hội đấy vững chắc sẽ chết trong sự mục ruỗng. Cũng chính sự ích kỉ của con người làm cho tự nhiên phải chịu đớn đau và mất mát. Tàn phá môi trường sống xung quanh, khác nào ta đang tàn phá chính mình. Ích kỉ xuất phát từ một chữ tôi nhỏ nhỏ nhưng lại mang lại cái chết cho rất nhiều sự sống.

Sự ích kỉ đấy xuất phát từ cái “tôi” rất đỗi bản năng và tự nhiên của con người nhưng lúc ko được kiềm chế và thay đổi, trái lại nó ngày càng tăng trưởng. Nó “bọc kén” mọi xúc cảm và tình cảm tốt đẹp để sự tham lam thoát ra, kéo theo sự suy tính nhưng mà trở thành độc ác, ko suy nghĩ, bất chấp hậu quả. Hiệu ứng đám đông dễ bắt chước, tuân theo cùng với sự xô bồ, phức tạp của xã hội hiện đại chính là điều kiện thuận tiện để những “con sâu” đấy “làm rầu” cả nồi canh.

“Địa cầu bốn bề lửa khói, toàn thân run rẩy, đại dương kêu gào, cát bụi bay khắp nơi, hạn hán lũ lụt, bệnh tật lan tràn… đều liên quan tới sự tăng trưởng bệnh thiến của khoa học kỹ thuật dưới sự kích thích bởi dục vọng tham lam của các nước tăng trưởng.” (Mạc Ngôn), tới sự ích kỷ của nhân loại. Đã tới lúc chúng ta phải nói cho mọi người biết, đặc thù là những người giàu có do sử dụng những thủ đoạn bất lương để đạt được tiền tài và quyền lực, họ là những người có tội, thần linh sẽ ko bảo hộ cho họ. Chúng ta phải nói với những chính trị gia hư vinh rằng, cái gọi là lợi ích quốc gia ko phải là vô thượng nhất, điều cao cả chân chính nhất là lợi ích trong khoảng thời gian dài của toàn nhân loại. Chúng ta cần hiểu rằng mọi người đều ngồi chung trên một chiếc thuyền, nếu thuyền chìm, cho dù có người mặc hàng xịn, châu báu đầy người, hay là đơn sơ áo vải, vô danh tiểu tốt thì kết cuộc đều như nhau cả. Và trước hết, từ bản thân chúng ta cần rèn luyện để hạn chế, khắc chế cái “Tôi” đang ngày càng lớn trong mình: học cách lắng tai, ghi nhận, biết cách mến thương, sẻ chia và có ý thức đối với chính mình.

Nhưng ko “ích kỉ” ko có tức là loại trừ hoàn toàn cái tôi của mình, trở thành bạc nhược, ko có chính kiến hay ko dám bảo vệ quyền lợi của mình. “Làm người ko nên có cái tôi” nhưng cũng ko được đánh mất chính bản thân mình.

Ảnh minh họa (Nguồn internet)
Ảnh minh họa (Nguồn internet)

Bài văn nghị luận xã hội về tính ích kỉ số 7

Để có thể sống chân chính và ngửng cao đầu tự hào về hai tiếng con người thì trên hành trình gian nan đấy, quả thực chúng ta cần phấn đấu và nỗ lực rất nhiều. Chúng ta cần có khả năng, trái tim nhân hậu vị tha và đặc thù là biết cách giết mổ chết con rắn độc “ích kỉ” đang ẩn náu trong tâm hồn mỗi người. Hãy xóa bỏ nó ngay nếu bạn ko muốn mình trở thành một con người sống nhưng mà chỉ biết lấy bản thân mình .

Lòng ích kỉ là sự vị kỉ tư nhân, là thái độ và suy nghĩ chỉ biết vì lợi ích tư nhân, chỉ biết mưu mô, suy tính và sân si với những lợi ích của bản thân, ko biết cách sống cho – nhận một cách hài hòa hợp lý. Hẳn nhiên, là con người chưa bao giờ là tuyệt vời cả, tuy nhiên đừng cứ trách cuộc đời hay méo mó, sao ta ko tròn tự trong tâm. Vậy nên, lòng ích kỉ là một con rắn độc nó luôn lặng thầm luồn lách vào bên trong tâm hồn bạn, chỉ cần chút sơ hở nó sẽ thắng lợi và bạn sẽ bị nó khuất phục.

Ai cũng đều muốn mang lợi ích về mình, đều nghĩ cho bản thân trong những tình huống phải tính toán hơn thiệt, điều đấy sẽ gây ra lòng ích kỉ. Sự ích kỉ sẽ tới lúc khát vọng trở thành tham vọng, lúc tư nhân ko thể suy nghĩ cho số đông, lúc cái tôi thắng lợi và át chế cái ta chung. Lòng ích kỉ khiến ta chỉ biết nghĩ cho bản thân, vì thế vòng vèo với những thèm muốn tư nhân, đánh mất mình trong vòng xoáy của lợi ích và thù hận. Lòng ích kỉ sẽ gây ra tâm lí đố kị, ghen tuông ghét với những người nào đạt được thành công hay hạnh phúc hơn mình, từ đó muốn tìm mọi cách để thắng lợi đối phương, dùng mọi thủ đoạn để hạ gục đối thủ. Do vậy tâm hồn ko bao giờ được thanh thản nhẹ nhõm thậm chí còn thấy sức ép và mỏi mệt vì quay cuồng và bị sai khiến bởi lòng tự ái. Bản thân với cái tôi đề cao quá cao sẽ đánh mất mình giữa số đông và nhân quần rộng lớn. Rồi dần dần sẽ mất đi tình đồng loại tư cách cao thượng và sự vị tha của tâm hồn. Đẩy ta gần hơn dưới hố sâu của tội tình và cơn phẫn nộ của tranh đấu, tranh giành. chính vì thế, con người dễ bị sa ngã, xói mòn và băng hoại về đạo đức, chết dần chết mòn đi vì những lợi ích ti tiện và tầm thường của tư nhân, chạy theo những trị giá nhất thời nhưng mà mất đi trị giá và tâm hồn cao quý của nhân loại.

Hãy nhìn những con người cứ mãi quanh quẩn trong vòng lợi danh, đấu đá và ghen ghét lẫn nhau xem, họ đã bị số đông xa lánh, từ chối bởi tư nhân chỉ có thể hòa hợp với số đông lúc biết hợp lý, hài hòa giữa hiến dâng và tận hưởng. Sự ích kỉ cũng là một biểu lộ của việc muốn tận hưởng vậy. Thử hỏi, nếu người nào cũng sống chấp nhận ích kỉ, cũng sống với cái tôi cao vút ngưởng đấy, xã hội và nhân quần sẽ đi về đâu. Liệu còn đâu làm điểm tựa cho sự vững bền được chăng. Một người chỉ biết có ích kỉ, chỉ biết có tư nhân sẽ sớm bị thải trừ, bị xa lánh và tấy chay với những tham vọng và thèm muốn vô độ của bản thân.

Nhưng để có thể sống hiến dâng, hi sinh, vị tha nhưng mà ko tham sân si với những lợi ích tầm thường, dễ ợt cần phải là người có khả năng, tư cách cao thượng. biết hi sinh, chấp nhận mình vì mọi người, mình ko là duy nhất, cần hiểu rõ vai trò của tư nhân trong mối quan hệ với số đông. ko quá tham lam và thái độ cố hữu, thủ cựu, đấy cũng là một hướng sáng để bạn mở ra cánh cửa của tình yêu trong trái tim.

Còn gì cao quý và hãnh diện hơn cho một thái độ sống vị tha, hiến dâng quên mình. Không phải lúc nào ta cũng là duy nhất, ta cần yêu quý bản thân nhưng đó ko có tức là bạn được phép sống ích kỉ. Thật vui biết bao lúc một trái đất ngập tràn mến thương và lòng ích kỉ trở thành biển hồ chết.

Ảnh minh họa (Nguồn internet)
Ảnh minh họa (Nguồn internet)

Bài văn nghị luận xã hội về tính ích kỉ số 8

Cuộc sống là chuỗi ngày mỗi con người tự hoàn thiện mình. Mỗi ngày là một bài học vô giá ta thu được từ cuộc sống. Quá trình hoàn thiện mình này chính là gạt bỏ đi từng cái xấu và vun vén thêm từng cái tốt dù rất nhỏ. Và bài học nhưng mà chúng tôi thu được từ chương trình “Văn hóa chiều thứ bảy”, câu lạc bộ kỹ năng sống tuần này là về “SỰ ÍCH KỶ” trong mỗi con người.

Cổ nhân có nói:“Nhân bất vị kỷ, thiên tru địa diệt”. Mở rộng ra ý nghĩa của câu này là con người ta sống và làm việc gì cũng đều vì lợi ích cho bản thân. Ý kiến của bạn về câu này như thế nào? Hãy tiếp tục suy nghĩ đi nhé, còn chúng tôi ngồi quây tròn, bàn luận khí thế. Cuộc sống là cái đáng quý, cuộc sống của bản thân mình là cái quý nhất. Mình ko quý, ko mến thương ngay chính bản thân mình thì hỏi còn quý người nào, mến thương người nào (người khác, quốc gia, con người…) được nữa.

Có một giai thoại như sau: Nhà vua muốn thử Lão Tử, bèn đem nửa giang sơn đổi lấy một sợi lông nhưng Lão Tử cũng ko đổi. Ngài nói: “Dù là một sợi lông thì cũng là máu ta, thịt của ta. Máu thịt ta nhưng mà ta còn ko xót thì hỏi còn sống để làm gì.” Mỗi người một góc nhìn, một ý kiến nhưng quy tụ lại tất cả đều đồng ý rằng bất kì người nào cũng sống và làm việc cũng đều là vì lợi ích của bản thân mình. Chú ý lợi ở đây là cả vật chất và tình thần.

Như vậy có thể tạm khẳng định rằng: sống và làm việc gì cũng đều vì lợi ích cho bản thân là ĐÚNG. Quay lại phân tích về khái niệm “ÍCH KỶ” là gì? Ích là lợi ích, kỷ là bản thân và ích kỷ là làm việc có lợi cho bản thân va ích ký là đúng? Suy luận tới đây người nào đây cũng gãi đầu, chống cằm suy nghĩ. Thật là bất thần trong khi mọi người đều cho rằng ích kỷ là một cái gì đó xấu và cần phải gạt bỏ nó nhưng ở đây suy luận cho rằng nó là đúng.

Tạm gác suy nghĩ, rẽ nhánh sang một hướng khác, nếu xét về những hành động nhưng mà bản thân người đưa ra hành động đó có lợi thì có 3 loại: lợi mình hại người (những hành động thường bị cấm bởi quy tắc), lợi mình lợi người (khuyên khích). Chúng tôi xét loại còn lại là lợi mình, ko lợi người. Vậy có chăng “ÍCH KỶ” là làm những hành động nhưng mà có lợi cho bản thân những người khác ko có lợi?

Mặt khác, bạn thử nghĩ xem lúc nào bạn bị cho là ích kỷ? Trong một lần rà soát, bạn đã ko chỉ bài cho người bạn ngồi cùng bàn và kết quả là bạn đấy bị điểm kém. Bạn bị người đó cho là người ích kỷ, bởi nếu bạn giúp bạn đấy thì bạn đấy đã ko bị điểm kém.

Hai người yêu nhau, người nam luôn muốn người con gái của mình chỉ là của riêng mình thôi dẫn tới nhiều mối quan hệ trước đây của cô gái dần mất hết liên lạc và cuộc sống của cô ngày càng bó hẹp. Trường hợp này bạn có cho rằng người nam đó quá ích kỷ lúc đã lấy đi sự tự do của người con gái ko? Ngược lại nếu người nam quá thả lỏng và ko quan tâm tới những mối quan hệ khác của người con gái, liệu cặp đôi đó có thể tồn tại?

Bạn bị cho là “ÍCH KỶ” lúc bạn ko đem lại lợi ích cho người khác. Hay nói cách khác, những người khác luôn muốn bạn đưa cho họ những điều họ mong muốn ở bạn. Nếu như bạn ko giải quyết được những điều họ mong muốn thì bạn bị cho là ÍCH KỶ. Gicửa ải pháp cho vấn đề này có thể là bạn là người có thể phục vụ mọi mong muốn của người khác hoặc là bạn ko có ích gì nên họ chả mong muốn ở bạn điều gì cả.

“Người nào nói bạn ích kỷ, người đó ích kỷ”. Vậy nếu “ÍCH KỶ” là đúng thì lấy đâu ra cho đủ số lợi ích để phục vụ cho tất cả mọi người trên toàn cầu này nhỉ và lợi ích có bảo toàn ko? -> câu trả lời sẽ là KHÔNG ở đâu ra nhiều lợi ích tương tự, chúng tôi tiếp tục phân tích tiếp một khía cạnh khác.

Sự tăng trưởng của nhân loại gắn liền với sự tăng trưởng của phương thức sản xuất. Thời nguyên thủy, con người đã biết cùng nhau đi săn bắt, hái lượm để có thể thu hoạch được nhiều lợi phẩm hơn. Phương thức này ngày càng tăng trưởng và ngày càng chuyên môn hóa cao hơn. Ví dụ trong may mặc quần áo chia làm nhiều khâu cắt vải, may cánh tay, may túi, kết nút,… cuối cùng mới có được một chiếc áo hoàn chỉnh để mang lại cho người sử dụng. Giả sử như một khâu trong đó mất đi thì có chiếc áo ra đời ko nhỉ?

Như vậy, việc tương trợ những người khác, tức là đem lợi ích tới cho họ thì sẽ tạo ra lợi ích lớn hơn cho tất cả. Từ tất cả những phân tích và dẫn chứng trên có thể kết luận: “Sống vì lợi mình là đúng, nhưng ko tương trợ (làm lợi cho người khác) thì cũng sẽ ko được người khác tương trợ, dần dà bị cô lập khỏi tập thể —> có hại —> trái lại với quy tắc trước tiên —> tương trợ người khác cũng là đem lại lợi ích cho mình”.

Vậy lúc bạn bị người nào đó nói tà tà người ÍCH KỶ bạn sẽ làm gì? Đừng bận tâm nhưng mà hãy xem xét trong khả năng có thể tương trợ người khác được hay ko.

Ảnh minh họa (Nguồn internet)
Ảnh minh họa (Nguồn internet)

Bài văn nghị luận xã hội về tính ích kỉ số 9

Con người sinh ra, ko có người nào là tuyệt vời, nhưng mà đều mang trong mình cả những đức tính đẹp và cả những thói xấu. Một trong những tính xấu nhất của con người đó chính là tính ích kỷ.

Ích kỷ, chính là chỉ biết lo lắng, suy nghĩ tới bản thân mình, nhưng mà ko quan tâm tới nhưng người khác. Kẻ ích kỷ là kẻ chỉ biết vun vén cho bản thân mình, luôn muốn giành những thứ tốt nhất cho bản thân mình. Họ ko biết suy nghĩ, quan tâm hay hy sinh cho người khác dù chỉ là một tí.

Thậm chí, những kẻ ích kỷ còn luôn tính toán, tìm mọi cách để đạt được mục tiêu của mình, bất chấp việc giày đạp hay làm tổn thương người khác. Không chỉ vậy, đây còn là những người chỉ biết nhận lại nhưng mà ko biết cho đi. Họ có thể vô tư nhận sự tương trợ hay tình mến thương của người khác nhưng lại ko biết tương trợ hay mến thương mọi người vì lo sợ mình sẽ bị thiệt thòi.

Trong đời sống hằng ngày, tính ích kỷ của mỗi người được trình bày rõ nét thông qua hành động, lối sống của họ. Trong lớp học, kẻ ích kỷ là kẻ luôn muốn mình hơn người khác. Những học trò ích kỷ sẽ ko biết tương trợ bè bạn trong học tập, hay san sẻ những tài liệu quý báu với bạn bề vì sợ bạn sẽ giỏi hơn mình. Trong môi trường công sở, một người viên chức ích kỷ sẽ chỉ biết tranh nhận những việc dễ, nhẹ nhõm về mình và đùn đẩy những việc khó cho người khác. Đáng sợ hơn, có những kẻ còn tìm cách để cướp công lao của người khác và trốn tránh trách nhiệm lúc mình làm sai. Trong đời sống xã hội, những người ích kỷ sẽ ko biết tương trợ bè bạn, người thân hay láng giềng láng giềng của mình nhưng mà chỉ biết nhận sự tương trợ từ họ.

Tính ích kỷ là một thói xấu đáng lên án bởi nó làm cho con người sống thu hẹp bản thân, trở thành một cá thể tách biệt trong số đông. Có thể nói rằng, tính ích kỷ sẽ giết mổ chết con người theo một cách dần dần và từ từ. Bởi lẽ, lúc tư nhân tự tách mình ra khỏi tập thể, một con người tự tách mình ra khỏi số đông đồng nghĩa với họ đã tự tay cắt đứt thời cơ tăng trưởng của mình. Những người ích kỷ sẽ dần thu hẹp bản thân vào trong cái kén của riêng họ. Tới một ngày, họ sẽ tự chết đi trong chính cái kén của bản thân vì lúc đó họ đã mất đi bè bạn, người thân. Những người xung quanh sẽ xa lánh và ko người nào còn muốn quan tâm, tương trợ họ nữa.

Tố Hữu đã từng nói: “Sống là cho đâu chỉ nhận riêng mình”. Quả thật vậy, chỉ lúc còn người sống biết sẻ chia, tương trợ, mến thương người khác thì cuộc sống mới thực sự có ý nghĩa và ta mới có thể nhận lại được sự tương trợ và sẻ chia từ mọi người. Còn nếu khư khư giữ bản tính ích kỷ, chỉ biết sống cho riêng mình thì sẽ sớm bị loại trừ khỏi xã hội.

Ảnh minh họa (Nguồn internet)
Ảnh minh họa (Nguồn internet)

Bài văn nghị luận xã hội về tính ích kỉ số 10

Lòng hảo tâm có thể là tặng cho người khác chiếc ô trong lúc trời mưa, tặng áo lúc trời đông lạnh giá, tặng tình thương lúc người ta héo mòn tâm hồn. Nhưng thiết nghĩ, những điều đó ko còn tồn tại trong xã hội hiện nay, chính lòng ích kỉ lên ngôi đã đẩy lùi những lối sống tốt đẹp.

Ai cũng biết ích kỉ là một thái độ sống ko tốt, là sự thờ ơ vô cảm trước một tình huống xảy ra trước mặt , là một thái độ sống lạnh nhạt chỉ biết lo cho bản thân , ko hề quan tâm người xung quanh và đề cao lợi ích tư nhân một cách triệt để.

Dẫu biết cuộc sống ko phải một xứ sở thần kì nơi sự tốt bụng và vị tha lên ngôi, vốn dĩ cuộc sống toàn một màu u ám. Nhưng cuộc sống với sự xuống cấp của đạo đức, bầu trời trong xanh chuyển dẫn thành màu xám đục , hỗn loạn và đầy vết bẩn một phần đóng góp ko nhỏ chính vì sự ích kỉ và lòng tham của con người. Con người luôn kêu gào họ cô đọc, họ ko được quan tâm quan tâm nhưng chính họ lại chẳng phải mảy may tới người khác. Ích kỉ , ích kỉ và ích kỉ, nó tạo nên một xã hội toàn sự tư lợi và bất nhân.

Bạn có biết về những quan chức cấp cao, họ luôn nói vì dân thương dân nhưng mà làm tất cả nhưng lúc vén bức màn sự thực, tất cả chỉ là những kẻ đó đang nuôi “ Hầu bao “ ngày một lớn, sự ích kỉ và lòng tham xui khiến những con người ko ngừng biến chất tha hóa. Có đôi lúc họ sống chỉ biết chằm chằm lợi ích của bản thân nhưng mà giày đạp lên tình thương, sự quan tâm và lợi ích của người khác. Cái đớn đau xót xa nhất của toàn nhân loại là nhân loại đa dần tách ra, trà đạp lẫn nhau để đạt được những thứ mình muốn.

Ích kỉ dần trở thành một lối sống tiêu cực nên nó sẽ sinh ra sự thù hận và ghen tuông ghét đố kị nếu người nào đó có được nhiều lợi ích hơn mình. Người ta sẵn sàng vứt bỏ mỏi thứ tình bạn tình yêu, tất cả những mối quan hệ mình có để đánh đổi một thứ lợi ích tầm thường ko đáng. Nhưng có một sự ích kỉ trong cuộc sống được người ta thừa nhận đó chính là sự ích kỉ trong tình yêu. Tình yêu là thứ tình cảm giữa hai người, vốn dĩ ko danh cho người thứ ba, chính vì vậy lúc xuất hiện một điều trái lẽ tự nhiên, người ta sinh ra sự ích kỉ, sự sở hữu vốn có trong bản tình con người.

Con người có thể đương đầu với nhiều vấn nạ không giống nhau nhưng vấn đề cấp thiết nhất chính là xóa bỏ sự ích kỉ- đuổi một con qủy dữ ra khỏi tâm hồn. Học cách quan sát, quan tâm tới người xung quanh mình nhiều hơn. Ta nên thay đổi lối sống cực đoan ko bao giờ chịu nhận phần thua thiệt về mình và học cách nhún nhường trước mọi người. Quan trọng hơn hết là phải rèn luyện bản thân , tương trợ mọi người.

Bởi “Khi người chỉ sống vì mình, thì trở thành người thừa với những người còn lại”.Ngoài ra, chúng ta nên lên án manh mẽ những kẻ sống thờ ơ vô cảm như một anh thanh niên nhìn thấy một cụ già bị ngã những ko chịu ngừng lại dù chỉ một phú để đỡ bà cụ dậy vì một lí do đơn gian:” Không thể tới lớp trễ , sẽ bị cô giáo phạt năng mất” Hay những kẻ chỉ biết tới bản thân, ko bao giờ nhường nhịn vì người khác. Ta nên chọn một ‘loại thuốc ‘ hữu hiệu cho căn bệnh thế kỉ đấy để cuộc sống trở thành tươi đẹp.

Cuộc đời vốn dĩ vậy, đều có những quy luận được con người thiết lập ra khó có thể xóa bỏ, Nhưng tin chắc răng, lúc người ta trông thấy trị giá tốt đẹp, sự ích kỷ sẽ tan biến như mây khói vậy.

Ảnh minh họa (Nguồn internet)
Ảnh minh họa (Nguồn internet)

.


Thông tin thêm

Top 10 Bài văn nghị luận xã hội về tính ích kỉ (lớp 9) hay nhất

[rule_3_plain]

Cuộc sống càng trở thành hiện đại, nhiều người lại càng có xu thế chỉ biết nghĩ cho mình, chằm chằm vun vén cho lợi ích cá nhận nhưng mà sẵn sàng dẫm đạp lên hạnh phúc của người khác. Người ta gọi đó là sự ích kỷ. Để viết bài văn nghị luận về sự ích kỷ, trước hết các em cần giảng giải khái niệm ích kỷ và nêu lên một số biểu lộ của sự ích kỷ. Sau đó, các em cần trình diễn những tác hại nhưng mà sự ích kỷ gây nên cho người ích kỷ và xã hội xung quanh. Bởi vậy, chúng ta cần làm gì để cắt bớt sự ích kỷ vốn vẫn luôn tồn tại trong trong mỗi người? Ở phần lật ngược vấn đề, các em có thể phê phán những người ích kỷ, chỉ biết lo cho bản thân mình nhưng mà thờ ơ, vô cảm, thậm chí giày đạp lên cuộc sống của người khác để đạt được mục tiêu của mình, đồng thời rút ra bài học kinh nghiệm cho bản thân. Dưới đây là một số bài văn mẫu nghị luận về sự ích kỷ nhưng mà Thư Viện Hỏi Đáp đã tổng hợp các em có thể tham khảo:

1

12

1

12

Bài văn nghị luận xã hội về tính ích kỉ số 1

Có người nào đó đã từng nói: “Khi cuối cùng khoa học cũng tìm ra trung tâm của vũ trụ, sẽ có người ngạc nhiên vì biết rằng mình ko phải là nó.” Sống với tư tưởng rằng mình là trung tâm của vũ trụ là cách nói khác của sự ích kỷ.Thế nào là sự ích kỷ? Ích kỷ là lối sống chỉ biết nghĩ cho mình, luôn suy tính thiệt hơn, lúc nào cũng chằm chằm vun vén cho lợi ích của tư nhân nhưng mà thờ ơ, vô cảm, thậm chí sẵn sàng giày đạp lên hạnh phúc của người khác để đạt được mục tiêu của mình.Từ những biểu lộ nhỏ, ích kỷ là lúc ta ko muốn, từ chối hướng dẫn giải bài tập cho bè bạn trong lớp vì sợ mất thời kì, sợ rằng bạn sẽ giỏi hơn, là thái độ ghen ghét, đố kị lúc thấy láng giềng “ăn nên làm ra” hơn nhà mình … Lớn lao hơn, ích kỷ là lúc ta tìm mọi cách trốn tránh nghĩa vụ quân sự vì sợ khó, sợ khổ, sợ công việc dang dở nhưng mà ko nghĩ rằng nếu quốc gia lâm nguy, người nào sẽ là người cầm súng đứng lên bảo vệ Tổ quốc, là lúc bạn sẵn sàng trộm cắp ý tưởng của đồng nghiệp để đem lại lợi lộc, thành tích cho mình, …Ích kỷ là một lối sống tiêu cực nhưng mà bất kỳ người nào cũng dễ dàng mắc phải. “Bệnh chủ quan, bệnh ích kỷ, bệnh hẹp hòi, v.v., mỗi chứng bệnh là một kẻ địch. Mỗi kẻ địch bên trong là một bạn đồng minh của kẻ địch bên ngoài. Địch bên ngoài ko đáng sợ. Địch bên trong đáng sợ hơn, vì nó phá hoại từ trong phá ra. Vì vậy, ta phải ra sức phòng ngừa những kẻ địch đó, phải chữa hết những chứng bệnh đó” (Hồ Chí Minh). Ích kỷ khiến con người trở thành xấu xa, hẹp hòi. Họ ko còn biết vui cho thú vui của người khác, buồn cho nỗi buồn của người khác, luôn mong muốn mình được hơn người khác. Và rồi họ sẽ tự cô lập bản thân mình với phần còn lại từng ngày, từng ngày, để rồi chính họ sẽ trở thành những người lẻ loi, bị bè bạn xa lánh. Sự ích kỷ cũng là nguyên nhân dẫn tới căn bệnh vô cảm, bởi lúc quá đề cao lợi ích, thèm muốn của bản thân cũng là lúc con người thờ ơ, lãnh đạm với cuộc sống của những người xung quanh. Trong một xã hội có quá nhiều người ích kỷ thì thật là nguy hại. Ai cũng chằm chằm cho lợi lộc của bản thân sẽ khiến hoạt động nhóm mất hiệu quả, xã hội ko còn sự hòa nhập và ko thể tăng trưởng. Chẳng phải chính bởi sự ích kỷ, bởi lòng tham vô đáy của một số người nhưng mà họ có thể tham ô hàng chục tỉ đồng từ ngân sách nhà nước, giày đạp lên cuộc sống của người dân để hưởng lợi cho mình? Bởi xã hội còn những con người như thế, nên đời sống của nhân dân vẫn cứ khó khăn, nhưng mà chúng ta mãi ko thể vươn lên sánh vai với bè bạn quốc tế…Nhà văn Trung Quốc Cố Tây Tước trong cuốn tiểu thuyết “Nơi nào đông ấm” đã viết: “Ai nhưng mà ko ích kỉ nghĩ cho mình, đó là chuyện thường tình, ko ích kỉ, có nhưng mà là thánh nhân, nhưng mà thánh nhân thì ko tồn tại ở toàn cầu này.” Đúng vậy, chúng ta ko thể phủ nhận sự ích kỷ là một thứ xúc cảm vẫn luôn tồn tại trong bản thân mỗi con người. Nhưng để cùng tồn tại và tăng trưởng, con người phải biết hạn chế tối đa những điều đó để cùng chung sống và cùng dựng xây tương lai tốt đẹp. “Tuổi trẻ xong xuôi lúc tính vị kỷ kết thúc; sự trưởng thành khởi đầu lúc ta sống vì người khác.” (Hermann Hesse). Ngay từ lúc này, hãy dành thời kì quan sát và để tâm tới những người xung quanh, biết gỡ bỏ cái tôi của mình lúc cần thiết, biết đặt lợi ích số đông lên trên hết, hãy giao lưu hòa nhập với bè bạn, sẵn sàng tham gia các hoạt động đoàn thể để phá vỡ lớp băng bao phủ quanh mỗi người, ko ngừng èn luyện bản thân bằng cách tương trợ mọi người trong khả năng của mình. Hạn chế và dẹp bỏ sự ích kỷ ko phải điều đơn giản, nhưng đó là một quá trình xứng đáng! Thật đáng xấu hổ thay cho những con người vị kỷ, hám danh hám lợi nhưng mà quên mất, dẫm đạp lên quyền lợi của người khác. Đó là những con người đáng phê phán, làm chậm sự tăng trưởng chung của toàn xã hội.“Con người hay phạm một ít sai trái, ví như lúc mất đi rồi mới phát hiện người luôn kế bên làm bạn với mình đã ko còn nữa. Lúc bàn tay trống rỗng mới ý thức được thứ còn lại nhưng mà bản thân mình có chỉ là tham lam cùng ích kỉ vô tận cùng” (Thiên Hạ Vô Bệnh). Bạn ơi, chúng ta đừng cứ mãi ích kỷ nhé, để rồi sau này chính chúng ta sẽ là nguời hối hận…

Ảnh minh họa (Nguồn internet)

(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});

2

2

2

2

Bài văn nghị luận xã hội về tính ích kỉ số 2

Bailey từng nói: “Khi bạn sinh ra, bạn khóc còn mọi người cười. Hãy sống sao cho lúc bạn tạ thế, mọi người khóc, còn bạn, bạn cười.” Mỗi con người sinh ra là một cá thể khác lạ, có những nét tính cách không giống nhau. Chúng ta cần phải từng ngày nỗ lực để hoàn thiện bản thân, dẹp bỏ những tính xấu nhưng mà mình thường hay mắc phải. Một trong những tính xấu đó chính là tính ích kỉ.Vậy tính ích kỉ là gì? Ích kỉ là một thái độ sống ko tốt, là sự thờ ơ vô cảm trước một tình huống xảy ra trước mặt, là một thái độ sống lạnh nhạt chỉ biết lo cho bản thân, ko hề quan tâm những người xung quanh. Những người ích kỉ lúc nào cũng đặt quyền lợi của bản thân lên quyền lợi của mọi người, của tập thể. Ích kỉ là một lối sống tiêu cực, ko chỉ bào mòn thực chất của chính mình nhưng mà còn tác động tới xã hội. Bạn nên nhớ thi sĩ Tố Hữu từng viết: “Sống là cho đâu chỉ nhận riêng mình.”Biểu hiện của tính ích kỉ trong mỗi con người rất rõ nét. Họ sống trong tư thế ko chịu mở lòng, luôn ngại khó, ngại khổ nhưng mà đùn đẩy trách nhiệm cho người khác, làm việc gì cũng phải tính toán hơn thua với người khác, chỉ thích hưởng quyền lợi nhưng mà ko thích làm việc. Những người chỉ lo tới mình, khư khư giữ lấy lợi ích của riêng mình luôn phải sống trong cái vỏ bọc nhưng mà họ tạo ra, rất kín đáo. Chúng ta ko thể chui vào đó được, vì hàng rào rất vững chắc, họ sẽ ít mở lòng, ít hòa đồng và hơn hết là lúc nào thấy có lợi ích thì mới làm. Ví dụ như trong lớp học, lúc có bạn tới hỏi cách giải một bài toán khó nhưng mà mình đã giải ra, vì sợ bạn cũng làm ra rồi giỏi hơn mình nên tránh né, nói điêu rằng chưa làm ra rồi lảng sang việc khác. Hay lúc cả lớp đi uống nước sau những buổi lao động ở trường, trong lúc bè bạn nói chuyện vui vẻ thì bạn nhăn mày nhăn mặt tính toán: “Mình thì làm mệt phờ người còn nó chỉ làm một tí nhưng mà cũng được ngồi uống nước như mình.” Chẳng phải Bác Hồ đã từng nói: “Lao động là vinh quang” sao? Nhưng lúc đó bạn có nghĩ được tương tự ko? Chắc chắn là ko đâu trong khi sự ích kỉ đang quấn lấy trí óc bạn, làm cho bạn càng thêm mỏi mệt. Một người luôn ước mong có cái này cái kia, thành ông này ông nọ nhưng lại ngại khó khăn, gian truân, luôn suy tính để đạt được mọi việc bằng thủ đoạn thì chẳng mấy chốc lâu đài cát đấy cũng sụp đổ.Hậu quả của tính ích kỉ thật khó lường. Lòng ích kỉ khiến ta chỉ biết nghĩ cho bản thân, vì thế vòng vèo với những thèm muốn tư nhân, đánh mất mình trong vòng xoáy của lợi ích và thù hận. Tính ích kỉ như một ngọn gió sa mạc làm khô héo tất cả, khô héo tâm hồn ta và khô héo tình cảm người khác dành cho ta. Những người ích kỉ sẽ ko bao giờ tăng trưởng hay khẳng định được bản thân, cũng khó có thể thành công trong cuộc sống. Bởi vì họ sẽ bị người khác xa lánh, ghét bỏ, sẽ ko bao giờ được người khác tương trợ hay tạo thời cơ để tăng trưởng, bởi tư nhân chỉ có thể hòa hợp với số đông lúc biết hợp lý, hài hòa giữa hiến dâng và tận hưởng. Bạn gieo nhân nào thì gặp quả đấy. Đó chính là luật nhân quả nhưng mà bạn phải biết để có thể hoàn thiện bản thân mình từng ngày.Con người có thể đương đầu với nhiều vấn nạn không giống nhau nhưng vấn đề cấp thiết nhất chính là xóa bỏ sự ích kỉ – đuổi một con quỷ dữ ra khỏi tâm hồn. Sống là phải biết mến thương, biết quan tâm và san sẻ, bởi vì mỗi con người chúng ta đều có một trái tim để thông cảm và hòa chung nhịp đập với số đông. Học cách quan sát, quan tâm tới người xung quanh mình nhiều hơn. Ta nên thay đổi lối sống cực đoan ko bao giờ chịu nhận phần thua thiệt về mình và học cách nhún nhường trước mọi người. Quan trọng hơn hết là phải rèn luyện bản thân , tương trợ mọi người.Ngoài ra, chúng ta nên lên án manh mẽ những kẻ sống thờ ơ vô cảm như một bạn học trò nhìn thấy một cụ già bị ngã những ko chịu ngừng lại dù chỉ một phút để đỡ bà cụ dậy vì một lí do đơn giản: “Không thể tới lớp trễ, sẽ bị cô giáo phạt nặng mất”. Hay những kẻ chỉ biết tới bản thân, ko bao giờ nhường nhịn vì người khác. Ta nên chọn một “loại thuốc” hữu hiệu cho căn bệnh thế kỉ đấy để cuộc sống trở thành tươi đẹp.Còn gì cao quý và hãnh diện hơn cho một thái độ sống vị tha, hiến dâng quên mình. Không phải lúc nào ta cũng là duy nhất, ta cần yêu quý bản thân nhưng đó ko có tức là bạn được phép sống ích kỉ. Cuộc sống ko đủ dài để chúng ta có thể tu sửa tất cả những sai trái của bản thân, nhưng đủ dài để chúng ta vứt bỏ bản tính ích kỉ và khởi đầu lại với một trái tim đầy tình mến thương.

Ảnh minh họa (Nguồn internet)

3

1

3

1

Bài văn nghị luận xã hội về tính ích kỉ số 3

Mỗi con người chúng ta lúc mới sinh ra người nào cũng như người nào, cùng nằm ở vạch xuất phát nhận thức, chúng ta hoàn toàn bị tác động cho nên giới khách quan bên ngoài. Dần dần theo thời kì, tùy thuộc vào hoàn cảnh nhưng mà tạo nên những tính cách, phẩm chất mang tính tư nhân của mỗi người, người nào cũng có tính cách và phẩm chất riêng cho mình và ko người nào là người tuyệt vời. Tất cả đều phấn đấu để trở thành người tốt đẹp, phấn đấu loại trừ những thói xấu của mình, một trong những tính xấu nhưng mà con người người nào cũng nên tránh xa đó chính là sự ích kỷ.Vậy sự ích kỷ hay nói cách khác là tính ích kỷ là gì nhưng mà mọi người nên tránh xa? Có thể hiểu, ích kỷ là một biểu lộ của lối sống tiêu cực, người có tính kỷ là người chỉ biết nghĩ tới bản thân mình, nghĩ tới những lợi ích cho mình, luôn so kè, suy tính cốt làm sao để mình được lợi và ko bao giờ suy nghĩ tới người khác. Người có tính ích kỉ ko chỉ vì lợi ích của mình quên đi lợi ích của người nhưng mà còn sẵn sàng giày đạp, tranh giành cướp lấy lợi ích của người khác. Trong cuộc sống hàng ngày, người có tính ích kỷ biểu lộ rất rõ và cụ thể ngay trong những sự việc nhỏ nhất, ví dụ như ko quan tâm tới những người thân trong gia đình, vì mình nhưng mà bắt mọi người phải tuân theo ý muốn của mình. Trong học tập, người ích kỉ là người luôn e ngại, ngại tương trợ bè bạn, sợ bạn sẽ hơn mình. Khi được bạn nhờ giải bài tập hay học cùng luôn tìm cách từ chối vì sợ mất thời kì học tập của mình, lại sợ rằng bạn sẽ giỏi hơn mình.Người ích kỉ là người chỉ biết tới sự tương trợ từ người khác nhưng mà ko lúc nào muốn tương trợ người nào, ko muốn tương trợ là vì ko muốn vướng vào phiền phức, ngại khó, ngại khổ. Trong quá trình làm việc, tính cạnh tranh trong công việc làm lộ rõ thực chất của người ích kỉ, họ chỉ mong nhận công việc nhẹ nhõm, trốn tránh việc khó và đùn đẩy trách nhiệm cho người khác, sẵn sàng giày đạp lên công sức của người khác để trở thành của mình, cốt vì lợi ích của mình. Trong các mối quan hệ xã hội, người ích kỷ luôn có lòng đố kỵ, ghen ghét với những người hơn mình, dù trong hoàn cảnh nào cũng chỉ quan tâm tới lợi ích của bản thân, ví dụ như gặp người bị tai nạn ko có người nào tương trợ nhưng cũng ko xuống giúp vì sợ muộn làm, sợ phiền phức. Những người có tính ích kỉ thường sống rất cô lập, bởi ngoài bản thân mình ra họ ko quan tâm tới những người xung quanh, đây là một lối sống tiêu cực và có thể gọi là bệnh ích kỷ.Căn bệnh này rất nguy hại và rất đáng báo động, bởi ích kỷ cũng là bệnh rất dễ mắc phải. Căn bệnh ích kỷ khiến tư nhân con người ngày càng trở thành xấu tính, lòng dạ hẹp hòi và tự mình tách biệt ra khỏi mọi người, vạn thọ với căn bệnh ích kỷ sẽ biến con người ta trở thành lẻ loi, bị mọi người xung quanh ghét bỏ, xa lánh. Khi họ ko quan tâm tới thú vui nỗi buồn của người khác, ko biết cách thông cảm san sẻ và tương trợ người khác thì tới một ngày, chính họ sẽ là nạn nhân của sự thờ ơ, lãnh đạm đó. Lang y vì đồng tiền trong túi mình nhưng mà sẵn sàng thờ ơ mạng sống của bệnh nhân, những quan tham vì tiền nhưng mà sẵn sàng tham ô của công, hưởng lợi trên cuộc sống nghèo khổ của nhân dân… Một xã hội ích kỷ là một xã hội suy đồi và xuống cấp, thối nát đạo đức và vô nhân đạo, sẽ chẳng có tình thương nào được hiện diện lúc con người chỉ biết nghĩ cho bản thân mình. Xã hội chỉ toàn người ích kỷ sẽ ko có sự kết đoàn, ko thể tồn tại và tăng trưởng, đi trái lại với xu thế tăng trưởng của toàn cầu.Sống ích kỷ là một lối sống tiêu cực, tác động rất xấu tới tư cách con người, các mối quan hệ giữa con người với nhau và đặc thù là sự tăng trưởng của xã hội. Chính vì vậy chúng ta hãy cùng nhau ngăn chặn căn bệnh ích kỷ này, mỗi tư nhân hãy rèn luyện cho mình khả năng chủ động hòa nhập, sẵn sàng tương trợ và thông cảm với người khác.

Ảnh minh họa (Nguồn internet)

4

3

4

3

Bài văn nghị luận xã hội về tính ích kỉ số 4

Con người là thực thể phức tạp nhất của vũ trụ, ko chỉ thuần tuý một mặt nguyên phiến nhưng mà là sự tổng hòa của nhiều mặt đối lập. Chúng ta ko chỉ có phần tốt đẹp tựa như thiên thần nhưng mà còn có phần xấu xa của ác quỷ. Một trong những mặt tối của con người chính là sự ích kỷ.Nếu “vị tha” là biết sống, biết nghĩ, biết hi sinh vì người khác ko màng tới lợi ích của bản thân thì trái lại với vị tha là ích kỷ- chỉ biết nghĩ tới mình trước tiên, ko san sẻ tương trợ mọi người, có những suy tính vụ lợi. Đây là một thói xấu bị xã hội lên án, phê phán. Nhưng chúng ta ko thể phủ nhận rằng trong bất kì người nào cũng tồn tại sự ích kỷ dù ít dù nhiều vì nó đã thuộc về bản năng, tượng trưng cho phần “con”. Trong cuộc sống thường nhật ko khó để chúng ta bắt gặp hành động xuất phát từ sự vị kỷ. Chỉ đơn giản như chia một cái bánh, một gói kẹo cũng so tính thiệt hơn. Cái bánh, cái kẹo chính là tượng trưng cho lợi ích mình thu được. Những kẻ tham lam thường chằm chằm vụ lợi cho bản thân, lo vun vén cho chiếc bánh lợi ích của mình ngày càng to hơn, cao hơn. Khi làm việc nhóm, có những người tìm mọi cách đùn đẩy công việc cho người khác trong lúc vẫn hưởng thành tích, đúng như “ngồi mát ăn bát vàng”, tới lúc có sơ sót thì lại chối bỏ trách nhiệm. Có những người suốt ngày chỉ than phiền về cuộc sống của mình nhưng mà ko nhìn ngoài kia có bao mảnh đời còn vất vả hơn thế, sẵn sàng chi một số tiền lớn để sắm một chiếc váy, túi xách hàng xịn nhưng mà ko cho nổi người ăn xin một đồng. Tất cả những biểu lộ đấy, cội nguồn sâu xa chính là từ sự ích kỷ của con người, ko quan tâm tới người khác.Sự ích kỷ tựa như một con rắn độc sẽ len lỏi và nhuốm đen trái tim của chúng ta, tàn phá nó chết dần chết mòn. Chính thói xấu này là tiền đề dẫn tới căn bệnh vô cảm, thứ bệnh còn đáng sợ hơn cả ung thư trong xã hội này. Bạn sẽ chỉ còn biết đau nỗi đau của riêng bạn, vui thú vui của riêng bạn, ko lắng tai, đồng cảm với tiếng vọng của đời. Cũng từ chỉ nghĩ cho mình, bao nhiêu vụ tranh chấp, bao mối quan hệ bị tan vỡ, thậm chí những hậu quả đau thương đã xảy ra…Dù đó là một thói xấu cần loại trừ nhưng để diệt trừ được nó là cả một hành trình dài, yêu cầu sự kiên trì và nỗ lực ko ngừng của con người. Những đứa trẻ cần phải được giáo dục đúng mực ngay từ những năm tháng đầu đời. Tình mến thương, vị tha chính là liều thuốc kiến hiệu nhất xoá sổ con rắn độc ích kỷ kia. Hãy để tình yêu và sự hi sinh lan tỏa từ chính gia đình, bè bạn, thầy cô rồi rộng ra là những mảnh đời xấu số khác. Sau mỗi lần bạn ích kỷ, hãy dành thời kì suy nghĩ lại chín chắn, kỹ lưỡng để rút kinh nghiệm.Dẫu vậy, chúng ta ko nên bi quan về cuộc sống rằng chỉ toàn những điều xấu xa, gian ác. Cuộc sống vẫn luôn là một món quà tươi đẹp chờ được khám phá. Những con người ích kỷ chỉ là “con sâu làm rầu nồi canh”, vẫn còn nhiều những tấm lòng lương thiện và đầy vị tha, ko đâu xa nhưng mà ngay kế bên chúng ta thôi.Sự ích kỉ là một tính xấu cần phải lên án, loại trừ để chúng ta sống xứng đáng với hai chữ “CON NGƯỜI”. Và trận chiến giữa tốt và xấu, thiện và ác là một trận chiến ko nhân nhượng, phần “người” phải thắng lợi để đưa chúng ta đi tới cõi hoàn thiện.

Ảnh minh họa (Nguồn internet)

5

0

5

0

Bài văn nghị luận xã hội về tính ích kỉ số 5

Ích là lợi ích. Kỉ là bản thân. Ích kỉ suy cho cùng là thói sống ko đẹp, lúc mà con người ta đặt mọi quyền lợi cá nhân lên hàng đầu, ko quan tâm đến hoàn cảnh của người khác, chỉ biết so sánh thiệt hơn để rồi thậm chí nảy sinh ra sự đố kị và tàn ác. Người ích kỉ thường suy tính và chỉ thật sự quan tâm đến những thứ đem lại những giá trị họ cần. Ngược lại, sự ích kỉ khiến họ có thái độ thờ ơ vô cảm với cuộc sống, với mọi người xung quanh, sống hẹp hòi, sống đa đoan, sống ko có vị tha và đặc biệt họ coi lợi ích của mình là cốt lõi của mọi giá trị. Đứng trước dòng chảy ko ngừng của cuộc sống, xã hội phát triển và luôn đổi mới kéo theo một hiện thực ngầm ẩn sâu trong vỏ bọc đẹp đẽ của những con người yếu đuối, thiếu bản lĩnh ko loại bỏ được cám dỗ của bản thân, đó là sự nảy sinh mạnh mẽ của con vi rút kí sinh mang tên “ích kỉ”.́ Con vi rút độc hại ấy hiện hình lúc người ta lột tẩy được thứ “thuốc độc chết người” trong thực phẩm ăn uống hàng ngày mà những kẻ vô nhân tính vì chút lợi lộc tầm thường mà ko màng đến sức khỏe người sắm. Con vi rút độc hại ấy hiện hình lúc bạn nhìn thấy chính bản thân mình đang ghen tuông tỵ, coi thường trước sự thành công của người khác. Rốt cục, sự ích kỉ có ở khắp mọi nơi và đang trở thành mối nguy hại lớn đẩy lùi sự văn minh của xã hội. Ích kỉ là nguyên nhân của mọi tệ nạn, của sự hao mòn bản chất, tác động và làm tha hóa con người. Mỗi chúng ta người nào cũng đã, đang và sẽ đối mặt với một cuộc đấu tranh tâm lý lúc phải lựa chọn giữa một bên là lợi ích cá nhân, một bên là lợi ích tập thể. Và lúc bạn quyết định bước vào con đường, nơi bạn thấy quyền lợi của mình được ưu tiên hàng đầu về vật chất lẫn tinh thần, phần “con” trong tâm thức sẽ trỗi dậy điều khiển con người ta sa đọa vào hố sâu của cái ác, cái bất chính, cái bất lương. Ta sẽ đánh mất chính mình, có thể vì bản thân mà chà đạp lên thành quả chân chính của người khác, có thể bị con rắn “ghen tuông tị” làm cho mờ con mắt, có thể trở thành kẻ trốn tránh trách nghiệm đẩy khó khăn cho người ngoài. Hơn thế, sự ích kỉ còn giết mổ chết tình thương. Chúng ta ko thể sống mà chỉ nhận giống như tình cảm, sự quan tâm mà người khác dành cho ta là lẽ đương nhiên. Cũng giống như một mối quan hệ ko thể bền lâu nếu ko có sự cố gắng của cả hai bên. Liệu rằng người ta có sẵn lòng giúp đỡ một kẻ ko để tâm tới người khác bao giờ? Liệu rằng một kẻ ích kỉ, chỉ nghĩ cho bản thân có xứng đáng với những tấm lòng chân thành kia ko? Suy cho cùng, đằng sau tất cả những cố gắng đẩy quyền lợi của bản thân lên trên hết chính là sự trả giá đau đớn nhất, ta sẽ mất đi những người mà chúng ta mến thương, ta mất đi sự tin tưởng, sự tín nhiệm của tất cả mọi người, trở thành kẻ cô độc trước những tập thể đoàn kết và đau đớn hơn là đánh mất chính bản thân mình. Ích kỉ ko phải là một bản tính có sẵn. Nó là căn bệnh dễ dàng xâm nhập trong môi trường nhưng mà con người ko có bản lĩnh, ko có ý chí và sự lương thiện, nhanh chóng ăn sâu và bào mòn ý thức con người. Vì vậy trước lúc bước vào xã hội, mỗi chúng ta cần phải trang bị những kĩ năng, biết đâu là tốt, đâu là xấu để rồi có thể thực sự tự tin ko bị lung lay bởi những lợi ích tầm thường của bản thân, thúc đẩy xã hội tốt đẹp hơn. Chúng ta đang sống trong một xã hội với đầy những hy vọng, nơi cô bé Hải An, ko quan tâm đến sự lành lặn thân xác mà sẵn lòng cho đi cặp giác mạc, trao đi ánh sáng cho người khác. Chúng ta đang sống trên mảnh đất mà những người anh hùng Việt Nam đã ko màng đến mạng sống của bản thân mà đổ biết bao mồ hôi xương máu bảo vệ tổ quốc. Vậy mà hiện nay vẫn đang tồn tại những con người chưa thực sự thức tỉnh, những kẻ yếu đuối mang trong mình căn bệnh ích kỉ làm mất đi những giá trị cao đẹp. Tuy nhiên, mỗi chúng ta phải biết cân bằng, giữ cho mình một chút ích kỉ, đừng cho đi mù quáng nếu ko sẽ bị lợi dụng bởi kẻ khác. Hãy sống như mặt trời, ngày ngày chiếu rọi ánh sáng và hơi ấm cho muôn loài. Hãy sống như đóa hoa, sống hết mình trao hương sắc cho cuộc đời. Có như vậy con người ta mới có thể rũ bỏ được chất “con” trong tâm thức để tiến gần hơn tới con người.

Ảnh minh họa (Nguồn internet)

6

2

6

2

Bài văn nghị luận xã hội về tính ích kỉ số 6

Mỗi chúng ta đều được tôn trọng và coi là một cá thể riêng lẻ, có cái “tôi” riêng của mình. Nhưng lúc cái “tôi” được đề cao quá lên, nó trở thành một tích cách ko người nào mong muốn- sự ích kỷ.“Ích kỷ” diễn ra từ chữ “I”- trong tiếng Anh, nó gọi là chữ “tôi”. “Kỷ” chính là cái riêng, là “tôi” còn “ích” được hiểu trong từ “lợi ích”. Khi cái “tôi” chỉ biết nghĩ cho mình, cho lợi ích của mình nhưng mà ko quan tâm tới lợi ích số đông, thậm chí vì mình có thể làm ngơ, làm hại tới lợi ích số đông, người đó trở thành ích kỷ, hẹp hòi.“Ích kỷ” tồn tại dưới mọi hình thức và hành động từ nhỏ nhất. Ban đầu là việc chỉ quan tâm tới lợi ích của mình. Đó đơn giản có thể là lúc một đứa trẻ có rất nhiều kẹo nhưng lại ko muốn chia cho bè bạn của em, là một người lúc giúp bạn mình phải tính thiệt hơn, trước sau để lợi ích và quyền lợi của mình có bị mất mát hay ko. Tính từ lúc sự tính toán, tới so kè xem làm có được lợi ko, làm cái nào thì lợi hơn, vì sao người khác lại được lợi nhiều hơn mình. Cao hơn, sự ích kỷ khiến con người ta có thể vì lợi ích bản thân nhưng mà giày đạp lên quy tắc, tình thương và lợi ích của người khác, của số đông để làm thỏa mãn mình. Đặc trưng là ko bằng năng lực của mình nhưng mà nhờ vào những chiêu mẹo, mánh khóe. Những vụ quan chức cấp cao hiện nay, có những người là tổng giám đốc, bị bắt bởi tội tham nhũng là ko hề ít. Mở rộng ra, sự ích kỉ đôi lúc nằm ngay trong bản thân mỗi chúng ta, trong cách chúng ta đối xử với tự nhiên tạo vật. Mạc Ngôn, một nhà văn lớn của Trung Quốc đã phải thốt lên: “tôi cảm thấy nhân loại đang đương đầu với nguy hiểm lớn nhất, chính là sự liên kết giữa khoa học kỹ thuật ngày càng tiến bộ và tham vọng ngày càng bùng phát của nhân loại. Với dục vọng bị kích thích của con người, sự tăng trưởng của khoa học kỹ thuật đã đi chệnh khỏi quỹ đạo thông thường là để phục vụ nhu cầu sức khỏe của con người, thay vào đó là điên cuồng tăng trưởng dưới sự dẫn động của lợi nhuận để phục vụ – kỳ thực là nhu cầu bệnh thiến của một số ít người giàu có.” Nhân loại đang điên cuồng bóc lột trái đất: Chúng ta làm đau những dòng sông, chúng ta làm đau những cánh đồng, chúng ta khoan vào trái đất trăm nghìn lỗ thủng, dùng sắt thép và xi măng xây nên những công trình kiến trúc kỳ quái, đặt cho nó cái tên mỹ miều là “thành thị”, chúng ta ở trong những thành thị này thoải mái phóng túng những dục vọng của mình, tạo ra những thứ rác rưởi vĩnh viễn khó nhưng mà tiêu huỷ được. Đó chính là sự ích kỉ phục vụ cho lợi ích của mình, bất chấp lời kêu cứu của mẹ tự nhiên.Nhìn ngay những biểu lộ của sự ích kỉ, chúng ta cũng đủ thấy tác hại của nó. Sự ích kỉ quá đề cao cái “tôi” làm cho con người bị cô lập, ko thể kết nối với bên ngoài. Trong lúc, mỗi tư nhân đều là một phần của tự nhiên, là một mảnh ghép của số đông. Chẳng người nào có thể sống một mình trên thế gian này. Và như thế, họ đang tự tàn phá mình. Tệ hại hơn, họ lại lây lan sang người khác và số đông. Khi những người ích kỷ, vụ lợi làm điều xấu nhưng mà được kết quả tốt, đó sẽ là con virus cực kì nguy hiểm kích phát những người khác tuân theo. Một người ích kỉ- một người bị tụt lại nhưng hai người, ba người, một xã hội toàn ích kỉ, xã hội đấy vững chắc sẽ chết trong sự mục ruỗng. Cũng chính sự ích kỉ của con người làm cho tự nhiên phải chịu đớn đau và mất mát. Tàn phá môi trường sống xung quanh, khác nào ta đang tàn phá chính mình. Ích kỉ xuất phát từ một chữ tôi nhỏ nhỏ nhưng lại mang lại cái chết cho rất nhiều sự sống.Sự ích kỉ đấy xuất phát từ cái “tôi” rất đỗi bản năng và tự nhiên của con người nhưng lúc ko được kiềm chế và thay đổi, trái lại nó ngày càng tăng trưởng. Nó “bọc kén” mọi xúc cảm và tình cảm tốt đẹp để sự tham lam thoát ra, kéo theo sự suy tính nhưng mà trở thành độc ác, ko suy nghĩ, bất chấp hậu quả. Hiệu ứng đám đông dễ bắt chước, tuân theo cùng với sự xô bồ, phức tạp của xã hội hiện đại chính là điều kiện thuận tiện để những “con sâu” đấy “làm rầu” cả nồi canh.“Địa cầu bốn bề lửa khói, toàn thân run rẩy, đại dương kêu gào, cát bụi bay khắp nơi, hạn hán lũ lụt, bệnh tật lan tràn… đều liên quan tới sự tăng trưởng bệnh thiến của khoa học kỹ thuật dưới sự kích thích bởi dục vọng tham lam của các nước tăng trưởng.” (Mạc Ngôn), tới sự ích kỷ của nhân loại. Đã tới lúc chúng ta phải nói cho mọi người biết, đặc thù là những người giàu có do sử dụng những thủ đoạn bất lương để đạt được tiền tài và quyền lực, họ là những người có tội, thần linh sẽ ko bảo hộ cho họ. Chúng ta phải nói với những chính trị gia hư vinh rằng, cái gọi là lợi ích quốc gia ko phải là vô thượng nhất, điều cao cả chân chính nhất là lợi ích trong khoảng thời gian dài của toàn nhân loại. Chúng ta cần hiểu rằng mọi người đều ngồi chung trên một chiếc thuyền, nếu thuyền chìm, cho dù có người mặc hàng xịn, châu báu đầy người, hay là đơn sơ áo vải, vô danh tiểu tốt thì kết cuộc đều như nhau cả. Và trước hết, từ bản thân chúng ta cần rèn luyện để hạn chế, khắc chế cái “Tôi” đang ngày càng lớn trong mình: học cách lắng tai, ghi nhận, biết cách mến thương, sẻ chia và có ý thức đối với chính mình.Nhưng ko “ích kỉ” ko có tức là loại trừ hoàn toàn cái tôi của mình, trở thành bạc nhược, ko có chính kiến hay ko dám bảo vệ quyền lợi của mình. “Làm người ko nên có cái tôi” nhưng cũng ko được đánh mất chính bản thân mình.

Ảnh minh họa (Nguồn internet)

7

0

7

0

Bài văn nghị luận xã hội về tính ích kỉ số 7

Để có thể sống chân chính và ngửng cao đầu tự hào về hai tiếng con người thì trên hành trình gian nan đấy, quả thực chúng ta cần phấn đấu và nỗ lực rất nhiều. Chúng ta cần có khả năng, trái tim nhân hậu vị tha và đặc thù là biết cách giết mổ chết con rắn độc “ích kỉ” đang ẩn náu trong tâm hồn mỗi người. Hãy xóa bỏ nó ngay nếu bạn ko muốn mình trở thành một con người sống nhưng mà chỉ biết lấy bản thân mình .Lòng ích kỉ là sự vị kỉ tư nhân, là thái độ và suy nghĩ chỉ biết vì lợi ích tư nhân, chỉ biết mưu mô, suy tính và sân si với những lợi ích của bản thân, ko biết cách sống cho – nhận một cách hài hòa hợp lý. Hẳn nhiên, là con người chưa bao giờ là tuyệt vời cả, tuy nhiên đừng cứ trách cuộc đời hay méo mó, sao ta ko tròn tự trong tâm. Vậy nên, lòng ích kỉ là một con rắn độc nó luôn lặng thầm luồn lách vào bên trong tâm hồn bạn, chỉ cần chút sơ hở nó sẽ thắng lợi và bạn sẽ bị nó khuất phục.Ai cũng đều muốn mang lợi ích về mình, đều nghĩ cho bản thân trong những tình huống phải tính toán hơn thiệt, điều đấy sẽ gây ra lòng ích kỉ. Sự ích kỉ sẽ tới lúc khát vọng trở thành tham vọng, lúc tư nhân ko thể suy nghĩ cho số đông, lúc cái tôi thắng lợi và át chế cái ta chung. Lòng ích kỉ khiến ta chỉ biết nghĩ cho bản thân, vì thế vòng vèo với những thèm muốn tư nhân, đánh mất mình trong vòng xoáy của lợi ích và thù hận. Lòng ích kỉ sẽ gây ra tâm lí đố kị, ghen tuông ghét với những người nào đạt được thành công hay hạnh phúc hơn mình, từ đó muốn tìm mọi cách để thắng lợi đối phương, dùng mọi thủ đoạn để hạ gục đối thủ. Do vậy tâm hồn ko bao giờ được thanh thản nhẹ nhõm thậm chí còn thấy sức ép và mỏi mệt vì quay cuồng và bị sai khiến bởi lòng tự ái. Bản thân với cái tôi đề cao quá cao sẽ đánh mất mình giữa số đông và nhân quần rộng lớn. Rồi dần dần sẽ mất đi tình đồng loại tư cách cao thượng và sự vị tha của tâm hồn. Đẩy ta gần hơn dưới hố sâu của tội tình và cơn phẫn nộ của tranh đấu, tranh giành. chính vì thế, con người dễ bị sa ngã, xói mòn và băng hoại về đạo đức, chết dần chết mòn đi vì những lợi ích ti tiện và tầm thường của tư nhân, chạy theo những trị giá nhất thời nhưng mà mất đi trị giá và tâm hồn cao quý của nhân loại.Hãy nhìn những con người cứ mãi quanh quẩn trong vòng lợi danh, đấu đá và ghen ghét lẫn nhau xem, họ đã bị số đông xa lánh, từ chối bởi tư nhân chỉ có thể hòa hợp với số đông lúc biết hợp lý, hài hòa giữa hiến dâng và tận hưởng. Sự ích kỉ cũng là một biểu lộ của việc muốn tận hưởng vậy. Thử hỏi, nếu người nào cũng sống chấp nhận ích kỉ, cũng sống với cái tôi cao vút ngưởng đấy, xã hội và nhân quần sẽ đi về đâu. Liệu còn đâu làm điểm tựa cho sự vững bền được chăng. Một người chỉ biết có ích kỉ, chỉ biết có tư nhân sẽ sớm bị thải trừ, bị xa lánh và tấy chay với những tham vọng và thèm muốn vô độ của bản thân.Nhưng để có thể sống hiến dâng, hi sinh, vị tha nhưng mà ko tham sân si với những lợi ích tầm thường, dễ ợt cần phải là người có khả năng, tư cách cao thượng. biết hi sinh, chấp nhận mình vì mọi người, mình ko là duy nhất, cần hiểu rõ vai trò của tư nhân trong mối quan hệ với số đông. ko quá tham lam và thái độ cố hữu, thủ cựu, đấy cũng là một hướng sáng để bạn mở ra cánh cửa của tình yêu trong trái tim.Còn gì cao quý và hãnh diện hơn cho một thái độ sống vị tha, hiến dâng quên mình. Không phải lúc nào ta cũng là duy nhất, ta cần yêu quý bản thân nhưng đó ko có tức là bạn được phép sống ích kỉ. Thật vui biết bao lúc một trái đất ngập tràn mến thương và lòng ích kỉ trở thành biển hồ chết.

Ảnh minh họa (Nguồn internet)

8

2

8

2

Bài văn nghị luận xã hội về tính ích kỉ số 8

Cuộc sống là chuỗi ngày mỗi con người tự hoàn thiện mình. Mỗi ngày là một bài học vô giá ta thu được từ cuộc sống. Quá trình hoàn thiện mình này chính là gạt bỏ đi từng cái xấu và vun vén thêm từng cái tốt dù rất nhỏ. Và bài học nhưng mà chúng tôi thu được từ chương trình “Văn hóa chiều thứ bảy”, câu lạc bộ kỹ năng sống tuần này là về “SỰ ÍCH KỶ” trong mỗi con người. Cổ nhân có nói:“Nhân bất vị kỷ, thiên tru địa diệt”. Mở rộng ra ý nghĩa của câu này là con người ta sống và làm việc gì cũng đều vì lợi ích cho bản thân. Ý kiến của bạn về câu này như thế nào? Hãy tiếp tục suy nghĩ đi nhé, còn chúng tôi ngồi quây tròn, bàn luận khí thế. Cuộc sống là cái đáng quý, cuộc sống của bản thân mình là cái quý nhất. Mình ko quý, ko mến thương ngay chính bản thân mình thì hỏi còn quý người nào, mến thương người nào (người khác, quốc gia, con người…) được nữa. Có một giai thoại như sau: Nhà vua muốn thử Lão Tử, bèn đem nửa giang sơn đổi lấy một sợi lông nhưng Lão Tử cũng ko đổi. Ngài nói: “Dù là một sợi lông thì cũng là máu ta, thịt của ta. Máu thịt ta nhưng mà ta còn ko xót thì hỏi còn sống để làm gì.” Mỗi người một góc nhìn, một ý kiến nhưng quy tụ lại tất cả đều đồng ý rằng bất kì người nào cũng sống và làm việc cũng đều là vì lợi ích của bản thân mình. Chú ý lợi ở đây là cả vật chất và tình thần. Như vậy có thể tạm khẳng định rằng: sống và làm việc gì cũng đều vì lợi ích cho bản thân là ĐÚNG. Quay lại phân tích về khái niệm “ÍCH KỶ” là gì? Ích là lợi ích, kỷ là bản thân và ích kỷ là làm việc có lợi cho bản thân va ích ký là đúng? Suy luận tới đây người nào đây cũng gãi đầu, chống cằm suy nghĩ. Thật là bất thần trong khi mọi người đều cho rằng ích kỷ là một cái gì đó xấu và cần phải gạt bỏ nó nhưng ở đây suy luận cho rằng nó là đúng. Tạm gác suy nghĩ, rẽ nhánh sang một hướng khác, nếu xét về những hành động nhưng mà bản thân người đưa ra hành động đó có lợi thì có 3 loại: lợi mình hại người (những hành động thường bị cấm bởi quy tắc), lợi mình lợi người (khuyên khích). Chúng tôi xét loại còn lại là lợi mình, ko lợi người. Vậy có chăng “ÍCH KỶ” là làm những hành động nhưng mà có lợi cho bản thân những người khác ko có lợi? Mặt khác, bạn thử nghĩ xem lúc nào bạn bị cho là ích kỷ? Trong một lần rà soát, bạn đã ko chỉ bài cho người bạn ngồi cùng bàn và kết quả là bạn đấy bị điểm kém. Bạn bị người đó cho là người ích kỷ, bởi nếu bạn giúp bạn đấy thì bạn đấy đã ko bị điểm kém. Hai người yêu nhau, người nam luôn muốn người con gái của mình chỉ là của riêng mình thôi dẫn tới nhiều mối quan hệ trước đây của cô gái dần mất hết liên lạc và cuộc sống của cô ngày càng bó hẹp. Trường hợp này bạn có cho rằng người nam đó quá ích kỷ lúc đã lấy đi sự tự do của người con gái ko? Ngược lại nếu người nam quá thả lỏng và ko quan tâm tới những mối quan hệ khác của người con gái, liệu cặp đôi đó có thể tồn tại? Bạn bị cho là “ÍCH KỶ” lúc bạn ko đem lại lợi ích cho người khác. Hay nói cách khác, những người khác luôn muốn bạn đưa cho họ những điều họ mong muốn ở bạn. Nếu như bạn ko giải quyết được những điều họ mong muốn thì bạn bị cho là ÍCH KỶ. Gicửa ải pháp cho vấn đề này có thể là bạn là người có thể phục vụ mọi mong muốn của người khác hoặc là bạn ko có ích gì nên họ chả mong muốn ở bạn điều gì cả. “Người nào nói bạn ích kỷ, người đó ích kỷ”. Vậy nếu “ÍCH KỶ” là đúng thì lấy đâu ra cho đủ số lợi ích để phục vụ cho tất cả mọi người trên toàn cầu này nhỉ và lợi ích có bảo toàn ko? -> câu trả lời sẽ là KHÔNG ở đâu ra nhiều lợi ích tương tự, chúng tôi tiếp tục phân tích tiếp một khía cạnh khác. Sự tăng trưởng của nhân loại gắn liền với sự tăng trưởng của phương thức sản xuất. Thời nguyên thủy, con người đã biết cùng nhau đi săn bắt, hái lượm để có thể thu hoạch được nhiều lợi phẩm hơn. Phương thức này ngày càng tăng trưởng và ngày càng chuyên môn hóa cao hơn. Ví dụ trong may mặc quần áo chia làm nhiều khâu cắt vải, may cánh tay, may túi, kết nút,… cuối cùng mới có được một chiếc áo hoàn chỉnh để mang lại cho người sử dụng. Giả sử như một khâu trong đó mất đi thì có chiếc áo ra đời ko nhỉ? Như vậy, việc tương trợ những người khác, tức là đem lợi ích tới cho họ thì sẽ tạo ra lợi ích lớn hơn cho tất cả. Từ tất cả những phân tích và dẫn chứng trên có thể kết luận: “Sống vì lợi mình là đúng, nhưng ko tương trợ (làm lợi cho người khác) thì cũng sẽ ko được người khác tương trợ, dần dà bị cô lập khỏi tập thể —> có hại —> trái lại với quy tắc trước tiên —> tương trợ người khác cũng là đem lại lợi ích cho mình”. Vậy lúc bạn bị người nào đó nói tà tà người ÍCH KỶ bạn sẽ làm gì? Đừng bận tâm nhưng mà hãy xem xét trong khả năng có thể tương trợ người khác được hay ko.

Ảnh minh họa (Nguồn internet)

9

0

9

0

Bài văn nghị luận xã hội về tính ích kỉ số 9

Con người sinh ra, ko có người nào là tuyệt vời, nhưng mà đều mang trong mình cả những đức tính đẹp và cả những thói xấu. Một trong những tính xấu nhất của con người đó chính là tính ích kỷ.Ích kỷ, chính là chỉ biết lo lắng, suy nghĩ tới bản thân mình, nhưng mà ko quan tâm tới nhưng người khác. Kẻ ích kỷ là kẻ chỉ biết vun vén cho bản thân mình, luôn muốn giành những thứ tốt nhất cho bản thân mình. Họ ko biết suy nghĩ, quan tâm hay hy sinh cho người khác dù chỉ là một tí. Thậm chí, những kẻ ích kỷ còn luôn tính toán, tìm mọi cách để đạt được mục tiêu của mình, bất chấp việc giày đạp hay làm tổn thương người khác. Không chỉ vậy, đây còn là những người chỉ biết nhận lại nhưng mà ko biết cho đi. Họ có thể vô tư nhận sự tương trợ hay tình mến thương của người khác nhưng lại ko biết tương trợ hay mến thương mọi người vì lo sợ mình sẽ bị thiệt thòi.Trong đời sống hằng ngày, tính ích kỷ của mỗi người được trình bày rõ nét thông qua hành động, lối sống của họ. Trong lớp học, kẻ ích kỷ là kẻ luôn muốn mình hơn người khác. Những học trò ích kỷ sẽ ko biết tương trợ bè bạn trong học tập, hay san sẻ những tài liệu quý báu với bạn bề vì sợ bạn sẽ giỏi hơn mình. Trong môi trường công sở, một người viên chức ích kỷ sẽ chỉ biết tranh nhận những việc dễ, nhẹ nhõm về mình và đùn đẩy những việc khó cho người khác. Đáng sợ hơn, có những kẻ còn tìm cách để cướp công lao của người khác và trốn tránh trách nhiệm lúc mình làm sai. Trong đời sống xã hội, những người ích kỷ sẽ ko biết tương trợ bè bạn, người thân hay láng giềng láng giềng của mình nhưng mà chỉ biết nhận sự tương trợ từ họ.
Tính ích kỷ là một thói xấu đáng lên án bởi nó làm cho con người sống thu hẹp bản thân, trở thành một cá thể tách biệt trong số đông. Có thể nói rằng, tính ích kỷ sẽ giết mổ chết con người theo một cách dần dần và từ từ. Bởi lẽ, lúc tư nhân tự tách mình ra khỏi tập thể, một con người tự tách mình ra khỏi số đông đồng nghĩa với họ đã tự tay cắt đứt thời cơ tăng trưởng của mình. Những người ích kỷ sẽ dần thu hẹp bản thân vào trong cái kén của riêng họ. Tới một ngày, họ sẽ tự chết đi trong chính cái kén của bản thân vì lúc đó họ đã mất đi bè bạn, người thân. Những người xung quanh sẽ xa lánh và ko người nào còn muốn quan tâm, tương trợ họ nữa.Tố Hữu đã từng nói: “Sống là cho đâu chỉ nhận riêng mình”. Quả thật vậy, chỉ lúc còn người sống biết sẻ chia, tương trợ, mến thương người khác thì cuộc sống mới thực sự có ý nghĩa và ta mới có thể nhận lại được sự tương trợ và sẻ chia từ mọi người. Còn nếu khư khư giữ bản tính ích kỷ, chỉ biết sống cho riêng mình thì sẽ sớm bị loại trừ khỏi xã hội.

Ảnh minh họa (Nguồn internet)

10

0

10

0

Bài văn nghị luận xã hội về tính ích kỉ số 10

Lòng hảo tâm có thể là tặng cho người khác chiếc ô trong lúc trời mưa, tặng áo lúc trời đông lạnh giá, tặng tình thương lúc người ta héo mòn tâm hồn. Nhưng thiết nghĩ, những điều đó ko còn tồn tại trong xã hội hiện nay, chính lòng ích kỉ lên ngôi đã đẩy lùi những lối sống tốt đẹp.Ai cũng biết ích kỉ là một thái độ sống ko tốt, là sự thờ ơ vô cảm trước một tình huống xảy ra trước mặt , là một thái độ sống lạnh nhạt chỉ biết lo cho bản thân , ko hề quan tâm người xung quanh và đề cao lợi ích tư nhân một cách triệt để.Dẫu biết cuộc sống ko phải một xứ sở thần kì nơi sự tốt bụng và vị tha lên ngôi, vốn dĩ cuộc sống toàn một màu u ám. Nhưng cuộc sống với sự xuống cấp của đạo đức, bầu trời trong xanh chuyển dẫn thành màu xám đục , hỗn loạn và đầy vết bẩn một phần đóng góp ko nhỏ chính vì sự ích kỉ và lòng tham của con người. Con người luôn kêu gào họ cô đọc, họ ko được quan tâm quan tâm nhưng chính họ lại chẳng phải mảy may tới người khác. Ích kỉ , ích kỉ và ích kỉ, nó tạo nên một xã hội toàn sự tư lợi và bất nhân. Bạn có biết về những quan chức cấp cao, họ luôn nói vì dân thương dân nhưng mà làm tất cả nhưng lúc vén bức màn sự thực, tất cả chỉ là những kẻ đó đang nuôi “ Hầu bao “ ngày một lớn, sự ích kỉ và lòng tham xui khiến những con người ko ngừng biến chất tha hóa. Có đôi lúc họ sống chỉ biết chằm chằm lợi ích của bản thân nhưng mà giày đạp lên tình thương, sự quan tâm và lợi ích của người khác. Cái đớn đau xót xa nhất của toàn nhân loại là nhân loại đa dần tách ra, trà đạp lẫn nhau để đạt được những thứ mình muốn. Ích kỉ dần trở thành một lối sống tiêu cực nên nó sẽ sinh ra sự thù hận và ghen tuông ghét đố kị nếu người nào đó có được nhiều lợi ích hơn mình. Người ta sẵn sàng vứt bỏ mỏi thứ tình bạn tình yêu, tất cả những mối quan hệ mình có để đánh đổi một thứ lợi ích tầm thường ko đáng. Nhưng có một sự ích kỉ trong cuộc sống được người ta thừa nhận đó chính là sự ích kỉ trong tình yêu. Tình yêu là thứ tình cảm giữa hai người, vốn dĩ ko danh cho người thứ ba, chính vì vậy lúc xuất hiện một điều trái lẽ tự nhiên, người ta sinh ra sự ích kỉ, sự sở hữu vốn có trong bản tình con người.Con người có thể đương đầu với nhiều vấn nạ không giống nhau nhưng vấn đề cấp thiết nhất chính là xóa bỏ sự ích kỉ- đuổi một con qủy dữ ra khỏi tâm hồn. Học cách quan sát, quan tâm tới người xung quanh mình nhiều hơn. Ta nên thay đổi lối sống cực đoan ko bao giờ chịu nhận phần thua thiệt về mình và học cách nhún nhường trước mọi người. Quan trọng hơn hết là phải rèn luyện bản thân , tương trợ mọi người. Bởi “Khi người chỉ sống vì mình, thì trở thành người thừa với những người còn lại”.Ngoài ra, chúng ta nên lên án manh mẽ những kẻ sống thờ ơ vô cảm như một anh thanh niên nhìn thấy một cụ già bị ngã những ko chịu ngừng lại dù chỉ một phú để đỡ bà cụ dậy vì một lí do đơn gian:” Không thể tới lớp trễ , sẽ bị cô giáo phạt năng mất” Hay những kẻ chỉ biết tới bản thân, ko bao giờ nhường nhịn vì người khác. Ta nên chọn một ‘loại thuốc ‘ hữu hiệu cho căn bệnh thế kỉ đấy để cuộc sống trở thành tươi đẹp.Cuộc đời vốn dĩ vậy, đều có những quy luận được con người thiết lập ra khó có thể xóa bỏ, Nhưng tin chắc răng, lúc người ta trông thấy trị giá tốt đẹp, sự ích kỷ sẽ tan biến như mây khói vậy.

Ảnh minh họa (Nguồn internet)

#Top #Bài #văn #nghị #luận #xã #hội #về #tính #ích #kỉ #lớp #hay #nhất


  • Tổng hợp: Thư Viện Hỏi Đáp
  • Nguồn: https://toplist.vn/top-list/bai-van-nghi-luan-xa-hoi-ve-tinh-ich-ki-lop-9-hay-nhat-46023.htm
Back to top button